• 3,218

Chương 1370: Thả người nhảy xuống


Thực ra tôi có lòng đồng tình với cảnh ngộ của cha con nhà họ Thẩm, nhưng hiện giờ tình huống như bọn họ thật sự quá nhiều, nếu không8 giải quyết vấn đề từ cơ bản, chỉ dựa vào cứu trợ xã hội thì thật sự như muối bỏ biển...
Nghèo khổ vì bệnh
, bốn chữ này tuyệt đối 3không phải nói chơi.

Sáng sớm hôm sau, Đinh Nhật xách bữa sáng đi vào phòng bệnh, thấy tôi đeo một đôi mắt thâm quầng ngồi n9gẩn ra đó, anh ta cười và nói:
Tôi thấy buổi tối hôm nay vẫn nên để tôi trong đi, xem cậu trồng liên tục hai ngày, quầng thâm trên 6mắt đậm đến mức sắp thành gấu trúc quốc bảo rồi.

Lúc này người phụ nữ bên trong mới ngẩng đầu nhìn lên tôi, hơi nghi ngờ hỏi:
Cậu là gì của ông ấy?

Tôi nhìn cô ta và đáp:
Bạn...
Nộp tiền viện phí cho Thẩm Hồng Kỳ xong, tôi đi mua cơm tối cho Đinh Nhất, kết quả khi trở về đúng lúc gặp Thẩm Oánh Oánh với vẻ mặt kinh hoàng ở cửa thang máy. Tôi vội hỏi cô ấy bị làm sao? Cô ấy sốt ruột nói với tôi rằng không thấy cha mình đâu nữa!
Tôi vội theo ở phía sau giơ tay giữ chặt cô ấy và nói:
Trước tiên cô đợi ở đây một lát, tôi đi xem thử...

Nhưng có nói gì Thẩm Oánh Oánh cũng không chịu, cô ấy liều mạng giãy giụa muốn chạy ra bên ngoài... Lúc này thấy mấy bác sĩ khoa cấp cứu chạy như điên ra ngoài, chắc là bọn họ đi xem xét tình hình của người nhảy lầu. Không bao lâu sau, bọn họ đẩy một người đàn ông đầy máu chạy vào, tôi không cần nhìn cũng biết đó chính là Thẩm Hồng Kỳ!! Lúc này tôi vội vàng ôm Thẩm Oánh Oánh vào trong lòng, ẩn chặt đầu cô ấy ở trước ngực mình, không cho cô ấy nhìn thấy cảnh bi thảm đó.
Lòng tôi chùng xuống, hiện giờ áp lực tâm lý của Thẩm Hồng Kỳ rất lớn, khó bảo đảm ông ấy sẽ không nhất thời luẩn quẩn trong lòng, làm ra chuyện gì ngốc nghếch... Bởi vì khi con người bị bệnh, nội tâm thường rất yếu ớt, cảm thấy chỉ cần mình chết rồi, chuyện gì cũng sẽ được giải quyết.
Vì thế đầu tiên tôi khuyên Thẩm Oánh Oánh đừng sốt ruột quá, bây giờ tôi và cô ấy chia nhau ra tim, nhất định có thể tìm được cha cô ấy. Hơn nữa hiện giờ bệnh viện cũng không giống trước đây, muốn tìm được một chỗ có thể mở cửa sổ ở tầng hai trở lên đều khó khăn... Cho nên kể cả Thẩm Hồng Kỳ thật sự luẩn quẩn trong lòng, ông ấy cũng sẽ không tìm thấy chỗ nhảy lầu. Mà khi nói tới đây, tôi lại chợt nghĩ đến nơi cái tên mắt đỏ kia biến mất đêm qua! Cửa sổ chỗ thang máy kia sao lại mở ra được? Ban ngày lúc đi qua đó tôi cũng không để ý, không biết giờ đã đóng lại hay chưa? Nghĩ đến đây tôi lập tức gọi điện thoại cho Đinh Nhất, bảo anh ta lập tức đến chỗ thang máy xem thử, tuyệt đối đừng để cho Thẩm Hồng Kỳ nhìn thấy cánh cửa sổ đó không đóng!! Ai ngờ điện thoại của tôi còn chưa gọi được, đã nghe ngoài cửa lớn truyền đến một tiếng
rầm
vang vọng nặng nề, tiếp theo có mấy cô gái bắt đầu không ngừng la hét:
Có người nhảy lầu! Bác sĩ! Ở đây có người nhảy lầu!
Thẩm Oánh Oánh bên cạnh tôi mềm nhũn chân quỳ xuống đất, có lẽ cô ấy đã đoán được người nhảy lầu kia là ai... Tôi cũng không ngờ động tác của Thẩm Hồng Kỳ nhanh như vậy, mới vừa phát hiện ông ta có suy nghĩ chán sống, ông ta đã nhảy xuống rồi. Lúc này Thẩm Oánh Oánh đột nhiên nổi điên đứng bật dậy khỏi mặt đất, liều mạng chạy ra phía cửa lớn, nhưng bởi vì lúc ấy có rất nhiều người xem náo nhiệt, cho nên nhất thời cô ấy không thể lập tức chạy ra đại sảnh.
Tôi khẽ hừ nhẹ:
Còn có thể là thứ gì biến thành? Cũng đâu thể là con khỉ biến thành!?
Buổi chiều tối ngủ bù một giấc trên xe, tỉnh lại phát hiện trời đã tối, tôi vốn định mua cơm tối đưa lên cho Đinh Nhất, kết quả lại gặp Thẩm Oánh Oánh ở quầy thu ngân lầu một.
Lúc ấy cô bé này đang nộp viện phí, tôi thấy khuôn mặt cô ấy buồn bã, biết chắc là không đủ tiền. Nhưng xét thấy sự xấu hổ khi lần đầu chúng tôi gặp mặt, cho nên lần này tôi không tùy tiện đi lên trước. Chờ cô ấy đi rồi, tôi vội vã đến quầy thu ngân hỏi thăm nhân viên, hiện giờ Thẩm Hồng Kỳ còn cần nộp bao nhiêu tiền viện phí nữa? Kết quả cô nhân viên thu ngân trong cửa sổ trả lời mà không thèm nâng mí mắt lên:
Mười hai nghìn tệ!
Tôi nghe vậy liền lấy thẻ ngân hàng đẩy vào và nói:
Nộp hai mươi nghìn vào đó trước đi.

