• 237

Chương 24: Làm một Ma pháp sư bình thường.


- Ta chỉ 15 tuổi thôi, ta còn cần phải đi học, ta còn cần một cuộc sống bình thường, ta cần có bạn bạn, ta cần có một thời gian yên ổn, gió tanh, mưa máu đã quá nhiều, ta cảm thấy mệt mỏi.

Mình lộ ra cái phiền muộn, cái có thể gọi là khao khát của bản thân.

Đại Tá nhìn hắn, cảm nhận nỗi lòng của hắn, chốc lát

- Được, vậy ngươi tính nghỉ bao lâu?

Gia cảnh của Minh (cái mà hắn để lộ ra bên ngoài), Đại Tá và những người cấp cao đều biết.

Minh đúng là một tiểu tử tội nghiệp, người ta ở bằng tuổi hắn thì có gia đình, có cuộc sống tự do, hạnh phúc, ấm áp, riêng hắn thì cha mẹ không còn, dì hắn và đứa em gái cũng bỏ đi, hắn lại còn phải vì kế hoạch mà bó buộc bản thân trở thành người lãnh huyết, vô tình, hắn là người rất đáng thương.

Số 4 dù không phải là chính bản thân hắn, những hắn luôn có sự liên hệ giữa 6 Số, hắn có thể cảm nhận được niềm vui, hạnh phúc hay bi thương từ bọn chúng. Mọi khát khao, mọi ước muốn tự do, một cuộc sống bình thường hắn đều đã gửi gắm vào Số 4, Số 4 sẽ là đại diện cho mặt tốt cuối cùng của hắn.

Sáu như Một, Một như Sáu.

- Không biết, có lẽ là khi ta đủ tuổi trưởng thành, khoảng 6, 7 năm gì đó.

Minh thản nhiên, đây có lẽ là khoảng thời gian bình yên của hắn.

- Lâu vậy sao?

Đại Tá hơi chút nhíu mày, trong khoảng thời gian này, nhiệm vụ phân khu Pháp sư cao cấp mà thiếu Minh sẽ là một cái tổn thất lớn, nhất là những nhiệm vụ mang tính chất nguy hiểm cao như là tìm diệt một tổ chức nhỏ lẻ nào đó hoặc có thể là chống lại Ma tộc.

- Khi ta tốt nghiệp ít nhất là trường Đại Ma pháp, ta sẽ quay lại với nhiệm vụ, trong khoảng thời gian này, nếu có nhiệm vụ cực kì quan trọng, ta vẫn sẽ thi hành.

Để tăng thêm phần trăm được đồng ý, hắn cần phải nói quan điều đáng chú ý này, có một số nhiệm vụ thuộc đẳng cấp cực kì nguy hiểm, trong tổ đội Pháp Sư cao cấp, ngoài hắn, không ai có thể thực hiện. Hắn xếp hạng 7 trong gần 300 người cũng không phải hắn thua kém 6 người trước, đó chẳng qua là do đa số các nhiệm vụ hắn thi hành đều giết người không chừa một móng, còn 6 người kia là có tìm cách bắt người về nhằm giúp ích cho việc lấy thông tin.

- Được, ta với tư cách là chỉ huy của
Kiếm Qủy Phong Tàn
, ta cho phép. Nhưng nên nhớ, khi có nhiệm vụ khẩn, ngươi bất chấp là đang làm cái gì, ở đâu đều phải cấp tốc thi hành.

Trầm tư vài giây, Đại Tá thở dài ra quyết định

- Rõ.

Đứng nghiêm trang, tay phải ngay ngắn đưa bàn tay đặt lên trán, Minh hô to rõ đầy khí độ quân binh.

- Nếu không còn việc gì nữa thì…

- Khoan, Đại Tá, ta còn việc muốn nhờ.

- Còn có việc gì?

Dự là định tắt liên lạc nhưng Minh đột ngột ngăn lại, Đại Tá thoáng cái khó hiểu.

- Chắc là Đại Tá cũng biết vụ việc hai Pháp Tông sáng sớm hôm nay đi.

- Biết, không phải nó xảy ra ngay tại nhà ngươi sao, ngươi đáng lý phải rõ hơn ai hết chứ.

