• 2,258

Chương 671: Họa linh


Lẽ nào nàng ta là đời sau của võ giả ngoại vực còn sót lại ở giới tu chân năm xưa, chỉ vì không có huyết mạch chính xác dẫn dắt và sức mạ8nh huyết mạch chưa thức tỉnh, nên cơ thể nàng ta không chỉ không cao lớn như các võ giả ngoại vực khác mà ngược lại còn nhỏ bé đi rất nh3iều.

Ngoài ra, khuôn mặt của nàng ta nhìn vô cùng non nớt, không khác gì một đứa bé.

Chịu sự hạn chế của sức mạnh huyết 9mạch, dù tu vi của nàng ta có cao thì tuổi thọ cũng không quá dài.
Tô Lâm An cũng không thu phục thành Họa mà chỉ cải tạo nó thành trường học, dùng nó như một pháp bảo bình thường.
Đối với việc thành Họa sinh ra linh hồn, Tô Lâm An cũng không ngăn cản mà để mặc nó phát triển tự do.
Nàng vẫn luôn có cảm giác rằng, linh hồn được sinh ra từ trong trường học thì ắt sẽ không phải ác linh.
Sau khi nỗ lực mấy lần vẫn không thể đứng vững, ông ta đã bị cuốn lên không trung rồi rơi ra ngoài cùng với những người khác.
Thành Họa đã sống dậy, cả tòa thành đều chấn động, sau đó phun toàn bộ sinh linh bên trong thành ra.
Phu tử của trường, đệ tử đang học bài, linh thú khắp núi đồi, chim bay trên trời, cá bơi dưới nước, đến ngay cả những linh thực mới sinh ra linh trí cũng không may mắn thoát khỏi.
Thiệu Lưu Tiên không tin bất kỳ ai, đến ngay cả khí linh cũng vậy.
Bà ta không cho phép thành Họa có linh hồn.
Sau khi Thiệu Lưu Tiên bỏ mạng, thành Họa rơi vào trạng thái vô chủ.
Bởi thế Tùng lão gia nghi ngờ chuyện này có liên quan đến bài thi do nhà trường sắp xếp.
Nào ngờ Hồng Phù cũng lắc đầu, nói:
Tạm thời ta cũng không biết có chuyện gì xảy ra.
Không phải kiểm tra.
Khi trường phun hắn ra, còn phun cả một đống đồ vật lên đầu hắn.
Hắn dùng thần thức nhìn thì thấy đó là một tổ chim được bện từ cỏ xanh, bên trong có hai con chim nhỏ và cả trứng chim đang được ấp.
Không được tức giận, không được làm bừa, dù vừa nếm mùi thất bại thì cũng phải giữ tâm trạng bình tĩnh.
Mọi người trong hoàng thành nhìn thấy vô số sinh vật sống rơi từ trên trời xuống thì đều sợ hãi kêu toáng lên.
Có điều bọn họ còn phát hiện, mỗi một sinh linh bị vứt ra đều được bao bọc bởi lá chắn linh khí.
Mặc dù bọn họ bị phun ra khỏi thành nhưng không hề bị thương, chỉ hơi hoảng sợ mà thôi.

Lão gia ơi, chuyện gì xảy ra vậy? Sao mọi người đều bị ném ra ngoài hết thế này?
Có người nhìn thấy Tùng lão thành chủ đức cao vọng trọng bèn hỏi luôn.
Tùng lão gia lắc đầu tỏ ý không biết.

Có lẽ các phu tử biết?

Người xem, đến ngay cả những linh thực mới có linh trí cũng bị vứt ra.
Bên cạnh Hồng Phù có vài cái cây.
Bọn chúng đột ngột bị nhổ ra khỏi đất nên đều không thể thích ứng được ngay, ý thức yếu ớt đều bị kinh sợ.
Nếu không có Hồng Phù ở bên cạnh trân an thì những sinh linh nhỏ non nớt này đều có khả năng chết yểu.
Ông ta quay đầu nhìn phu tử có tu vi cao nhất - linh tu Hồng Phù, nói với giọng kính cẩn:
Thưa thầy, sao mọi người đều ra ngoài vậy? Đây lại là bài kiểm tra đột xuất gì sao?
Vừa nói ông ta vừa chọc tay vào làn sương mỏng đang bao trùm quanh người.
Làn sương mỏng ấy nhìn mờ mờ ảo ảo, nhưng thật ra lại rất chắc chắn, ông ta phải tôn chút sức mới chọc thủng được nó.
Làn sương mỏng này có thể bảo vệ bọn họ an toàn, tránh xảy ra bất trắc khi rơi từ trên cao xuống.
Trận bàn bằng ngọc thạch trắng tinh đã cháy đen, không còn chút tác dụng nào.
Thế này là trận bàn bị vẽ hỏng do quá trình phác họa linh văn bị gián đoạn, có nghĩa là thời gian và công sức hắn bỏ ra gần đây đều đã uổng phí.
Nhưng hiện tại đại sư huynh đầu còn tâm trí mà nổi giận, trên đầu hắn có thứ gì đó.
Theo đà thực lực ngày một mạnh hơn thì thành Họa cũng không ngừng gia tăng phẩm cấp.
Bà ta giống như con chim đi nhặt nhạnh cành lá về xây tổ, đưa từng cành cây đã được chọn lựa kỹ lưỡng về, trang trí cho tòa thành của riêng mình.
Mặc dù thành Họa đã theo Thiệu Lưu Tiên rất lâu, song vẫn chưa hề có họa linh xuất hiện.
Võ giả dưới hoàng thành đều ngơ ngác nhìn lên trời.

