• 6,565

Chương 1478: Cua đổ… thúc thúc, người có muốn yêu đương cấm kỵ không? (37)



Ta không lo lắng cho Yêu Yêu.
Tạ Trạm rũ mắt nhìn cô, tiếng cười tràn ra khóe miệng, giọng hắn khàn khàn,
Ta đang lo lắng, nếu Phong Q8uang vẫn ngồi trên đùi ta, thì ta thật sự khó có thể bình tĩnh được, mà nếu Phong Quang xuống dưới, ta sẽ liền mất mặt với mọi người. Vậ3y nên làm thế nào cho phải?


Cô lập tức cảm thấy thứ đang chọc dưới mông mình lại lớn hơn, nháy mắt cả người liền cứng đờ. Sao c9ô lại quên cơ chứ? Hiện tại người đang gặp nguy hiểm nhất không phải Tạ Yêu Yêu, mà là chính cô đó!

Phiền công chúa lo lắng.
Tạ Yêu Yêu bình thản nói:
Trước khi ta đánh đàn vẫn có thói quen nhớ kỹ bản nhạc, chứ không phải là đọc không hiểu.

A Hề Vũ khựng lại,
Nhớ kỹ?

Sao có thể? Nhạc phổ kia được ghi lại bằng ký hiệu âm nhạc của chính quốc gia bọn họ, nếu không phải người trong nước Khê Tù, người quốc gia khác căn bản sẽ không thể hiểu được ký hiệu trên này.
Nếu để Phong Quang đến xem, cô nhất định sẽ nhận ra, cái gọi là ký hiệu âm nhạc của Khê Tù Quốc, chẳng qua chỉ là khuông nhạc mà người hiện đại vẫn dùng thôi.

Chờ đến ba năm sau, khi đó Phong Quang cập kê, vào ngày gả chồng kia, ngươi tự nhiên sẽ hiểu.

Cô nửa hiểu nửa không mà gật gật đầu, lúc này không dám hỏi nhiều thêm nữa.
Khúc nhạc đàn xong, mọi người rất lâu không có động tĩnh, một lát sau, tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy, không phải tán thưởng cho khúc nhạc, mà là dành cho người tấu khúc.
Tạ Yêu Yêu nhìn A Hề Vũ, bình tĩnh nói:
Khiến công chúa cười chê rồi.

Phía bên kia căn phòng, A Hề Vũ vẫn tiếp tục muốn gây phiền toái cho Tạ Yêu Yêu. A Hề Vũ thấy Tạ Yêu Yêu nhận được cầm phổ mà vẫn chưa đàn, liền tỏ ra tốt bụng nói:
Nếu Tạ nhị tiểu thư đọc không hiểu ký tự trên nhạc phổ này, ta có thể dạy ngươi.

() Cầm phổ: Bản nhạc (nhạc phổ) dành cho đàn (tranh).
Không bao lâu sau, tiếng đàn chậm rãi vang lên, nhạc của Khê Tù Quốc đều mang âm điệu hào hùng mà không câu nệ tiểu tiết, có thể khiến người nghe được nhiệt huyết sôi trào, nhưng khúc nhạc hôm nay sau khi được Tạ Yêu Yêu biến tấu, lại có thêm cảm giác khiến người ta cảm mến.
Đây là lần đầu tiên A Hề Vũ thấy một người có thể đổi cách đàn khúc nhạc của nước mình, hơn nữa còn dễ nghe như thế.

Thế à?
Tạ Trạm cười,
Phong Quang không hiểu, vậy không cần hiểu cũng được, ngươi còn chưa đến tuổi cần hiểu rõ.

Cô dựa theo mà hỏi lại một câu,
Vậy ta cần đến tuổi nào?

Giọng hắn vốn thanh nhã như 6gió, sau khi hạ thấp lại càng thêm mê người. Hắn hơi cúi đầu, nói sát bên tai cô:
Phong Quang biết... đây là có ý gì, đúng không?

5

Không... Ta không biết.
Cô đờ đẫn, mặt giả bộ ngây thơ, tỏ vẻ như không hiểu lời hắn nói, cũng không hiểu phản ứng khó tả của hắn kia. Cô nỗ lực giả vờ ngây thơ không hiểu chuyện, tỏ ra hoang mang chớp chớp mắt về phía hắn,
Thúc thúc, trong quần thúc giấu một cây gậy sao?

Dứt lời, nội tâm cô đã không chịu nổi sự khinh bỉ của chính mình, trăm triệu lần không dự đoán được, vậy mà cũng có ngày cô giả bộ tiểu bạch thỏ!

Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ.