• 2,258

Chương 19: Hâm mộ


Việt Linh Ca bị thanh kiếm kia niêm phong cơ thể, nên tất cả những đau đớn phải chịu trên người đều ứng vào nguyên thần, v8ì vậy cô ta vô cùng thống khổ

Mà đứa trẻ này lại có cưỡng chế đoạt xác, nhập vào cơ thể Mục Cẩm Vân..

Mà 3hiện tại cơ thể Mục Cẩm Vân đau đớn tới nhường nào cơ chứ? Nguyên thần của hắn rất mạnh, có thể chịu đựng nỗi đau nhiều l9ần, càng về sau, đau đớn kia đã tôi luyện nguyên thần của hắn, khiến nguyên thần của hắn ngày càng lớn mạnh hơn.
Không tới nửa canh giờ, Tiểu Thiền đã chịu không nổi, sắc mặt tái nhợt, run rẩy nói:
Quá khó chịu, ta chỉ chịu được đến vậy thôi, nếu như tiếp tục ta sẽ không khống chế nổi bản thân mất.
Tử khí quá nặng, sẽ ảnh hưởng tới thần thức, hơn nữa tử khí này vô cùng âm lãnh, cơ thể cũng khó lòng mà chịu được.

Được rồi
Cảm ơn ngươi.
Mục Cẩm Vân xoa đầu Tiểu Thiền nói,
Trương Thanh Phương đã chết rồi
Đợi ta khôi phục lại thực lực, chúng ta sẽ diệt trừ toàn bộ Trương gia, báo thù thay ông người, có được không?
Tiểu Thiền gật đầu,
Vâng!
Xem ra giờ Tiểu Thiền đã hoàn toàn tin tưởng Mục Cẩm Vân, nguyện vì hắn mà vào sinh ra tử
Sau khi biết Tiểu Thiền có thể chuyển từ khi thành linh khí, Mục Cẩm Vân lại lấy tay nải đen đậy lên miệng hố như cũ, che chắn như vậy vốn chẳng thể ngăn chặn tử khí
Hắn nghĩ một hồi, trực tiếp cầm củ cải kia đặt trên miệng
Mà Tiểu Thiền này chắc chắn không phải là tắm Phù Dung bình thường, nếu như nó có thể chuyển từ khí trong này thành linh khí...
Mà tử khí ở đây, e là còn dày đặc hơn bất kỳ dãy núi nào mà các thế gia tu chân chiếm lĩnh, tới lúc đó hắn mà tu luyện chẳng phải sẽ một ngày tiến ngàn dặm hay sao...

Ta..
Âm khí u ám lạnh giá khiến Tiểu Thiền có chút sợ hãi, nó vừa lại gần, liền ngửi thấy mùi máu tanh nồng đậm phất tới, hơi thở trên người cũng bạo ngược, có chút nóng nảy bất an
Mục Cẩm Vân đen mặt, nhưng ngay sau đó phát hiện, khí mà con tằm phun ra ngoài, chính là linh khí
Tiểu Thiền vội vàng bắt tằm Phù Dung lại,
Có thể ăn, nhưng chỉ được ăn một chút thôi, rất khó chịu, cái này không dễ tiêu hóa.
Tiểu Thiền nói xong liền ngồi xuống, mở miệng hít tử khí vào
Chẳng bao lâu sau, đã có linh khí tỏa ra từ làn da cô bé, linh khí dồi dào liên tục tản ra từ người Tiểu Thiền, khiến hai mắt Mục Cẩm Vân sáng rực
Tô Lâm An ở bên nhìn liền biết, thằng nhóc này lại định diễn khổ nhục kế rồi.
Mục Cẩm Vân sắc mặt đau đớn, hơi thở mong manh hỏi Tiểu Thiền:
Tiểu Thiền, ngươi có thể nuốt được lá cây, vậy ngươi có thể nuốt được tử khí nơi này không?
Nghe thấy lời này, hai mắt Tô Lâm An sáng rực, sao nàng lại không nghĩ tới chứ
Tắm Phù Dung có một đặc điểm, chính là nó ăn thứ gì đều sẽ nhả ra linh khí
Mục Cẩm Vân:
...
Mục Cẩm Vân thả đứa trẻ ra thì thấy nguyên thần của nó rút lui về phía tấm bình phong, cẩn thận từng tí một, co thành một cục, ngồi run lẩy bẩy ở đó, phát ra những tiếng rưng rức nức nở

Cha, con sợ...
Nguyên thần đã không còn chốn nương thân, chỉ có thể tiêu tán trong đất trời
Hoặc là đoạt xác, hoặc là trốn trong nơi chứa hồn giống như đèn Thanh Liên
Tay nải màu đen nơi nó nằm lúc trước đột nhiên bị gió thổi hất lên, để lộ ra một cái hố to bằng một bàn tay.
Mục Cẩm Vân qua liếc một cái, rồi nói:
Dưới đáy này có rất nhiều hài cốt, là một nơi chốn xương
Theo truyền thuyết ngàn năm trước, nơi này đã bị thượng giới giáng thiên phạt xuống, Thập Vạn Đại Sơn bị một chưởng ép bằng, ngàn vạn hung thủ thành thịt nát...
Mục Cẩm Vân nhìn cái hố dưới đất, thở dài,
Không ngờ, lời đồn đó lại là thật.

