Chương 189: Biện pháp của Ngải Huy
-
Ngũ Hành Thiên [C]
- Phương Tưởng
- 2548 chữ
- 2020-05-09 07:40:32
Số từ: 2543
Nguồn: bachngocsach.com
Động tác của Vương Tiểu Sơn rất nhanh, hai tay gã ấn trên mặt đất, thổ nguyên lực kéo dài tiến vào cửa hàng.
Phốc, mấy âm thanh bùng nổ đồng thời vang lên bên trong cửa hàng, cửa hàng đang nguyên vẹn không tổn hao gì liền tựa như bánh quy xốp giòn, ầm ầm sụp đổ.
Sư Tuyết Mạn nhẹ khua ngọc thủ, bụi vừa mới bung lên liền bị khí lưu kích động quét ngang qua, trước mắt khôi phục như thường, cửa hàng quả nhiên trở thành một đống phế tích.
"Thật là lợi hại!" Biểu tình Mập mạp có chút dại ra, mở lớn miệng: "Tiểu Sơn ngươi như thế nào mà làm được?"
Vương Tiểu Sơn có chút xấu hổ, lắp bắp: "Rất đơn giản, mỗi một căn nhà đều có một số điểm rất then chốt..., ách, chỉ cần tìm được đúng những tiếp điểm này, cùng lúc phá hủy chúng là có thể phá hủy cả căn nhà... Rồi lại lợi dụng trọng lượng bản thân của căn nhà..."
Vương Tiểu Sơn miêu tả có phần lộn xộn, nhưng tại thời điểm này, không có người nào xem thường hắn.
Phá hủy gian cửa hàng này không phải là việc gì khó, mỗi người tại đây đều có thể làm được, nhưng để làm được dứt khoát lưu loát như Vương Tiểu Sơn vậy thì không có mấy người. Tòa nhà sụp đổ nhìn không thấy kết cấu lớn, có thể xưng được là đánh tan.
Trong mắt Sư Tuyết Mạn hiện lên dị sắc.
Lúc đó khi Ngải Huy tuyển người đã chọn Vương Tiểu Sơn, nàng có chút kỳ quái. Thực lực Vương Tiểu Sơn thực sự quá kém, so với những người khác có chênh lệch phi thường lớn. Cảnh tượng trước mắt khiến nàng kìm lòng không đậu mà suy nghĩ, lẽ nào lúc trước tên kia đã nhìn trúng chiêu thức này của Vương Tiểu Sơn?
Nàng cảm thấy bất khả tư nghị.
Ngải Huy kỳ thực trong lòng cũng giật mình, chiêu thức đó của Vương Tiểu Sơn thực sự quá xinh đẹp, trình độ chơi đùa bùn đất của tên gia hỏa này còn cao hơn cả mình nghĩ!
"Làm tốt lắm!"
Ngải Huy hướng Vương Tiểu Sơn giơ ngón tay cái lên.
Nghe Ngải Huy tán dương, mặt Vương Tiểu Sơn đỏ bừng, kích động đến nỗi tay cũng không biết để chỗ nào. Những ngày này, gã chịu áp lực cực lớn. Thực lực nhỏ yếu nhất trong số mọi người, chiến đấu giúp không được gì, lá gan lại nhỏ, vừa đến thời điểm chiến đấu, gã liền nhịn không được phát run, rất là cản trở.
Biểu hiện vụng về của bản thân làm gã vô cùng uể oải, gã không biết vì sao Ngải Huy lại lựa chọn mình. Theo nguy hiểm không ngừng làm sâu sắc, gã bắt đầu sợ hãi, sợ hãi mình bị các đội hữu vứt bỏ. Tại tình cảnh nguy hiểm như thế, nếu như không thể biểu hiện ra được giá trị bản thân, nếu như không có thể trợ giúp mọi người, không có người nào lại chiếu cố ngươi vô điều kiện.
Lần đầu tiên gã được Ngải Huy tán dương, điều này làm cho gã kích động vô cùng, tựa như nuốt một ngụm nhiệt tửu xuống bụng.
Biểu hiện của Vương Tiểu Sơn vượt quá mong muốn là có trợ giúp rất lớn đối với kế hoạch của Ngải Huy, Ngải Huy y nguyên duy bình tĩnh: "Mập mạp đi ở phía trước, Vương Tiểu Sơn đi theo sau mập mạp, tiếp tục dỡ nhà, tốc độ tiến tới chậm một chút, chú ý Huyết kiến."
