Chương 123: Thần côn(*)


Vừa rồi Nam Ly Nguyệt bận bịu chăm sóc cho hai đệ tử của nàng, đã quên lấy củ cải về

Liễu Loạn Ngữ mang củ cải vào phòng của m8ình

Búp bê, tượng gỗ, ngọc khắc, còn có đá mài nữa, cả lớn lẫn nhỏ đặt kín cả một góc tường.
Vốn ngày thường Lý Chiêu Chiêu không bao giờ tiếp đãi Liễu Loạn Ngữ tử tế, lần này lại ngoan ngoãn đứng dậy rót trà cho hắn.
Suýt chút nữa làm mất pháp bảo cao cấp thượng phẩm của người ta, cô bé rất sợ.
Sau khi Liễu Loạn Ngữ vào thì nói luôn:
Mấy thứ các ngươi đặt ở trên án Thanh Ngọc, ta đã mang tới rồi.

Liễu đại sư đứng trước cửa, nhẹ nhàng gõ cửa.

Mời vào.

Nam Ly Nguyệt mời người vào

Là củ cải đại tiên của trấn Thanh Thủy
Đồ đệ La Phi Diệp của ta rất thích.

Nụ cười của Liễu Loạn Ngữ đông cứng lại
Có điều cô bé khóc cũng rất đè nén, khi thấp giọng thút thít còn dùng mu bàn tay che mắt.
Thế nhưng vẫn không chặn lại được, nước mắt vẫn trào ra từ kẽ tay

Sư phụ, tất cả là lỗi của con.
Nếu như không phải vì cô bé muốn cứu Khang Khang, thì sẽ không mở kết giới của án Thanh Ngọc ra, để kẻ ác chui qua kẽ hở
Nàng xoa đầu của Lý Chiêu Chiêu, nói:
Con không làm sai gì cả
Con muốn cứu người, đó là chuyện rất tốt, tiến linh sẽ khen con đó.
Chẳng phải tiến linh vẫn thường nói phải làm nhiều chuyện tốt tích đức sao
Tích được công đức, tiến linh cũng sẽ dần lên cấp, khôi phục về cấp bậc trước đây.
Tuy rằng Nam Ly Nguyệt từng chịu tổn thương, nhưng nàng vốn lương thiện, trong hoàn cảnh khốn khó đó mà cõi lòng vẫn không hề bị vặn vẹo tối tăm
Giờ tuy nàng vẫn muốn báo thù rửa hận, nhưng cũng không vì thế mà căm ghét thế tục
Nàng chỉ nhắm vào những kẻ đáng tội mà thôi.

Vâng.
Lý Chiêu Chiêu gật đầu, im lặng trong giây lát rồi lại nói:
Sư phụ, con muốn về thôn chài, thăm nương con.
Cha và đệ đệ đều chết cả rồi, trụ cột trong nhà đã không còn nữa
Nương cổ bé chỉ là một người phụ nữ phàm trần, ngay cả ngưỡng cửa Luyện Khí kỳ còn chưa bước qua, chắc chắn là không chống đỡ nổi, cũng không thể giữ được những đồ vật trong nhà
Cứ hễ có chút linh khí, chỉ e rằng sẽ bị người khác cướp đi

Tiên linh đang ngủ.
Nam Ly Nguyệt cũng hơi lo lắng
Đã mấy ngày rồi, Lý Chiêu Chiêu và La Phi Diệp đều tỉnh lại, thương thế của nàng cũng đã bình phục hoàn toàn, chỉ có tiền linh vẫn chưa hề tỉnh
Nàng lo rằng tiền linh sẽ trở lại trạng thái say ngủ nhiều năm như trước, không bao giờ tỉnh lại nữa

Con đã làm mất pháp bảo của Liễu đại sư.

Sau khi kể rõ đầu đuôi câu chuyện, Lý Chiêu Chiêu buông tay, nức nở nói:
Con đi nhận tội với Liễu đại sư.

Giờ Nam Ly Nguyệt mới biết đã có chuyện gì xảy ra.
Muốn cứu người cũng được, nhưng nhất định phải trong tình huống có thể bảo vệ được chính mình
Nói cô bé ích kỷ cũng được, lòng dạ cô bé chỉ lớn đến vậy thôi.
Đối với cô bé mà nói, người thân trước kia không nên quan trọng hơn sư phụ và sư đệ
Tiên linh cũng từng nói, trước đây nàng quá lương thiện
Mà người lương thiện thì cần sắc sảo, bằng không chính là người hiền bị kẻ khác bắt nạt.
Lý Chiêu Chiêu nói, trước đây ở thôn chài nhỏ, quả thực cô bé đã chịu không ít khổ cực, nhưng thật ra mẹ cô bé vẫn dùng chút sức lực ít ỏi của mình để che chở cho con gái, cũng không để cô bé đói ăn thiếu mặc
Hay là, hắn cũng luyện chế một con rối củ cải? Thay 6hết con rồi giữ tiệm thành hình củ cải? Mấy ngày sau, Lý Chiêu Chiêu và La Phi Diệp đều tỉnh lại
Sau khi Lý Chiêu Chiêu tỉnh 5dậy nhìn thấy người lạ thì còn rất căng thẳng, đợi đến khi biết được người đó chính là sư phụ nhà mình thì không kìm nổi mà rơi nước mắt
Tính cách cô bé vốn chín chắn, nhưng lúc này cuối cùng cũng không nhịn nổi mà nước mắt lã chã
Cũng chẳng biết có tác dụng gì không
Chắc không có ích gì, nhưng dù sao cũng là một niềm mong mỏi
Sau khi nói xong, Lý Chiêu Chiêu còn muốn thắp nén hương, nhưng vừa sờ đã thấy trên người không có nên đành thôi