Tiếng khóc rưng rức của đứa trẻ kia bỗng dừng lại, nó yếu ớt hỏi,
Ta cũng sẽ tan theo gió bay, giống như cha sao?
Mục Cẩm Vân nói:
Ít nhất thì, cha ngươi cũng thương ngươi.

Giọng nói của hắn đột nhiên dịu dàng chưa từng có, thanh âm réo rắt, như có xen lẫn sự ngưỡng mộ và phiền muộn bên trong
Người này, có lẽ cũng có một khát vọng khó mà diễn tả bằng lời với tình cha con.
6Hắn có thể chịu đau được, nhưng đứa bé kia thì không
Nỗi đau đớn khiến nó không thể chịu đựng nổi, vì vậy, đứa bé5 vốn muốn đoạt xác lại bay ra ngoài lần nữa
Chỉ tiếc là, Mục Cẩm Vân không cho nó cơ hội nào nữa
Tô Lâm An vừa nghĩ như vậy, suy nghĩ mắng chửi người liền tắt lịm, nàng ngẫm nghĩ, sau đó hạ giọng, tốt bụng nhắc nhở,
Âm khí nơi đây rất dày đặc, đừng đứng gần quá, cẩn thận cơ thể.

Mục Cẩm Vân:
Ha ha.

Mục Cẩm Vân đứng trên miệng hồ có thể cảm nhận âm khí nơi đây dày đặc vô cùng, người bình thường căn bản không thể chịu đựng nổi
Hắn thay đổi giày trên chân bằng một đôi giày sạch khác, sau đó cởi áo choàng bị thẩm máu ra, nhưng lại không cởi ra hẳn, mà vắt ở tay, để lộ ra quần áo rách nát trên người
Hắn lôi chiếc hộp đựng tằm ra, gọi Cô Tô Thiển xuất hiện
Tiểu Thiền vừa xuất hiện, hắn liền đổi sắc mặt

Muốn chạy sao?
Mặt Mục Cẩm Vân tràn đầy tà khí, thật không ngờ hắn lại muốn cắt nuốt nguyên thần của đứa trẻ này để làm chính mình mạnh hơn
Tô Lâm An thấy vậy liền vội vã ngăn hắn lại,
Đừng ăn linh tinh, đứa trẻ này có liên kết với hung vật hay không vẫn chưa rõ
Nếu như ngươi cắt nuốt nguyên thần của nó, không chừng còn liên kết với thứ ở dưới kia, tới lúc đó chỉ có thể bị nhốt ở đây thôi.

Nhưng thấy bộ dạng yếu đuối của Mục Cẩm Vân, nó cũng muốn làm chút gì đó cho hắn, vì vậy lấy hết dũng khí nói:
Để ta thử xem sao.
Tiểu Thiền đang muốn bước qua, Mục Cẩm Vân lại nói:
Ngươi dùng tằm con thử trước.
Tiểu Thiền có thể phân ra tắm Phù Dung bình thường, bản lĩnh này họ đã được chứng kiến rồi.
Tiểu Thiền gật đầu,
Được.

Tiểu Thiền lấy một con tằm Phù Dung bình thường từ tay áo ra, cẩn thận đặt ở bên miệng hố
Con tằm kia nhúc nhích vài cái, rồi bắt đầu dùng miệng hít tử khí vào
Ngay lập tức, cả người tằm Phù Dung vốn trắng nõn biến thành một màu đen nhánh, sau đó, con tằm bắt đầu run rẩy
Tô Lâm An còn tưởng nó không chịu nổi, nào biết nó co giật một hồi lại
bụp
một tiếng, là tiếng đánh rắm..
Không đúng, nếu như buông tay thì cũng chẳng sao, dù sao thì hắn cũng đâu có quan tâm tới chúng sinh thiên hạ.
Ôi...
Nếu nàng muốn kiếm được khoản công đức này, còn phải trông vào sự trợ giúp của hắn
Mục Cẩm Vân nói xong liền ngồi xuống xếp bằng, Tiểu Thiền ngồi cạnh hắn, không ngừng lau mồ hôi lạnh cho hắn
Lòng Tô Lâm An có chút nặng nề, hôm nay nàng gặp quá nhiều chuyện, tạm thời không thể lí giải rõ ràng.
Kiếm Trần Hồn, đèn Thanh Liên, củ cải trắng..
hổ...
Không ngờ âm khí lại không hề trào ra nữa, miệng hồ được phong kín, vô cùng chặt chẽ, kích cỡ cũng vừa vặn.

