Chương 682: Vu tộc
-
Ấn Công Đức
- Thanh Sam Yên Vũ
- 2006 chữ
- 2022-02-07 12:46:06
Thậm chí hắn còn từng nghĩ tới chuyện không giết Lăng Vân, bởi vì hắn biết Lăng Vân đã kiệt sức vì vá trời.
Hiện tại, t8hiên hạ cần những vị đại năng về trận pháp như thế này.
Nhưng hắn đã mất đi quyền khống chế cơ thể.
Tổ tiên của họ vì giải cứu thế giới mà đã hy sinh vô cùng to lớn, vẫn luôn chiến đấu với trùng Huyết Duyên nơi vùng hư không ngoại vực xa xôi.
Còn những tộc nhân Vũ tộc lưu lạc ở bên ngoài không được đưa đi thì lại bị người khác đố kỵ, kiêng dè vì sức mạnh huyết mạch, cuối cùng dẫn tới kết cục cả tộc bị tiêu diệt.
Đây là chuyện châm biếm tới cỡ nào.
Trong biển ý thức của hắn có một thanh kiếm khổng lồ treo lơ lửng.
Khương Chỉ Khanh nhắm mắt lại.
Thanh kiếm giáng xuống,
đùng
một tiếng, chém trúng vào vùng trời trong biển ý thức, chia biến ý thức thành hai phần.
Chỉ có điều, biến ý thức vừa mới hồi phục thì thanh kiếm kia lại xuất hiện,
âm
một tiếng, biến ý thức lại vỡ tan.
Ấn Công Đức:
...
Nó hơi muốn chửi ầm lên giống như Khoa Đầu Hỏa trước đây.
Nó không thể khống chế được kiếm ý của Khương Chỉ Khanh.
Ấn Công Đức chỉ có thể xóa bỏ chứ chẳng cách nào ngăn cản được.
Nó có thể hủy diệt hoàn toàn kiếm ý, nhưng nếu như thế, Khương Chỉ Khanh cũng sẽ bị phá hủy hoàn toàn.
Nó vẫn còn cần cơ thể của hắn.
Trong đó, loại sinh linh nhiều nhất chính là trùng độc, cả vùng trời bị màn khí độc bao phủ quanh năm.
Mặc dù lấy tên là châu Cấm nhưng nơi đó chẳng rực rỡ, tươi đẹp chút nào.
Cả châu đều là vùng đất bị vứt bỏ, căn bản không có châu chủ quản lý nên đương nhiên cũng chẳng có ai tới châu Cẩm thu niệm châu.
Muốn chống lại ẩn Công Đức thì nhất định phải có thần thức thật mạnh mẽ.
Chuyện bây giờ hắn cần làm chính là luyện thần.
Nhưng luyện thế nào đây? Hắn là một kiếm tu, có một cách luyện thần đơn giản và trực tiếp nhất.
Đùng!
Lại là một tiếng động lớn vang lên, thành Thất Tinh đã hoàn toàn tiến vào hồ Giới, va chạm với rừng chướng khí của châu Câm.
Cùng lúc ấy, một mảng ánh sáng trắng chói mắt xuất hiện trên toàn bộ vùng trời của ngoại vực.
Ánh sáng ngút trời xuyên thủng đêm tối, cũng xua tan đi toàn bộ khí độc trong rừng.
Lá cây của ấn Công Đức rung động mạnh mẽ, vị trí chỗ Khương Chỉ Khanh nứt ra một lỗ hổng, nuốt chửng cả người hắn xuống.
Nếu như không có ấn Công Đức bảo vệ thì e là Khương Chỉ Khanh đã chết ngay tức thì.
Mặt đất nứt ra, nước sông chảy ngược.
Nơi này, cuối cùng cũng cũng được nhìn thấy bầu trời xanh xa cách đã lâu.
Trong thành Thất Tinh, vô số trùng Huyết Duyên liều mạng tấn công kết giới.
Bọn chúng lũ lượt kéo nhau xông vào trong vùng sáng trắng, muốn xông ra qua màn ánh sáng trắng đó, phá vỡ kết giới, tiến vào chậu Cấm.
Mãi cho đến khi cự thú trong cánh cửa Hỗn Độn lại rống lên thì nỗi đau đớn trên người hắn mới được giảm bớt.
Khương Chỉ Khanh cũng chẳng ngờ rằng, hắn có thể nghỉ lấy hơi là nhờ con quái vật ở trong cánh cửa Hỗn Độn.
Cũng chỉ có lúc này thì hắn mới có thể yên tâm mà suy nghĩ, không cần phải lo lắng sẽ bị ấn Công Đức dòm ngó, biết rõ được suy nghĩ của hắn.