Sư Tuyết Mạn thoáng ngây người: "Chúng ta dỡ nhà đi tới?"
Nàng bị kế hoạch cổ quái này của Ngải Huy làm cho không hiểu ra sao, không riêng gì nàng, người khác cũng là vẻ mặt không lý giải được.
"Kết cấu nhà phức tạp, có lợi cho Huyết kiến ẩn giấu và đánh lén, rất không có lợi cho chúng ta."Ngải Huy giải thích.
Sư Tuyết Mạn hỏi tiếp: "Vậy vì sao không tiến tới dọc theo đường phố như các tiểu đội khác?"
Ngải Huy nhìn Sư Tuyết Mạn như nhìn đứa ngốc: "Vậy sẽ khiến chúng ta hai mặt thụ địch."
"Có đạo lý, thế nhưng là..."Sư Tuyết Mạn không biết nên nói cái gì, nàng thừa nhận Ngải Huy nói rất có đạo lý, nhưng mà dỡ nhà đi tới, phương pháp này... Thực sự chưa từng nghe thấy! Nàng chưa từng có gặp qua chiến pháp án lệ tương tự ở trên bản binh thư nào.
Ngải Huy lười lý đến nàng, mà là nhanh chóng đi theo bên cạnh Vương Tiểu Sơn. Làm như vậy có quá nhiều chỗ tốt, tỷ như động tĩnh khi gian nhà sụp đổ sẽ kinh động Huyết kiến, đả thảo kinh xà, khiến Huyết kiến lộ ra tung tích. Tỷ như đối với một đám thái điểu(gà mờ) mà nói, địa hình rộng mở càng thích hợp cho bọn họ phát huy, tuy rằng Ngải Huy cảm thấy phỏng chừng cũng là phát huy không được gì.
Điểm trọng yếu nhất, thân là pháo hôi, đầu tiên nghĩ đến không nên là lập công, mà là làm như thế nào giữ mạng mình trên chiến trường.
Ầm ầm!
Lại là một gian nhà sụp đổ.
Mọi người đạp phế tích đi tới, nhưng mà với cách làm như thế, mấy cái tiểu đội phía trước đã sớm vứt bỏ bọn họ một khoảng cách lớn, không thấy tung tích.
Nhóm Ngải Huy y nguyên không nhanh không chậm mà đi tới, nơi đi qua, lưu lại một mảnh phế tích ở sau người.
Vương Tiểu Sơn càng thêm thành thạo điêu luyện, hơn mười phút như thế, số lượng gian nhà gã phá xuống đã vượt quá cha gã. Gã nắm bắt càng thêm chuẩn xác, hiệu quả sụp đổ càng thêm xuất sắc.
Nhìn thấy gian nhà trước mắt ầm ầm sụp đổ, trong lòng gã tràn đầy cảm giác thành tựu.
Xuy xuy xuy!
Mấy vệt hồng ảnh đột nhiên lao ra đám bụi mù, lao thẳng tới ngóm người Ngải Huy.
Trong đó có một vệt đánh lên trọng thuẫn trên tay mập mạp, ‘bộp’ phát ra một tiếng trầm đục, thân hình mập mạp lảo đảo. Hai người Mập mạp và Vương Tiểu Sơn đều rất sợ chết, mập mạp che chở thân mình kín đáo chặt chẽ, Vương Tiểu Sơn nhanh chóng trốn ở sau mập mạp.
"Cẩn thận!"
Sư Tuyết Mạn quát lên, Vân Nhiễm Thiên trong tay, ngăn lại ba con Huyết kiến.
Các học viên hỗn loạn vô cùng, kinh hoảng thất thố, tiếng thét không dứt bên tai.
Ngải Huy nhìn thấy lắc đầu, nhưng hắn không để ý đến, nếu với loại cường độ trước mắt này cũng không thể xông qua, vậy về sau chỉ sẽ bị chết thảm hại hơn.
Long Tích Hỏa trong tay hắn bỗng nhiên cắt xéo một cái, ánh sáng nhàn nhạt sáng lên trên thân kiếm của hắn, chuẩn xác đánh trúng một con Huyết kiến. Ngải Huy nhìn rất kỹ, một cái chém xéo này để lại một vết thương rõ ràng có thể thấy trên người con Huyết kiến.
Tinh thần Ngải Huy rung lên, lúc trước, nếu hắn không sử dụng nguyên lực thì rất khó làm cho con Huyết kiến bị thương.
