Chương 46: Do dự
-
Hứa Với Em Một Đời Nở Hoa
- Ngòi Bút Trung Hoa
- 2096 chữ
- 2022-02-04 06:10:45
Lục Ly âm thầm ngồi bên giường nhìn Hà Mạn Mạn, khóe môi anh chứa nụ cười, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng
Hà Mạn Mạn đang say giấc dường như cảm8 nhận được ánh nắng chiếu trên mắt mình, cô khẽ cau mày
Lục Ly vẫn đang ngắm nhìn cô, anh giơ tay che đi tia nắng quấy nhiễu ấy, để lại một c3hiếc bóng nhỏ trên khuôn mặt của cô.
Nếu lúc nãy không dừng lại kịp, có lẽ anh sẽ khiến Hà Mạn Mạn sợ hãi, càng làm cô tổn thương hơn
Anh có thể đợi, đợi đến khi Mạn Mạn tự cảm thấy đã đến lúc, đợi đến thời khắc thích hợp nhất
Còn trước lúc đó, anh sẽ không cưỡng ép cô...
Đôi mắt đào hoa của Hạ Tu Dục đảo qua đảo lại giữa hai người, anh nhìn Lục Ly khẽ cười
Hạ Tu Dục biết anh ta chẳng thể nói lại Lục Ly nên quay sang trêu chọc Hà Mạn Mạn.
Đúng vậy, Mạn Mạn, sau này tôi gọi em là chị dâu nhé, Lục Ly lớn hơn tôi vài tháng.
Chị dâu..
Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng nước chảy ào ào vọng ra từ phòng tắm
Hà Mạn Mạn cắn môi dưới, mặt đỏ bừng
Cô tạm cho là do Lục Ly quá yêu cô, nhìn thấy cô và không kiểm soát được bản thân
Hà Mạn Mạn mơ màng chớp chớp đôi mắt..
Á!
Hà Mạn Mạn nhất thời không phản ứng k5ịp, hét toáng lên, ngồi phắt dậy, kéo chăn lùi về phía chân giường, cúi đầu ngại không dám nhìn mặt Lục Ly
Cô ngượng ngùng gọi:
Thầy Lục...
Giọng nói này và tiếng thét lúc nãy như là hai người khác nhau, lần này lại nhỏ giống như con muỗi
Dưới nắng sớm Lục Ly như mới tắm xong, mái tóc vẫn chưa khô hoàn toàn, vương trên trán
Đôi mắt sáng ngời và đuôi mắt cong, ngay cả nốt ruồi nhỏ phía đuôi mắt của anh cũng rất thu hút
Anh vươn bàn tay thon dài ngoắc Hà Mạn Mạn, cô lần mò qua như ma xui quỷ khiến.
Tình yêu và dục vọng của người đàn ông là hai phạm trù khác nhau, có dục vọng chưa hẳn đã có tình yêu
Nhưng có tình yêu, dục vọng chắc sẽ cao ngút trời
Bây giờ Lục Ly đang trong tình trạng này.
Dường như biết Hà Mạn Mạn đang xấu hổ, anh kiên nhẫn không vạch trần cô, vẫy tay với cô, dịu dàng nói:
Qua đây, thầy xem thử em còn sốt không?
Ngữ điệu của Lục Ly hơi khác thường, cứ như đang dụ dỗ
Hà Mạn Mạn ngẩng đầu nhìn anh, rồi đôi mắt như bị dán chặt không thể rời đi
Rõ ràng đang là mùa đông, nhưng bên trong phòng tắm lại chẳng có chút hơi nước nào khiến người khác không khỏi ngờ vực
Cô nhìn kỹ bộ đo nhiệt của máy nước nóng, mới phát hiện Lục Ly đang tắm nước lạnh, nhằm dập tắt ngọn lửa trong lòng anh.
Anh thở hắt ra một hơi, ngẩng đầu
Thấy Hà Mạn Mạn đang dần di chuyển về phía mình, Lục Ly mỉm cười hài lòng, vươn tay vén tóc mái của Hà Mạn Mạn, đỡ lấy đôi vai của cô
Đôi môi mỏng như cánh hoa mang theo thân nhiệt của anh, hôn lên vòm trán trắng muốt của cô, hơi thở của Hà Mạn Mạn như lỡ mất một nhịp
Anh thủ thỉ:
Ừm, đỡ nhiều rồi, chắc không sốt nữa.
Thường thôi thường thôi.
Hà Mạn Mạn nói rồi đón lấy chiếc túi lớn trong tay Hạ Tu Dục, là Eland
Cô cười với Hạ Tu Dục, nói:
Cảm ơn Hạ đại ca.
Hà Mạn Mạn dứt lời, Lục Ly đích thân rót cho Hạ Tu Dục một ly nước, đặt lên bàn trà
Lục Ly dùng môi để thử nhiệt độ, có được kết quả vừa ý, anh vươn tay xoa tóc mái rối bù của Hà Mạn Mạn, khẽ cười một tiếng
Nhưng rồi anh lại phát hiện Hà Mạn Mạn ngồi thơ thẩn, chiếc áo sơ mi rộng thùng thình trượt sang một bên, lộ ra nửa bờ vai, nhờ ánh mặt trời mà trông càng trắng sáng hơn
Ánh mắt Lục Ly khẽ ngưng đọng, ngượng ngùng nhìn nơi khác.