Ừ, đó là điều nên làm
Sư phụ đi cùng con...
Nam Ly Nguyệt còn chưa nói hết câu, Lý Chiêu Chiêu đã lắc đầu,
Với tu vi hiện giờ của con, về lại thôn chài đã không còn ai dám bắt nạt con nữa.
Cô bé cúi đầu, nói nhỏ:
Tự con đi là được.

Vào lúc hai người đang nói chuyện, ở ngoài có người tới
Ai ngờ được đây lại là thứ tên đó thích
Khó trách gu thưởng thức lại tệ đến vậy! Hắn phải ra phá bỏ con rối củ cải vừa chê xong, hừ

Nghe nói linh lắm đấy.
Lý Chiêu Chiêu nói xong thì cầm con nhỏ nhất lên, còn nghiêm túc nói,
Câu củ cải đại tiên phù hộ cho tiến linh nhà ta sớm ngày tỉnh lại.

Đệ đệ của cô bé quả thực rất ngang bướng tồi tệ, đáng bị dạy dỗ
Nhưng nếu thấy đệ đệ ruột của mình đứng trước cái chết mà vẫn khoanh tay đứng nhìn, thì chỉ có thể nói một câu, tâm địa sắt đá, máu lạnh.

Nhưng con không cứu được người, còn đánh mất án Thanh Ngọc.

Dứt lời, hắn lấy đám củ cải từ pháp bảo trữ vật ra
Hắn lại không hề vứt thành một đống, mà vô cùng nghiêm túc xếp chúng lên bàn, lần lượt tử nhỏ tới lớn, chỉnh tề ngay ngắn như tiết mục xiếc xếp chồng người.
Nam Ly Nguyệt:
.
Lý Chiêu Chiêu:
..
Liễu Loạn Ngữ hắng giọng một tiếng rồi bảo:
Không biết củ cải này có ngụ ý gì? Các ngươi rất thích nó sao?
Giọng điệu của hắn rất tùy tiện, giả bộ như không quan tâm lắm, chỉ hỏi bừa mà thôi.
Giờ Liễu Loạn Ngữ đang n3hìn đám củ cải chất đầy trong phòng, có phần suy tư
Đám củ cải này là của ai? Nam Ly Nguyệt thích củ cải như vậy? Sao kỳ lạ v9ậy được chứ!
Thế nhưng, nhìn lâu quả thực cũng thấy rất đáng yêu
Rõ ràng bản thân không đủ thực lực, lại không ý thức được nguy hiểm tiềm tàng, khiến mình và sư đệ phải đối mặt nguy hiểm, còn đánh mất pháp bảo cao cấp thượng phẩm
Nghĩ đến những điều này, trong lòng Lý Chiêu Chiêu ngập đầy tự trách.
Cô bé, lẽ ra cô bé nên mặc kệ

Án Thanh Ngọc không bị mất.

Có lẽ là tiên linh đã tìm lại được.
Nam Ly Nguyệt nói
Sau khi biết được án Thanh Ngọc không sao, lòng Lý Chiêu Chiêu đã thả lỏng, giờ mới ngừng khóc.
Cô bé lau sạch nước mắt trên mặt, lấy túi trữ vật của mình, móc kim chỉ và bộ quần áo nhỏ vẫn chưa thêu xong ra, vừa xâu kim vừa nói:
Con muốn làm một bộ quần áo mới cho tiền linh để cảm tạ người.

Đúng rồi, tiến linh đâu?
Lý Chiêu Chiêu đã biết La Phi Diệp không sao, nhưng không thấy tiến linh, bỗng nhiên cô bé lại hơi căng thẳng
Đúng lúc này, La Phi Diệp ra ngoài từ sáng sớm đã quay về

Hắn mua hương nến và bùa, còn làm công cho một tiệm đan dược, giúp họ chế biến dược thảo cả một buổi sáng, dùng linh thạch kiếm được mua một khối ngọc thạch tạm coi là ổn, định về khắc thành hình củ cải đại tiện

Tất cả củ cải đại tiên mang đi đều mất cả rồi, chẳng còn lấy một cái, trong lòng hắn rất lo sợ, phải tiếp tục cúng bái

Nào ngờ vừa về đã nhìn thấy củ cải đại tiên đầy ắp cả một bàn, điều này khiến La Phi Diệp vui mừng sắp phát điên

Hắn không hề chú ý tới những người khác còn đang ở trong phòng, mà móc luôn lư hương vừa mua ra, thắp hương, còn dọn đồ cúng lên.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.