Ban đầu Thẩm Oánh Oánh còn liều mạng giãy giụa, nhưng rất nhanh, cô ấy đã xụi lơ, tê liệt rũ xuống trong lòng tôi. Tôi cúi đầu nhìn, cô ấy đã ngất đi vì quá đau lòng. Tôi lập tức bể cô ấy lên, sau đó vừa chạy về phía phòng cấp cứu, vừa kêu to:
Bác sĩ! Bác sĩ!
.
Hai cha con Thẩm Hồng Kỳ và Thẩm Oánh Oánh cùng nằm trong khoa cấp cứu, khác nhau là Thẩm Hồng Kỳ gần như vừa mới vào đến nơi đã tắt thở, mà Thẩm Oánh Oánh lại được bác sĩ cứu chữa nên nhanh chóng tỉnh lại. Thẩm Oánh Oánh tỉnh lại, chuyện thứ nhất là hỏi tôi:
Anh Trương, anh có nhìn thấy cha em không? Vừa rồi không phải anh và em chia ra đi tìm sao? Bây giờ chúng ta đi tìm ngay đi!

Tôi xua xua tay với anh ta:
Không sao, chủ yếu là do đêm qua tôi nói chuy5ện với Thẩm Oánh Oánh thôi...

Đinh Nhất nghe vậy lập tức ra vẻ nghiền ngẫm nhìn tôi:
Nói chuyện phiếm với con gái cả một đêm không ngủ?


Gì chứ! Là thứ kia thừa dịp tôi ngủ rồi mới chạy đến hút dương khí của cha Thẩm Oánh Oánh, kết quả bị Thẩm Oánh Oánh bắt gặp... Tóm lại là đêm qua khá mạo hiểm đó!
Tôi đắc ý.
Đinh Nhất vội hỏi tôi:
Sau đó thì sao? Cậu có đuổi kịp nó không?
Nghe anh ta hỏi vậy, tôi lập tức hơi nhụt chí đáp lại:
Không, để nó trốn thoát rồi.
Đinh Nhất lắc đầu nói với tôi:
Buổi tối hôm nay cậu về xe ngủ, coi tôi bắt lấy cái thứ kia cho cậu. Trái lại tôi muốn xem thử rốt cuộc nó là thứ gì biến thành!


Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Người Tìm Xác.