Chuyện gì vậy?

Người sống rơi từ trên trời xuống?
Tu sĩ bị thành Họa phun ra còn ngơ ngác hơn.
May mà không có gì nguy hiểm, mọi người đều được bao bọc trong lá chắn linh khí, ở gần nhau thì còn có thể nói chuyện phiếm.
Nơi xuất hiện dị thường không phải là vị trí trận pháp ở địa cung, mà là ngôi trường đang lơ lửng phía trên hoàng thành.
Ngôi trường được cải tạo lại từ thành Họa, thành Họa thì do Thiệu Lưu Tiên đích thân luyện ra.
Khi còn nhỏ yếu, bà ta đã phác họa ra hình dáng cơ sở của thành Họa.

Hiện tại ta không liên lạc được với Công chúa.
Hồng Phù định gọi Tô Lâm An là chủ nhân, song đến ngoại vực thì nàng ta lại cảm thấy gọi chủ nhân không ổn, nên cũng gọi là Công chúa theo đại chúng.
Thần thức của nàng ta đã bao trùm bốn phía, phát hiện tất cả mọi người đều không sao mới thở phào.
Mọi người an toàn là được.
Đây chắc chắn là bài kiểm tra mà các phụ tử đưa ra cho hãn.
Nếu hẳn nôn nóng mất bình tĩnh giống như trước đây thì trứng chim trên đầu đã rơi lâu rồi, hăn nhất định phải vững vàng Dù người khác có cười đầu hắn xanh mướt thì hắn cũng không thể để bụng, trúng phải gian kể gây nhiễu loạn tinh thần của kẻ địch.
Một lúc sau, sinh linh trong trường bị phun ra sạch sành sanh.
Xem ra vấn đề không lớn.
Lẽ nào trường định niêm phong một thời gian để thăng cấp? Đang nghĩ thì nàng ta nghe thấy có người bật cười rồi hô lên:
Đại sư huynh, đỉnh đầu huynh xanh mướt rồi!
Cách đó không xa, đại sư huynh của lớp Trận pháp đứng đơ giữa đám sương mù, tay còn cầm một trận bàn chưa hoàn thành.
Ánh sáng trên trận bàn dần mờ đi, cuối cùng biến mất hoàn toàn, trận bàn còn phát ra một tiếng
phù
.
Nhưng nàng thật sự không ngờ, nhanh vậy mà ngôi trường đã gặp chuyện.
Họa linh đó định làm gì vậy? Lúc này, ngôi trường rung chuyển dữ dội, không ai có thể đứng vững.
Rõ ràng họ đứng trên mặt đất nhưng lại giống như đang lăn trên những đợt sóng, đến ngay cả Tùng lão gia tử có thực lực mạnh nhất cũng không ngoại lệ.
Tô Lâm An nhìn qua, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra thì Lê6 Nhã còn sống được khoảng hơn ngàn năm.
Giờ hiến tế từng đó, chỉ e rằng nàng ta sẽ lập tức bước vào tuổi xế chiều.
Cái g5iá của lời cầu nguyện này quả thật không hề nhỏ.
Đương nhiên, ước nguyện của nàng ta không thể thành hiện thực, do đó khế ước cũng sẽ không thành lập.
Tô Lâm An đang suy nghĩ thì bất thình lình, bên trong thành Thất Tinh xảy ra biển động lạ.
Trận pháp xuất hiện điều dị thường nhắm vào mặt trận sao? Đợi sau khi thấy rõ tình hình thì nàng lại hoàn toàn hoang mang.
Ngôi trường vốn náo nhiệt giờ bỗng trở nên vắng lặng.

Ngay sau đó, mọi người thấy cả tòa thành lơ lửng trên không trung và những ngọn núi cao sừng sững trong mây đều biến mất.

Trên đầu bọn họ chỉ còn lại một cuộn tranh dài, một bức tranh thủy mặc.


Trường học đã trở thành một bức họa?
Bên dưới có người không nhịn được mà hỏi.

Trái lại thì những người trong trấn Thanh Thủy đều biết rõ, bèn giải thích:
Trường vốn là một bức tranh, trước đây nó được gọi là thành Họa.
Núi non sông nước, đình đài, lầu các, những nơi họ sinh sống thường ngày đều đã trở thành những nét vẽ thủy mặc trong tranh.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.