Lục Ly ôm cô, gương mặt đẹp vùi vào trong hõm cổ của cô, hít lấy hương thơm nữ tính trên người của Hà Mạn Mạn
Lúc lâu sau anh mới nói một câu, giọng nói khàn đặc vì bị ham muốn xâm chiếm:
Bây giờ đến thầy cũng có cảm giác không chân thực...
Nói rồi Lục Ly chống tay lên giường, đứng phắt dậy đi vào nhà tắm
Hà Mạn Mạn ngẩn ngơ nằm trên giường
Phản ứng sinh lý buổi sáng của đàn ông thôi mà, cô hoàn toàn hiểu được.
Hà Mạn Mạn nằm ở trên giường, ngửi mùi hương của Lục Ly trong tấm chăn, cười ngây ngô thành tiếng, nhíu mắt lại, vui vẻ lăn qua lăn lại ở trên giường.
Trong phòng tắm, Lục Ly vẫn mặc nước xổi ào ào
Chóp mũi cô phảng phất hương thơm say đắm của anh, mùi thơm mát dịu của riêng Lục Ly, mùi hương khiến cho Hà Mạn Mạn say mê hết lần này đến lần khác, dưới thân lại là tấm chăn mỏng, ấm áp dễ chịu.
Thầy..
Thầy Lục..
Nghe thấy Hà Mạn Mạn gọi Hạ Tu Dục thân mật như thế, Lục Ly khẽ nhíu mày.
Anh hơi ghen
Sau này cứ gọi cậu ta là Tu Dục, hoặc gọi thẳng họ tên, thầy cho phép em.
Lục Ly nói với Hà Mạn Mạn, gật đầu với cô và ngồi xuống bên cạnh
Khi Hà Mạn Mạn khép cửa phòng ngủ lại, gương mặt ngả ngớn của Hạ Tu Dục lập tức thay đổi, sắc mặt nhìn Lục Ly hơi nghiêm túc
Thật ra lúc Hạ Tu Dục gõ cửa, Lục Ly đã cảm nhận được có gì đó không đúng
Nếu như đến đưa quần áo, không thể nào sớm như thế, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì
Đôi mắt sáng như sao của Lục Ly tràn ngập tình cảm dịu dàng cùng yêu thương cháy bỏng
Anh biết ngay từ khi quyết định bên cạnh Hà Mạn Mạn, dục vọng bị kiềm chế bao lâu nay đã bắt đầu giải phóng
Lục Ly tự nhận mình là một người có sức khống chế cực tốt, nhưng khi đối diện với Hà Mạn Mạn, hết lần này đến lần khác anh phải chịu thua
Lý nào lại như thế..
Mỗi lần xấu hổ là cái miệng lanh lợi của cô bỗng cứng đơ, lắp ba lắp bắp không thể phản bác Hạ Tu Dục, chỉ có thể ngồi một chỗ đỏ mặt, hai tay và túi giấy đựng quần áo
Nhìn dáng vẻ của Hà Mạn Mạn, Lục Ly khẽ vỗ vai cô, bảo cô vào phòng thay quần áo trước
Bàn tay thon dài trắng nõn che phủ đỉnh đầu của Hà Mạn Mạn, cứ như Lục Ly đang dồn hết sức bảo vệ cô
Nhưng Hà Mạn Mạn vẫn tỉnh giấc bởi tia nắng ấy
Cô vẫn chưa mở mắt, nằm lười biếng, khẽ rên như một chú mèo
Ngay sau đó, cô mở mắ6t ra liền nhìn thấy Lục Ly đang cười mỉm nhìn mình.
Động tác này của Lục Ly khiến mặt Hà Mạn Mạn bỗng chốc ửng đỏ, cắn môi ngơ ngác nhìn anh
Lục Ly cúi đầu nhìn cô, có chút lo lắng Hà Mạn Mạn vẫn còn chưa khỏe hẳn, cũng sợ tên khốn Khúc Minh tối hôm qua đã làm tổn thương cô, anh dịu dàng nói:
Sao thế, không khỏe chỗ nào?
Giọng nói không giấu nổi sự lo lắng.
Những giọt nước lạnh men theo mái tóc của Lục Ly lăn xuống xương cằm và cần cổ hoàn hảo của anh, lại theo rung động của yết hầu đang rung nhẹ, lăn xuống lồng ngực, cơ bụng và đường Apollo's belt săn chắc của anh...
Lục Ly thầm trách mình mất kiểm soát
Nhưng đối với anh mà nói, Hà Mạn Mạn như thuốc gây nghiện, thậm chí còn hơn thế, một khi dính phải sẽ điên loạn như đánh mất lý trí
Hà Mạn Mạn lắc đầu, thỏ thẻ:
Em chỉ thấy mình giống như đang nằm mơ..