Hắn lòng tin tăng lớn, không lùi mà tiến tới, Long Tích Hỏa trong tay lại là chém xéo một cái.
Chiêu thức Tà Thiết đơn giản, phạm vi bao phủ không lớn, nhưng mà Ngải Huy dùng bước di chuyển linh hoạt để bù đắp một điểm này.
Liên tục tạo ra mấy cái vết thương trên người Huyết kiến, con Huyết kiến hành động trở nên chậm chạp, nhưng mà với hung tính sẵn có, nó tiếp tục nhào về phía Ngải Huy.
Chuôi kiếm của Ngải Huy dường như hóa thành một đám khói mù, một ánh kiếm từ trong yên vụ vạch ra.
Yên Thiểm!
Thân thể con Huyết kiến bị Long Tích Hỏa cắt đôi, rơi xuống bụi bặm.
Nhưng ánh mắt Ngải Huy rất nhanh bị Đoan Mộc Hoàng Hôn thu hút, trong mắt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc.
Thanh Hoa của Đoan Mộc Hoàng Hôn biến hóa thất thường, khiến người hoa cả mắt, nhưng mà Ngải Huy luôn cảm thấy nó nhu nhược. Bây giờ Thanh Hoa trong tay Đoan Mộc Hoàng Hôn y nguyên biến hóa thất thường, nhưng cảm giác nhu nhược đã quét sạch không còn, thay vào đó chính là âm ngoan quỷ dị.
Khi Thanh Hoa quấn lên con Huyết kiến, đột nhiên mọc ra một cái gai, đâm vào hai mắt con Huyết kiến. Con Huyết kiến khựng lại, màu xanh hiện lên trên thân thể màu đỏ, đảo mắt liền giống như biến thành một con kiến Thanh Hoa cả người vẽ đầy Cát tường như ý.
Trong lòng Ngải Huy thầm run, Thanh Hoa thực sự là yêu dị khó lường.
Đoan Mộc Hoàng Hôn không coi ai ra gì mà thu hồi Thanh Hoa, hướng Ngải Huy mỉm cười, không chút nào che giấu chiến ý trong mắt, khí thế kinh người. Từ khi nhìn rõ bản tâm, gã tựa như đổi thành người khác, tinh khí thần rực rỡ hẳn lên.
"Ngươi dự định khi nào trả tiền?"Ngải Huy thình lình hỏi.
Dáng tươi cười trên mặt Đoan Mộc Hoàng Hôn cứng lại, khí thế đọng lại.
"Thói đời bạc bẽo, thiếu tiền còn là bộ dạng muốn lên trời như thế, còn biết liêm sỉ hay không?"
Ngải Huy lẩm bẩm, từ đầu không có nhìn khuôn mặt Đoan Mộc Hoàng Hôn nổi lên gân xanh, trực tiếp xoay người, lưu lại một cái bóng lưng cao thâm khó lường.
Hắn hồn nhiên đã quên chuyện mình còn thiếu tám nghìn vạn.
Đáng tiếc thời điểm này chủ nợ đang rất bận rộn, chỉ có năm con Huyết kiến bay ra, có ba con bị Vân Nhiễm Thiên của Sư Tuyết Mạn cuốn đi. Nhưng Sư Tuyết Mạn không có tự mình giải quyết, mà là dẫn bọn chúng vào trong đội ngũ.
"Bình tĩnh, không nên hoảng!"
"Chú ý duy trì khoảng cách!"
"Phối hợp, các ngươi phải phối hợp!"
...
Sư Tuyết Mạn, Tang Chỉ Quân cùng Khương Duy mỗi người dẫn theo một đám người, quần nhau với một con Huyết kiến. Bọn họ cũng không có giết chết ngay con Huyết kiến mà là để các học viên động thủ. Sư Tuyết Mạn minh bạch, nếu như không thể mau chóng làm cho những học viên này quen với chiến đấu, bọn họ nhất định sẽ tử thương rất thảm trọng.
Ngải Huy nhìn thấy tình cảnh gà bay chó sủa thì lắc đầu, cũng không thúc giục, dứt khoát ở đứng một bên luyện kiếm.
Vừa mới đánh chết một con Huyết kiến, chiến ý đang muốn bùng lên, lại không chỗ phát tiết, đành phải luyện kiếm.
Đoan Mộc Hoàng Hôn cũng đồng dạng không để ý tới, trực tiếp cuộn chân ngồi dưới đất, Thanh Hoa Liên văn lưu chuyển không ngừng trên người gã, hai mắt nhắm nghiền.
