Chương 545: Xương
-
Ấn Công Đức
- Thanh Sam Yên Vũ
- 1695 chữ
- 2022-02-06 09:56:55
Rõ ràng chỉ có một thanh kiếm, mà kiểm của hắn lại nhắm được cả hai người, khiến cả hai Ma quân Phệ Hồn đều cảm giác được mình đang8 bị kiểm khí chỉ thẳng, trong lòng thần kinh hãi.
Nhưng chỉ một lát sau, bọn họ lại đồng thời mở miệng.
May mà ng3ươi không dẫn nó tới đây.
Ma quân Phệ Hồn thở dài nói.
Hứa Thanh, Hứa Hồng theo sát sau hắn, thần kinh căng thẳng vô cùng.
Phân thân khác của ta dẫn theo thân tín ở bên ngoài gây rối loạn.
Ma quân Phệ Hồn nói,
Ta ở đây, trông chừng nó.
Phía trước, có một chiếc ô xương đang lơ lửng giữa không trung, ô xương trắng có cả thảy chín chiếc xương, trên mỗi xương đều treo một sợi tơ đỏ, trong đó bên dưới tám sợi tơ trống không, chỉ có một sợi treo một loại quả màu đỏ, có sức mạnh thần hồn làm Mục Cấm Vân hơi e dè,nó truyền tới từ ngay bên trong thứ quả màu đỏ sậm kia.
Lúc này, dưới thứ quả đó, còn có một Ma quân Phệ Hồn đang ngồi xếp bằng.
Hai Ma quân Phệ Hồn dẫn đường dẫn Mục Cẩm Vân tới dưới ô xương xong liền ẩn vào trong tối, mà Ma quân Phệ Hồn hơi già hơn một chút đang ngồi trên đất thì ngẩng đầu lên, tiếp tục nói:
Thứ này gọi là quả Quỷ Niệm.
Ma giới truyền thừa cho đến nay, cũng đã gặp phải rất nhiều uy hiếp, mỗi đời giới chủ khi gặp lúc sinh tử tồn vong đều có thể lựa chọn đi vào địa cung, hái thứ quả này xuống.
Đây là thứ quả do sức mạnh tàn hồn của giới chủ đời trước ngưng tụ mà thành, có thể làm sức mạnh của ta đạt được mức nửa bước phong thần, có thể đánh một trận với nghi chủ.
Chỉ còn một quả cuối cùng, ba canh giờ nữa nó sẽ chín.
Lần trước bị Lăng Nguyệt đánh lén, ta bị thương quá nặng, y đâm vào trái tim ta làm nó bị thương, ngay cả nguyên thần cũng bị hao tổn.
Ta đã phải thi triển bí pháp để chạy trốn.
Bên ngoài nguy hiểm.
Lúc quan trọng, dùng thần thức để trao đổi thế này cũng tạo ra cảm giác tê dại, Tô Lâm An cảm thấy cái thân xác cải củ của mình cũng như nhũn đi.
Hơn nữa, tay hắn còn nắn bóp thân cải củ của nàng, lúc này nàng đã mềm oặt úp sấp ngã ngồi trong kết giới, sức lực toàn thân cứ như bị người ta rút hết rồi vậy.
Nàng chỉ có thể nói:
Vậy ta sẽ chờ trong đây, nếu lúc nào cần ta giúp, ta sẽ đi ra.
Dù ngươi không thả ta ra, ta cũng có thể phá kết giới đi ra.
Ừ.
Ấn Tô Lâm An trở lại xong, Mục Cẩm Vân tiếp tục bước về phía trước cùng Ma quân Phệ Hồn.
Lần này ta vừa về Ma giới đã bị đám Lăng Nguyệt đó phát hiện, hiện tại, đành phải xem những phân thân và thân tín kia có thể kéo dài được bao lâu.
