Chương 70: Mười năm
-
Ấn Công Đức
- Thanh Sam Yên Vũ
- 1620 chữ
- 2021-12-31 04:39:43
Nó nói tiếp:
Phải dọa thì chúng nó sợ mới được.
Ta không sao.
Sắc mặt Mục Cẩm Vân tái nhợt
Gió lạnh thổi vào vết thương khiến máu trong người hắn sắp đồng thành bằng
Sắc mặt Sở Tài Nguyên trắng bệch, cả người như sắp ngất đi
Đám rắn lít nha lít nhất bò ra từ những khe đá xung quanh, Sở Tài Nguyên nhìn mà kinh hồn bạt vía.
Hắn bỗng nhớ lại những chữ mà Kiểm bà bà đã viết cho hắn lúc trước
Hắn nhìn Tiểu Th8iền với ánh mắt dịu dàng,
Đừng lo lắng cho ta, muội ở ngoài phải tu luyện cho thật tốt.
Đợi ta mười năm, ta sẽ ra n3goài.
Hắn vốn định chạy qua ôm lấy đùi lớn, giờ cứng đờ người không dám động đậy
Giết ai cơ, hắn á?
Thế nhưng hiện giờ, hắn có phần không dám chắc
Thiếu niên âm trầm này thực sự là Mục Cẩm Vân sao? Đúng lúc này, Mục Cẩm Vân quay đầu nhìn vào khe đá cách đó không xa
Hắn rất thú vị, nếu như hắn có thể tới đây thì những tháng ngày này cũng dễ chịu hơn.
Tiểu Thiền gật đầu đáp:
Vậy để ta nghĩ cách.
Xích Ngân Tiêu ở bên nói ngay:
Bắt một người tới đây đơn giản mà, lát nữa ta đưa hắn qua cho ngươi.
Đáy vách núi Tư Quá không hề nguy hiểm
Nó vừa cảnh cáo đám linh thú cấp thấp ở đây, chắc chắn chúng sẽ không dám ức hiếp Mục Cẩm Vân
Ném một viên đan dược cho Sở Tài Nguyên, Mục Cẩm Vân không để ý tới hắn nữa mà nói:
Xin lỗi, không thể tặng cho các ngươi được.
Tuy lời nói rất khách khí, nhưng giọng điệu lại lộ ra sự lạnh lẽo âm u
Trước kia hắn đã phỏng đoán, lão quái vật không thể bị đánh tan, cho dù là nàng biến mất như những ánh sao trước mặt hắn
Giờ lời của Sở Tài Nguyên đã chứng minh, nàng quả thực đã có chuẩn bị để rời đi, vì vậy mới thu xếp đường lui cho Sở Tài Nguyên, cho hắn chút thủ đoạn để bảo vệ tính mạng.
Không sợ, hắn có củ cải đại tiên bảo vệ Sở Tài Nguyên đột nhiên cao giọng nói:
Nửa phần sau của Đan đạo Khỉ đạo gì đó, nếu như ta chết rồi thì không còn nữa đâu!
Hắn căng thẳng vô cùng, ngay cả tên của hai bí pháp lúc đó Kiểm bà bà viết ra là gì, hắn cũng không nhớ nổi nữa.
Bấy giờ, Mục Cẩm Vân mới nhìn thẳng vào Sở Tài Nguyên.
Đúng là không cảm nhận được gì.
Mục Cẩm Vân nói, ghét bỏ buông cổ tay của Sở Tài Nguyên ra,
Ta đã để lại một luồng hàn độc trong cơ thể ngươi.
Hẳn liếc nhìn Sở Tài Nguyên đang co rúm người lại trên mặt đất rồi nói tiếp:
Ngoan ngoãn nghe lời, cố gắng sống sót.
Nếu như ngày nào đó gặp lại nàng.
Mục Cẩm Vân không nói tiếp
Tiểu Thiền.
Ta đây ca ca.