Mắt hổ của Đại Tá tự dưng mở rộng, hắn chăm chú nhìn vào Minh bên kia màn hình, có một số thứ khiến hắn rất thắc mắc.

- Nhưng mà ngươi không cần phải quan tâm, chuyện đó đã bị cấp trên dìm xuống, mọi chuyện như không hề có gì xảy ra, nhà ngươi thì ngươi cứ ở, không cần phải đổi tên này nọ.

Bốn từ
đổi tên này nọ
Đại Tá là chậm rã nói ra, trong này ẩn ý rất rõ.

Minh không quan tâm đến sắc mặt bên kia của Đại Tá, hắn thoáng suy tư
Xem ra lão quái vật đã hành động, mẹ con Ngọc Diệp tỷ không biết sẽ ra sao
. Tất cả, có lẽ là lỗi của hắn.

Bất giác một giọng nói trầm ổn theo theo khí độ ra lệnh, bắt buộc vang lên từ Đại Tá bên kia màn hình.

- Ta cần bảng báo cáo chi tiết của ngươi về cái khả năng
đổi tên này nọ
.

Cái vụ
đồng minh
phản bội ban đầu khiến hắn quên đi mất, giờ Minh nhắc lại, hắn mới chợt nhớ cái thiếu niên 15 tuổi này rất đáng gờm, có năng lực như vậy lại giấu hắn cũng như các cấp trên rất lâu.

Minh chỉ có phiền muộn không thôi, hắn bị lộ mất một con bài.

- Đã rõ, vậy khi nào ta mới có thể quay trở về.

A.D quân đội cho phép là một chuyện, Ma Pháp cảnh của thành phố còn tiếp tục điều tra hay không là chuyện khác.

- Nhiều nhất là ba ngày, mọi chuyện sẽ đâu vào đó, ngươi tốt nhất là nên chú trọng vào cái báo cáo, nếu không ta dù muốn giúp ngươi cũng không được.

- Nếu đã không còn gì thì khi khác lại gặp. Chào.

Đặt tay phải lên trán, Đại Ta một hồi nghiêm chỉnh lễ nghi.

- Chào.

Minh cũng đặt tay lên trán, lễ nghi quân nhân đáp trả.

Hình ảnh biến mất, màn hình thiết bị trở lại bình thường.

- Phù.

Thở ra một hơi, Minh hơi chút đau đầu mà di chuyển ngày một nhanh hơn trên con đường này, hắn phải về nằm nghỉ một chút, mệt mỏi đang đeo bám hắn. Ngày mai hắn lại còn phải thức sớm để đến khu Hòa An mà đi học, hắn đã nghỉ tổng cộng 4 ngày, ba ngày trước không nói, nhưng ngày hôm nay, hắn đã vi phạm nội quy, một cái báo cáo lại chồng chất.

…..

Tại một góc nào đó nằm trên con đường hắn đi qua để trở về khu nhà trọ.

- Hây người đẹp, có nhã hứng đi với bọn anh một chút được không?

Một nhóm gồm 5 thanh niên bao vây lấy một thiếu nữ xinh đẹp với má tóc đen huyền óng ả dưới ánh đèn sáng rọi trên con đường.

- Nào đi cùng bọn ta đi, nhiều trò vui còn ở phía sau.

Bọn này có thể nói là đang đùa giỡn thiếu nữ mặc bộ đồ nữ sinh bình thường này.

- Ta không đi, các ngươi tốt nhất là nên tránh ra.

Thiếu nữ nhíu mày không vui mà lùi về phía sau vài bước, nếu có bất trắc nàng sẽ xử gọn những tên khốn trước mặt.

- Bọn ta không tránh đó, người đẹp làm gì được bọn ta nào?

Cười dâm một cái, cả bọn liếc cái ánh mắt đê tiện nhìn nhau chốc lát, ai cũng hiểu ý nhau rằng việc tiếp theo nên làm là gì.

- Hừ, nếu đã thế thì đừng trách ta.

Thiếu nữ nhìn năm người thanh niên với bộ dạng chán ghét, nàng liên tiếp lùi về ba bước, ma lực vận chuyển, pháp thức khởi động, một cái thủy thuật sắp được nàng tung ra.