Sau khi trời sáng chúng ta sẽ ra ngoài.

Thế nhưng cơ thể hắn lại không giống người thường, trong người hắn có cổ Phệ Tấm nên cũng không thấy khó chịu lắm
Thấy Tô Lâm An quan tâm như vậy, khóe miệng hắn khẽ co lại, không thèm đáp lời, hắn đã quen với việc coi thường lão quái vật này rồi.
Xem xét miệng hổ một chút, ánh mắt Mục Cẩm Vân sáng lên, trong lòng nảy lên một chủ ý.
Thế nhưng hiện giờ, trong thạch thất đã chẳng còn nơi để nó náu mình nữa, mà nó cũng chẳng có cách nào để rời đi
Âm khí dưới kia vẫn trói chặt nó, cho tới khi nó hoàn toàn bị tiêu tán.

Cha ngươi cũng đã về với đất trời, tiêu tán theo gió bay rồi.
Mục Cẩm Vân nói,
Có gì mà phải sợ chứ.

Tô Lâm An giật mình.
Nàng chết ở nơi này, sau cùng nơi này lại bị thương giới xóa bỏ, hai chuyện này có liên quan gì tới nhau? Có phải có liên quan tới Khương Chỉ Khanh không?
Lúc này, Tô Lâm An cũng chẳng kịp nghĩ nhiều, nàng định sau khi rời khỏi nơi này thì sẽ thăm dò tin tức về chuyện này từ Mục Cẩm Vân
Giờ việc cấp bách hiện giờ chính là giải quyết tử khí nơi này
Thiên giáng thần phát năm đó san Thập Vạn Đại Sơn thành bình địa, ngàn vạn sinh linh vì vậy mà bỏ mình, tử khí tất nhiên cũng chẳng thể coi thường
Nhưng nếu như không phải bị tử khí của địa cung này ngăn trở, tử khí sẽ dần dần tràn lan trong đất trời, lúc đó sẽ không giống như hiện giờ, mà sẽ là chỉ dính một chút cũng đủ để lấy mạng người
Nếu như nhiều tử khí như vậy phát tán ra, tu sĩ của trấn Thanh Thủy sẽ không thể ngăn chặn nồi, chỉ e rằng tất cả mọi người sẽ bị tử khí ăn mòn mà chết
Nếu giải quyết được tử khí ở nơi đây, chẳng phải là sẽ tích được một khoản công đức lớn hay sao! Nghĩ tới đây, Tô Lâm An liền có chút kích động, nàng bay qua,
Để ta xem, để ta nghĩ cách phong ấn nơi này lại, rồi dần dần hóa giải đám tử khí này.
Mục Cẩm Vân đứng ở miệng hố cười lạnh, nói:
Biến, đừng có kiếm chuyện nữa.
Tô Lâm An:
...

Tên khốn qua cầu rút ván này! Ta mà không giúp thì xem ngươi đối phó với âm khí này thế nào? Hừ, đợi chút nữa có khi người còn phải quỳ xuống cầu xin ta cứu ấy
Ngươi còn có một người cha yêu thương mình, vì người mà cắt từng miếng thịt cho ngươi, mà ta thì không
Từ trước tới nay đều không có.
Nguyên thần của đứa trẻ ngày càng yếu, cuối cùng biến mất, mà trong thời khắc nó biến mất, máu trên đất cũng tiêu tan sạch sẽ, để lộ ra phiến đá vốn có
Những thứ này cổ quái này luôn khiến người ta có cảm giác quái gở

Rốt cuộc là ai đã làm ra địa cung này, mục đích là gì? Người duy nhất mà nàng nghĩ đến, chính là Khương Chỉ Khanh

Năm đó, sau khi nàng chết, Khương Chỉ Khanh đã làm gì ở nơi này?

Đèn Thanh Liên có tác dụng tụ hồn, sau khi nàng chết thì hồn phách không tan, có phải có liên quan tới cây đèn này không

Phải biết rằng, trước đây, thanh kiếm gãy này vẫn luôn ở đây, trăm năm trước mới bay ra ngoài, rơi xuống vách núi.

Mà những thứ đèn Thanh Liên, củ cải trắng và ấn Công Đức này đều không giống bảo vật nơi này, lại càng không phải là thứ mà hạ giới nên có, là do Khương Chỉ Khanh mang xuống từ thượng giới sao? Vậy mục đích của hắn là gì chứ?
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.