Vẫn còn chưa chắc ai là con rối của ai đâu.
Tô Lâm An có thể nhanh chóng đạt được tu vi Bán Thần, đồng thời thành công thoát khỏi ẩn Công Đức, vậy hắn cũng có thể.
Nàng không trở thành con rối của ấn Công Đức, không chịu sự khống chế của ẩn Công Đức, vậy hắn cũng có thể.
Nó hỏi:
Ngươi đang làm gì đó?
Mặc dù sự trừng phạt của nó cũng nhằm vào thần thức của Khương Chỉ Khanh, nhưng nó sẽ không đánh tan toàn bộ biển ý thức của hắn.
Đánh tan biển ý thức của hắn rồi thì nó biết ở đâu đây? Khi nó vẫn chưa hoàn toàn thay thế được Thiên đạo và dùng quy tắc của mình làm giới hạn thì nó buộc phải nương tựa vào cơ thể con người mới được.
Thế nhưng ánh sáng trắng đó như chiếc cối xay thịt, những con trùng Huyết Duyên xông vào ánh sáng trắng đó đều bị xé nát.
Từng con trùng hóa thành bột mịn trong ánh sáng trắng, chớp mắt đã biến mất tăm.
Những võ giả khí huyết sa đọa cũng xông ra ngoài cùng với đám trùng Huyết Duyên.
Đợi đến khi Khương Chỉ Khanh tỉnh lại, nó sẽ bảo hắn tới ngàn vạn hạ giới bên dưới, tạm thời làm việc thiện, tích góp sức mạnh cho nửa phần trên của nó.
Sông ranh giới của châu Cẩm.
Mục Cẩm Vân chỉ vào bản đồ rồi nói:
Nơi thành Thất Tinh va chạm chính là con sông ranh giới của châu Cẩm
Trên bản đồ, châu Cẩm nằm ở tít ngoài rìa của Thái Dương nghi, là một vùng đất nghèo, sinh linh thưa thớt.
Thế nên, sau khi ấn Công Đức hấp thu tàn hồn xong, Khương Chỉ Khanh cũng đã phải chịu sự trừng phạt của nó.
Thì ra sự trừng phạt của nó lại đau đớn đến vậy.
Giống như thần hồn bị cắt xé, thân xác bị lãng trì.
Sau đó, Vũ tộc bị các tu sĩ khác liên hợp diệt tộc, những người may mắn sống sót đã mai danh ẩn tích, đi nơi khác ẩn náu, sống cuộc đời cách biệt với thế giới.
Vậy thì xem ra, cái gọi là Vũ tộc, có lẽ chính là con cháu đời sau của những vị đại năng đã phong ấn trùng Huyết Duyên
ngoại vực xa xôi.
Bọn họ có sức mạnh huyết mạch không giống người thường, trời sinh mạnh mẽ hơn người khác.
Trước khi hôn mê bất tỉnh, Khương Chỉ Khanh đã để kiếm ý không ngừng đánh phá biển ý thức.
Không đạt tới được cảnh giới biển ý thức mà hắn yêu cầu thì kiểmỹ đó sẽ không dừng lại.
Đó là kiểm ý mang theo khí tiết chính trực hào hùng.
Hiện tại Tô Lâm An không còn chịu sự giới hạn bởi quy tắc Thiên đạo, việc đối phó với nàng cũng sẽ vô cùng nan giải.
Lần trước đấu với cơ thể do niệm lực mà nàng đáp xuống, suýt nữa nó đã gặp phải tai vạ.
Ấn Công Đức đắn đo một phen, nó thấy trước mắt tốt nhất vẫn nên tránh nàng thì hơn.
Thanh kiếm vẫn không dừng lại, biển ý thức của hắn lại tiếp tục phân tách thêm.
Biển ý thức bị kiểm khí chia cắt, biến thành vô số giọt nước, rơi lả tả trong vùng không gian ấy.
Ấn Công Đức tồn tại trong không gian biển ý thức của Khương Chỉ Khanh.
Trong khoả3nh khắc ấy, hắn không khác gì một con rối, chỉ có thể mặc cho ấn Công Đức điều khiển.
Hắn đã phải hao hết sức lực mới 9lấy lại được quyền khống chế cơ thể.
Khi ấy Uyển Thu đã chết rồi.
Ấn Công Đức bất đắc dĩ phải tiếp tục dưỡng thần cho hắn.
Tiếc là yêu cầu về cơ thể của nó cao quá, không thể nào thay đổi tùy ý được.
Nếu như nó có cơ hội lựa chọn, chắc chắn nó sẽ chọn một người thông minh để đỡ phải bực mình.
Trận pháp trên bảy mươi hai đảo vẫn còn nguyên vẹn, không bị tổn hại chút nào.