Ông ta nói đến đây, dùng tay vuốt ve thứ quả đỏ sậm đang treo trên xương ở một chút,
Chỉ cần có thể chống đỡ qua ba canh giờ, ta sẽ không thua.
Ngón tay vừa chạm tới quả, ô xương liền xoay tròn, quả bên trên lay động trái phải, phát ra những tiếng định đang.
Thanh âm kia rõ ràng lanh lảnh vui tai, nhưng khi vừa chui vào trong tai liền đột ngột hóa thành hàng ngàn vạn tiếng rống giận, chửi bới, kêu khóc, rít gào...
Ma quân Phệ Hồn trầm mặc không đáp, ánh mắt nhìn chằm chằm Mục Cẩm Vân.
Mục Cẩm Vân không nhúc nhích, Hứa Thanh Hứa Hồng phía sau hắn như gặp đại địch, ánh mắt đã biến thành con ngươi dựng thẳng lên.
Đừng tưởng như vậy là ta sẽ đồng ý gả An An cho ngươi.
Ma quân Phệ Hồn hừ một tiếng, sau đó phất tay áo rời khỏi,
Ta đã bảo người quay lại rồi, nếu ngươi không sợ chết, thì cứ tới đi.
Muốn thể hiện trước mặt An An, cũng không nghĩ xem mình có thực lực đó hay không, dám dính dáng vào cuộc tranh giành giới chủ này, một tên nhãi lông còn chưa mọc hết như ngươi...
Ta cũng là cảnh giới Thiên Tiên rồi.
Mục Cẩm Vân lạnh lùng ngắt lời ông, sau đó bàn tay hắn vói vào kết giới, đè cây cải củ Tô Lâm An đang có ý đồ phá tan kết giới kia lại.
Ngoan.
Hắn dùng thần thức nói.
Hai người đã trao đổi thần hồn, nên nguyên thần không hề phòng bị với đối phương, dùng thần thức trò chuyện rất dễ, người ngoài cũng khó mà phát hiện ra được.
Dù cho tu vi kẻ kia có cao tới đâu cũng có thể giấu giếm được.
Nếu người nguyện ý, có thể cầm ô đứng ở nơi các ngươi vừa đáp xuống.
Khi không còn chống đỡ được nữa, dùng ô này mà ngăn trở, ô này có thể ngăn được một đòn của nghi chủ, ngươi ném ô đi, sẽ lập tức trở lại trận pháp quay về thành Huyễn Quang.
Mục Cẩm Vân nhận ô, cảm giác rất lạnh lẽo, chỉ là với độ lạnh này, căn bản chẳng ảnh hưởng gì tới hắn.
Nhưng cầm vào rồi, hắn có thể nghe được vô số thanh âm đang vang lên bên tai, vô số âm thanh trùng điệp nhau, nam nữ già trẻ đều có, làm hắn khẽ nhíu mày.
Công kích thần hồn mạnh như thế, vậy mà người và thủ hạ của người đều chống đỡ được.
Ma quân Phệ Hồn nhìn Mục Cẩm Vân và Hứa Thanh, Hứa Hồng đều mặt không đổi sắc, lộ vẻ ngạc nhiên.
Nếu đã như vậy...
Ông ta đột nhiên giơ tay lên, năm ngón tay chộp lại, trảo một cái lên ô Bạch Cốt, chỉ thấy một chiếc ô Bạch Cốt đột ngột hiện ra trong tay hắn.
Sự khác biệt duy nhất giữa hai cái ô này là, cái sau không treo quả đỏ.
vực.
Giới tu chân với ngoại vực đều coi như hạ giới, hạ giới sao có thể tồn tại một thứ mạnh đến vậy? Nếu nó đều có thể tồn tại, sao Tô Lâm An lại bị Thiên đạo bám riết không tha! Trang nhất thời, trong đầu Mục Cẩm Vân hiện lên rất nhiều ý nghĩ, bởi Tổ Lâm An, nháy mắt hắn đã sinh ra một sự bất mãn lớn với Thiên đạo.