Mục Cẩm Vân nói khẽ:
Nếu như có thể, ta muốn để Sở Tài Nguyên tới đây cùng ta.
Sở Tài Nguyên tư chất t5ẩm thường, vừa lười biếng còn thích gây chuyện, hắn ở ngoài đó ta không yên tâm
Tuy điều kiện nơi đây kham khổ bần hàn, nhưng ta có thể trồng chừng hắn, chưa biết chừng có thể khiến hắn thay đổi trong nghịch cảnh
Những người khác ta đều yên tâm, chỉ mình Sở Tài Nguyên khiến ta lo lắng
Thật ra nàng đã thu xếp trước
Nàng nói với người thế nào? Kể lại chính xác từng chữ một cho ta.
Trước đôi mắt đen đầy thâm trầm của Mục Cẩm Vân, Sở Tài Nguyên không dám nói láo, lập tức thành thật nói hết ra.
Sở Tài Nguyên không tài nào nghĩ ra
Hắn không làm chuyện gì bất lợi với tông môn mà, cũng không đắc tội người khác, tại sao chưởng môn không nói một lời đã muốn ra tay? Oan cho hắn quá.
Mười năm
Tự kiểm điểm dưới đáy vách Tư Quá mười năm chính là hình phạt mà tông môn dành cho hắn.
Tay hắn không kìm được mà vuốt ve thanh kiếm đồng xanh, nơi sâu thẳm trong lòng lại gợn chút sóng.
Đám linh và xung quanh phát ra tiếng khè khè, không bao lâu sau còn có một con bò qua, ném một cọng cỏ tới bên cạnh Mục Cẩm Vân
Thảo dược này có thể chữa thương cầm máu, không chỉ vậy, còn có một con chuột xám chạy qua ném cho hắn một cái bình
đây chỉ có hai người họ
Hắn
mà Mục Cẩm Vân nói, không phải chỉ còn mỗi mình Sở Tài Nguyên hắn sao? Vừa nghĩ thông, Sở Tài Nguyên đã vã mồ hôi, bị gió lạnh thổi qua thì cả người như đông cứng như một khúc gỗ
Vai bị một kiếm đâm xuyên
Tu vi của Sở Tài Nguyên vốn không cao, trong điều kiện lạnh khủng khiếp này, hắn đã hơi không chịu nổi, giờ lại chịu một kiếm khiến hắn vừa đau lại vừa lạnh
Khó trách trước kia nàng chủ động tới vậy, trực tiếp đưa cho hắn hai bí tịch luyện khí và luyện đan
Hai thứ này còn quý giá hơn công pháp nhiều
Mục Cẩm Vân không nhìn hắn, chỉ tập trung lau kiếm,
Ngay cả sự sống chết của hắn, cô cũng không để ý nữa sao?
Hay là cô đã đi thật rồi?
Cho tới lúc này, Mục Cẩm Vân mới ngẩng đầu nhìn Sở Tài Nguyên, trên mặt vẫn chẳng có biểu cảm gì
Hắn của bây giờ, đã chẳng thèm và cũng không cần phải giả vờ trước mặt họ nữa
Lời của Tiểu Thiền, thực ra các ngươi hiểu được phải không?
Con rắn ẩn mình ở đó khè ra một tiếng
Ta không muốn tự tay giết người.
Đợi vết thương trên người hắn khỏi, tặng cho các ngươi.
Khò khè.
Vừa dứt lời đã thấy một luồng kiểm khí xẹt qua, hắn cúi đầu nhìn vết thương trên bả vai mình, mặt đầy vẻ khó tin.
Sao lại vậy?
Hắn vẫn chưa nghiên cứu chúng thấu triệt, suy cho cùng hắn còn lo nghĩ lão quái vật giở âm mưu quỷ kế
Bởi vậy quãng thời gian trước, Mục Cẩm Vân chủ yếu là xem những kiến thức cơ bản trong tông môn, đợi sau khi hiểu được rõ ràng thì hắn mới nghiên cứu và ngẫm nghĩ, dùng hết sức để phân rõ thật giả.