Tuy mặc đồ của nữ sinh bình thường nhưng nàng lại là một Pháp sư, cái vỏ bên ngoài lúc này chắc hẳn là dùng để ngụy trang vì một nguy nhân gì đó.

Nàng chuẩn bị sẵn là thế, tự tin bản thân có thể giải quyết được là thế, nhưng mà…

- Ưmmm…

Đột ngột sau lưng nàng, một cánh tay mang theo một chiếc khăn nhỏ nhanh chóng bịch lấy mũi xinh và miệng nhỏ đẹp của nàng, nàng chỉ kịp kêu lên một tiếng liền ngất lịm, tất cả giác quan đều tối mịt.

- Đại ca thật à, bọn ta tính đùa thêm một chút nữa mà.

Năm người lộ vẻ không vui nói với một tên nam tử có đầu màu vàng vì nhuộm đang ôm lấy thân thể mềm mại của thiếu nữ.

Hít…

Không quan tâm đến mấy tên trước mặt, gương mặt chảy dãi của thanh niên đầu vàng chợt cuối xuống hít một hơi lên mái tóc đen huyền của thiếu nữ.

- Thật thơm, thật dễ chịu.

Như một tên phê thuốc, thanh niên đầu vàng lân lân, qua một lúc như
hết phê
tên thanh niên này lại nói

- Hành sự phải nhanh gọn, lỡ đâu gặp bọn cảnh sát hay ma pháp cảnh gì đó toi.

Năm thanh niên khác chợt biến sắc, đại ca nói rất có lý.

- Được rồi, chúng ta cùng đi hưởng lạc.

Thanh niên đầu vàng nhanh chóng bế thân thể nhỏ bé của thiếu nữ lên rồi nháy mắt dâm tà với năm tên đồng bọn, họ nhanh chóng di chuyển đến một bụi cây đen tối gần cách đó không mấy xa, nằm bên phải con đường đấy thôi.

- Mau buông người.

Bất giấc, một giọng nói như ma âm, không thể nắm bắt phương hướng vờn quanh bọn họ.

- Ai?

Quát lên một tiếng kinh nghi, sáu nam thanh niên nhanh chóng đảo người, quay cả một vòng tròn nhưng chẳng tìm ra được gì.

- Các ngươi có phát hiện được gì không?

Thanh niên đầu vàng quay trái, quay phải hỏi mấy tên đồng bọn.

- Không.

- Là ta.

Lúc đồng bọn lắc đầu nói
không
cũng là lúc một bàn tay đột ngột đặt lên vai thanh niên đầu vàng, một âm thanh khá trẻ vang lên ngay phía sau hắn.

Sáu người nhanh chóng giật mình, đồng lúc quay lại phía sau, chỉ mới vừa nãy thôi, rõ ràng đằng sau bọn họ làm gì có bóng người nào, chẳng lẽ là ma trong truyền thuyết.


Vù vù vù vù vù


Liên tục là năm tiếng xé gió vang lên, từng người trong nhóm nối tiếp nhau ngã xuống.





Một nắm đấm nhanh chóng hướng đến gương mặt có chút đẹp của thanh niên đầu vàng khi hắn chỉ vừa nhìn thấy một thân ảnh tuấn tú ngay trước mặt, hắn không còn nhận thức tiếp được, bóng đen bao trùm.

Đỡ thiếu nữ vào lòng, nhìn sáu người nằm dài trên đất, Minh thu hồi khí lực bản thân lại.

Thiếu nữ phải nói là người rất may mắn, nếu đổi lại đây không phải là Số 4 mà là Minh chính hiệu thì xem như cuộc đời nàng đã hỏng mất, Minh sẽ không bao giờ xem vào chuyện vô cớ.

Dưới ánh đèn, Minh liếc xuống ngực mà nhìn thiếu nữ xinh đẹp, giây lát hắn kinh ngạc

- Là nàng ta?

Trong đầu hắn, một hình ảnh có gương mặt đỏ bừng đang cầm cái cặp gõ đầu hắn liên tục hiện ra, người nằm trong ngực hắn lúc này chính là thiếu nữ mà hồi sáng hắn
gặp
tại nơi cầu thang khu nhà trọ.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Minh!.