"Chạng Vạng đồng học giống như đã thay đổi rất nhiều a."Lâu Lan nhỏ giọng nói.
"Ừ, biến thành ngoan cố rồi, đối với chính mình cũng ngoan cố."Mập mạp vuốt cằm, sau đó tràn đầy cảm khái nói: "Nhưng mà nhân vật có ngoan cố cỡ nào, thiếu tiền thì cũng chỉ là Hổ lạc đồng bằng, ngươi nhìn ta, năm đó mập mạp ta cũng là một người nam tử, địa ngục đáng sợ như hoang dã cũng bị ta mạnh mẽ xông ra. Kết quả sao chứ, nhất thời vô ý, thiếu tiền A Huy, bây giờ cũng chỉ có thể làm cu-li làm tiểu đệ. Cho nên a, tiền là anh hùng đảm!"
Vương Tiểu Sơn nhìn cảnh tượng hỗn loạn, không khỏi nói: "Sư nữ thần là người tốt."
Người sáng suốt nhìn ra được, Sư Tuyết Mạn hoàn toàn là vì trợ giúp những học viên này quen với chiến đấu.
Bất quá công phu của nàng không có uổng phí.
Nguyên bản cảnh tượng hỗn loạn, dần dần bắt đầu ổn định lại. Đám người Hoắc Nguyên Long là nhóm học viên ưu tú nhất mà Tùng Gian viện sàng lọc ra, thực lực, thiên phú đều không tệ. Học viên bài danh cao thường ngày luận bàn tỷ thí tự nhiên cũng nhiều, tuy rằng không phải chiến đấu đao thật thương thật, nhưng mà theo bọn họ từ từ khắc phục chướng ngại tâm lý, động tác biến hình cũng từ từ khôi phục như thường, trình độ từ từ khôi phục.
Sư Tuyết Mạn thở phào nhẹ nhõm, cái trán hiện lên mồ hôi tinh mịn, nàng cảm giác dẫn đội so với tự mình chiến đấu còn phải mệt hơn.
Nhưng mà nàng không thể không làm, chiến đấu kế tiếp chỉ sẽ càng thêm kịch liệt tàn khốc. Mấy người bọn họ trải qua mấy thời kỳ thích ứng, tốp học viên này đồng dạng cần có kinh lịch.
Người yếu sẽ bị đào thải, không có bất cứ cơ hội gì, người nào cũng vô pháp thay đổi.
Ngải Huy dừng lại, nhìn thoáng qua các học viên thở hồng hộc, nói: "Tiếp tục đi tới."
"Có thể nghỉ ngơi một chút hay không?" Trong học viên có người hỏi.
"Ta không muốn bởi vì tội danh chiến đấu khoông tích cực mà bị mặt trên chấp hành quân pháp."Ngải Huy nhìn thoáng qua bầu trời.
Mọi người quay mặt, nhìn thấy nguyên tu trên bầu trời đang chậm rãi tới gần phía họ, lời nói đến miệng tức thì nuốt trở lại.
Sư Tuyết Mạn trước tiên nói: "Đi thôi."
Nàng biết rõ, mặt trên có thể khoan dung bọn họ thích ứng với chiến đấu, nhưng tuyệt đối sẽ không khoan dung bọn họ chiến đấu thiếu tích cực. Một khi bọn họ có dấu hiệu như vậy, thì sẽ bị chấp hành quân pháp ngay tại chỗ, giết một người răn trăm người.
Nhóm người Ngải Huy, thong thả mà kiên định tiến về phía trước.
Sư Tuyết Mạn rất nhanh cảm nhận được chỗ tốt từ biện pháp này của Ngải Huy, bọn họ gặp phải số lượng Huyết kiến không nhiều, hẳn phải là tàn dư còn lại từ đội ngũ lúc trước diệt trừ. Huyết kiến lẻ tẻ dùng để cho các thái điểu(gà mờ) thích ứng chiến đấu là không thể tốt hơn. Hơn nữa nếu như bọn họ triệt thoái, gặp phải những Huyết kiến này đánh lén, vậy tuyệt đối là tràng ác mộng.
Phía trước lại xuất hiện Huyết kiến, nhưng mà lần này, các học viên phản ứng tốt hơn lần trước rất nhiều.
Bọn họ cũng đang liều mạng thích ứng với chiến đấu.
Không có người muốn chết.