Xích Ngân Tiêu nói là làm
Nó đưa Tiểu Thiền về trước, sau đó bay thẳng tới chỗ đệ tử tạp dịch chặt củi, đưa Sở Tài Nguyên đến đáy vách Tư Quá
Sau này nó ném thêm chút linh thạch pháp bảo gì đó xuống, đảm bảo bọn họ sẽ không phải chịu khổ.
Đa tạ.
Mục Cẩm Vân nói chân thành.
Sau khi đưa người tới, Xích Ngân Tiêu còn dặn dò vài câu rồi mới đi
Đợi con chim bay khuất, Mục Cẩm Vân mới lấy thanh kiếm gãy từ sau người ra, chậm rãi mở lớp bằng vải quẩn trên nó.
Đã hòa vào cơ thể người rồi?
Hắn để thổn thức và một luồng linh khí di chuyển trong cơ thể Sở Tài Nguyên, đau đến mức Sở Tài Nguyên phải kêu la thảm thiết, hận không thể lăn ngay ra đất.
Linh khí đó rét lạnh không gì sánh nổi, như một cây kim lạnh buốt đâm thẳng vào cơ thể hắn
Sở Tài Nguyên chưa từng thấy nàng, tên đó không nhìn thấy dáng vẻ thực sự của nàng, mà hắn thì có thể, dù là củ cải hay là kiếm
cả thiên hạ này, chỉ mình hắn có thể nhìn thấy nàng.
Những trải qua quãng thời gian học tập, Mục Cẩm Vân cũng biết, thứ lão quái vật cho hắn quý giá tới nhường nào.
Kết quả là nàng không đưa hết cho hắn, vẫn còn một phần khác ở trên người Sở Tài Nguyên.
Lúc này, ánh mắt của Mục Cẩm Vân rất lạnh lẽo, hoàn toàn không giống với ngày thường
Trong lòng Sở Tài Nguyên, Mục Cẩm Vân là một người tốt, là một kiếm tu vừa có tư chất ưu việt vừa mang đầy ý chí chính nghĩa
Ống tay áo của hắn đã biến thành bằng vải, bọc thanh kiếm lại từng lớp một
Sở Tài Nguyên vốn sợ muốn chết, sau khi thấy Mục Cẩm Vân thì vội vàng chạy qua:
Chưởng môn chưởng môn, đã xảy ra chuyện gì? Ngài vẫn ổn chứ?
Mục Cẩm Vân không quan tâm tới hắn, chỉ cúi đầu nhìn thanh kiếm gãy rồi nói:
Vô Song, cô còn không ra, ta sẽ giết hắn.
Sở Tài Nguyên liền run rẩy không thôi
Sao Kiểm bà bà lại bị gãy rồi?
Sở Tài Nguyên nói lắp bắp.
Ngày nào bà bà cũng giúp ta chặt củi, tên chết bằm chết chìm nào lại dám đối xử với Kiểm bà bà của ta như vậy!
Sở Tài Nguyên thấy tình hình không ổn, cho dù đã bị đồng thành khúc gỗ cũng lấy hết dũng khí, lập cập nói.
Ngươi lại đây.
Sở Tài Nguyên rất căng thẳng, nhưng hắn không dám trái lời
Sau khi nhắm mắt bước qua, Mục Cẩm Vân bắt lấy cổ tay hắn.
Con chuột đó khá giống chuột Tấm Bảo
Hắn ở dưới đây mười năm, có Sở Tài Nguyên và đám rắn chuột này làm bạn, có lẽ sẽ không nhàm chán.
Hắn đã từng sống cùng với vô số con cổ trùng hung tàn, sao có thể sợ đám linh thú nơi đây? Nơi đây là dưới chân đỉnh Khai Dương
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.