Ngược lại, nếu hiện tại Thiên Sinh đi theo hắn thì sẽ không an toàn, vậy nên chi bằng hãy ở lại trên đảo.
Con mắt trên cổ tay hắn loáng thoáng thấy được một phần quỹ tích của vận mệnh.
Nó đang trấn áp cự thú Hỗn Độn, đầu ngờ rằng thế giới bên ngoài lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn này.
Việc biển ý thức của Khương Chỉ Khanh không còn tồn tại sẽ gây ảnh hưởng tới nó, nó buộc phải phân chia sức mạnh ra để khôi phục thần thức cho Khương Chỉ Khanh.
Điều này khiến ấn Công Đức rất không hài lòng.
Linh khí xung quanh hỗn loạn, một lượng linh khí lớn dường như bị rút cạn, tụ về một phía.
Ngoại vực và giới tu chân hợp lại rồi.
Lá cây của ấn Công Đức lay động xào xạc.
Nó biết, Tô Lâm An đã quay trở lại.
Thiên Sinh sẽ không chết trên đảo, nó sẽ có cơ hội mới.
Vậy nên, để nó cam tâm tình nguyện ở lại nơi đó chính là lựa chọn tốt nhất.
Chỉ có điều, việc hắn tự quyết để Thiên Sinh lại rốt cuộc đã chọc giận ấn Công Đức.
Tàn hồn của Lăng Vân và Uyển Thu đều đã bị h6út vào trong cánh cửa Hỗn Độn.
Mà chính bởi vì tàn hồn của họ, ẩn Công Đức còn cần tiếp tục hấp thu sức mạnh của tàn h5ồn cũng như trấn áp cự thú Hỗn Độn lần nữa, nên nó mới giảm bớt sự khống chế đối với hắn.
Thế nên hắn mới có thể gây xích mích với Thiên Sinh, mới có thể hoàn toàn tách cậu bé ra.
Cái giá của việc thực lực mạnh lên, thăng cấp một cách nhanh chóng chính là trở thành con rối của ấn Công Đức.
Nếu như biết trước điều này, liệu hắn có đưa ra lựa chọn giống như thế nữa không? Khương Chỉ Khanh suy nghĩ, chắc hẳn hắn vẫn sẽ lựa chọn như thế.
Nếu như không có ấn Công Đức, chỉ sợ cả đời hắn cũng không thể phá hủy được cây Kiến Mộc chứ đừng nói tới những chuyện khác.
Cả một châu, có không quá một trăm người sinh sống.
Ngày xưa, châu Cấm từng có Vụ tộc.
Nghe nói bọn họ có sức mạnh huyết mạch đặc biệt, khiến cho những tu sĩ khác sinh lòng kiêng kỵ
Mục Cấm Vân chỉ tay lên trên bản đồ.
Đương nhiên Khương Chỉ Khanh không đáp lại câu hỏi của nó.
Nguyên thần sắp bị đánh tan cả rồi thì làm sao mà đáp được? Ấn Công Đức dùng ánh sáng xanh nuôi dưỡng nguyên thần cho Khương Chỉ Khanh.
Hiện tại cấp bậc của nó chỉ cách cảnh giới Thần một chút nữa thôi, nguyên thần của Khương Chỉ Khanh lại thua xa Tô Lâm An khi xưa, thế nên việc hồi phục lại cũng không khó.
Nếu như những vị đại năng đó vẫn còn sống, biết được kẻ mà mình cứu vớt là đám người như thế, hậu duệ của mình phải chịu hết mọi cực khổ, giày vò, liệu họ vẫn sẽ quyết định hy sinh chứ? Mục Cẩm Vân nói với giọng điệu trào phúng.
Hẳn không
thấu
nổi thứ được gọi là lương thiện này.
Hắn nghĩ thầm:
Nếu như mình là những người đó, chắc chắn lúc này đã đội mồ sống dậy rồi.
Nghĩ lại thì hắn không thể nào làm ra chuyện như vậy được, thế nên tiền đề đã không tồn tại, đương nhiên sẽ chẳng có kết quả phía sau.
Bọn họ chịu sự khống chế của trùng Huyết Duyên, sau khi thức tỉnh sức mạnh huyết mạch thì xông ra ngoài một cách hung hãn, hoàn toàn không sợ chết.
Họ phát ra tiếng gào thét long trời lở đất, khiến cho mặt đất của châu Cẩm rung chuyển, vô số vết nứt lan rộng dưới chân họ.
Bởi thế, những tu sĩ ẩn núp ở châu Cẩm đều bị dọa đến ngây người.
Quanh năm bọn họ sống ở châu Cẩm - nơi bị bao phủ bởi khí độc, không thể nào nhìn thấy được mặt trời.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.