Hắn từng chìm sâu trong nghịch cảnh mà cũng chưa từng oán trách Thiên đạo bất công, chỉ biết yên lặng tu hành, từng bước từng bước trở nên mạnh hơn, thay đổi số phận, mà hôm nay, hắn lại cảm thấy bất mãn với Thiên đạo.
Tô Lâm An:
...
Nàng biến thành cây cải củ vốn là để cho tiện, kh9ông ngờ trong pháp trận truyền tống cũng có nhiều nguy hiểm như vậy, Mục Cẩm Vân liền dùng kết giới khóa nàng lại hiện tại đã tới 6nơi, hắn còn chưa thả năng ra! Kết giới do kiếm khí đan vào nhau hình thành, nàng muốn phá vỡ cũng phải vận dụng tới sức mạnh của 5bản thân.
Nhưng hiện tại nàng đang bị Thiên đạo ghé mắt, có thể tránh dùng sức mạnh bản thân bao nhiêu thì tránh bấy nhiêu, lúc này chỉ có thể đứng trừng Mục Cẩm Vân nói vài câu dễ nghe, ai biết được hắn trực tiếp đáp lại ba chữ
Không nghe thấy.
Chỉ có điều, kết giới của Mục Cẩm Vân, cả ông cũng không nhìn thấu sao? Chẳng lẽ do nguyên thần của ông bị tổn thương? Đang nghĩ ngợi, chợt nghe ông nói tiếp:
Ở đây rất nguy hiểm.
Ngươi là người An An thích, ngươi cũng đi đi
Ông quay đầu nhìn về phía sâu trong bóng tối sau lưng, trầm mặc một lát sau mới nói:
Bây giờ ngươi trở về theo đường cũ còn kịp.
Trận pháp này còn có thể truyền tống một lån.
Nếu chúng ta đều chết ở nơi này, An An sẽ đau lòng.
Lúc cần đi ta sẽ đi.
Mục Cẩm Vân nói,
Ông có dự định gì? Làm sao mới có thể đoạt lại Ma giới?
Hẳn cảm giác sâu trong bóng tối có một dao động thần hồn mạnh mẽ, sức mạnh kia, mạnh đến nỗi làm trái tim hắn đập nhanh hơn, cảm giác nó gây cho hắn cũng không khác mấy với lúc hắn đối mặt cây cầu gãy ở ngoại
Quá nhiều tiếng nói, cứ vo ve ong ong bên tai như muỗi, lại không tài nào cắt đứt được, khiến nguyên thần hắn cũng cảm thấy khó chịu.
Khó trách ông ta muốn kiểm tra cường độ nguyên thần, nếu nguyên thần không đủ mạnh, vừa chạm tới ô thì nguyên thần đã bị vô số thanh âm này nuốt mất rồi.
Đó là âm thanh của tín đồ Ma giới.
Ma quân Phệ Hồn khẽ mỉm cười,
Lăng Nguyệt muốn nuốt lấy Ma giới, ta sẽ không để y ngồi không mà hưởng.
Nếu ta thực sự thua...
Vẻ mặt ông ta dữ tợn, nhưng khóe miệng lại nhếch lên nụ cười,
Một giới này, ta tặng cho hắn.
Chỉ là vừa nói xong, ông ta đã lắc mạnh đầu,
Ta không thể thua! Ma giới là thứ ta muốn để lại cho An An, làm sao có thể để Lăng Nguyệt chiếm mất!
.
Ông ta đứng phắt dậy, đầu đập vào tán ô Bạch Cốt, cái trán bị khung xương đâm cho rỉ máu,
Ta sẽ không thua!
Mục Cẩm Vân khẽ híp mắt, xương ô này không biết được luyện chế từ thứ gì, trình độ luyện khí của hắn không thấp, vậy mà cầm lấy ô rồi vẫn không thể phân biệt được mảy may.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.