Nghe thấy Hà Mạn Mạn nói thế, Lục Ly phì cười thành tiếng
Lần đầu tiên Hà Mạn Mạn phát hiện nụ cười của Lục Ly còn ấm áp hơn cả ánh nắng giữa ngày đông, soi thẳng vào tim cô, làm tan chảy cả một trái tim băng giá.
Nụ hôn này thật khác thường, muốn thu về cũng không được
Lục Ly chỉ cảm thấy môi của Hà Mạn Mạn như được phủ một lớp mật, mềm mại và ngọt ngào
Tức thì, nụ hôn của Lục Ly như một cơn mưa bão điên cuồng cuốn lấy Hà Mạn Mạn
Lục Ly ôm lấy chiếc eo thon của Hà Mạn Mạn, nụ hôn mỗi lúc một sâu hơn
Bàn tay vốn dĩ mát lạnh của Lục Ly không kiếm được chầm chậm lướt qua góc áo của Hà Mạn Mạn, chạm lên bờ vai mịn màng của cô
Dường như tay của Lục Ly quá lạnh, khiến Hà Mạn Mạn đang đắm chìm trong nụ hôn bỗng chốc bừng tỉnh, phát hiện ra cả người Lục Ly đã đè hắn lên người cô.
Hà Mạn Mạn khó khăn bám víu lấy một chút lý trí còn sót lại, mặt cô đỏ như gấc, dịu dàng gọi Lục Ly
Anh đang gần như mất hết lý trí, bàn tay sắp cởi chiếc cúc áo sơ mi trước ngực của Hà Mạn Mạn bỗng dừng lại.
Hà Mạn Mạn nằm ngửa mặt ở trên giường, ngơ ngác nhìn lên trần nhà, bên tai là tiếng thở dốc của Lục Ly
Lục Ly đưa tay véo mặt Hà Mạn Mạn Hà Mạn Mạn chợt ngơ ra, nhíu mắt nhớ lại tối hôm qua mình véo mặt của Lục Ly, giận dỗi bĩu môi..
Hay lắm! Không ngờ lại trả đũa mình như thế! Điều không ngờ đến là, một giây sau gương mặt anh tuấn của Lục Ly bỗng tiến gần hơn, khẽ hôn lên chóp mũi của Hà Mạn Mạn, dịu dàng và ấm áp
Như thế có thực tế hơn chưa?
Lục Ly ngẩng đầu, mỉm cười nhìn Hà Mạn Mạn, anh nhìn thẳng vào ánh mắt của cô, thấy cô càng ngơ ngẩn hơn
Nếu cậu đã tới, vậy thì chứng tỏ là đã tra ra được người đứng sau, là ai?
Ngữ khí của Lục Ly hơi lạnh, vẻ mặt cũng lạnh lùng như một tảng băng
Hạ Tu Dục đã cảm nhận được áp lực của Lục Ly, hiểu cảm giác của Lục Ly
Nghe thấy tiếng cười và tiếng hò reo của Hà Mạn Mạn vọng đến từ bên ngoài phòng tắm, lần đầu tiên Lục Ly cảm nhận được hơi thở của con người trong nhà mình
Anh khẽ nhếch môi, hàng mi thấm nước đẹp không nói nên lời, trong tim anh tràn ngập sự ngọt ngào...
Sau bữa sáng, Hà Mạn Mạn và Lục Ly chưa kịp dọn dẹp đã có người đến nhân chuồng
Vừa mở cửa ra liền thấy Hạ Tu Dục cầm một bộ trang phục đứng ngay cửa
Vừa vào nhà, Hạ Tu Dục đã nhìn thấy Hà Mạn Mạn sắc mặt hồng hào, nhảy nhót vui vẻ
Hạ Tu Dục liền nhếch mép cười, nói:
Mạn Mạn, thần sắc tốt nhỉ.
Lục Ly nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng chặt, hạ thấp giọng nói:
Đã tra ra được địa chỉ IP của bức ảnh.
Hạ Tu Dục gật đầu, anh lôi từ túi áo ra một mảnh giấy, phía trên có một dãy số
Lục Ly nhìn rồi vứt lên bàn trà, nói:
Anh lại hồn cô lần nữa, mục tiêu lần này là đôi môi đang bĩu lên của Hà Mạn Mạn
Ngón tay mát lạnh của anh khẽ chạm đôi môi mềm mại của Hà Mạn Mạn
Đôi mắt của Lục Ly rũ xuống, khẽ hôn lên
Trên diễn đàn của trường tràn ngập những lời lăng mạ, người mình yêu chịu tổn thương, nếu như chỉ nhắm vào mỗi anh, có lẽ anh không tức giận và chấp nhặt như thế
Nhưng đến cả người vô tội bên cạnh mình cũng chịu tổn thương, nếu là Hạ Tu Dục, có lẽ đã đến tận nhà, đánh bầm dập cái tên đăng tin ấy, rồi đâm đơn kiện hăn tội xâm phạm đời tư, kiện đến nỗi tan nhà nát cửa.
Nhưng nhìn bộ dạng của Lục Ly, Hạ Tu Dục có chút không dám nói với anh người đăng tin là ai.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.