Chương 204: Quan hệ
-
Ấn Công Đức
- Thanh Sam Yên Vũ
- 1527 chữ
- 2022-02-04 05:51:13
Nàng bắt đầu xem xét tỉ mỉ cơ thể mới này, thần thức vừa quét đã lần mò được rõ ràng tình huống hiện giờ.
Cô nhóc 8này có cốt linh mười tuổi, bị nội thương, trong cơ thể lại có trứng trùng của hai con cổ Phệ Tâm, vết thương trí mạng là 3bị một đoạn nhánh cây đâm thẳng vào cổ họng. Tay chân cô bé đều gãy, xương sườn cũng bị gãy mất mấy cái, ngoài da có rất 9nhiều vết trầy xước, có lẽ là do ngã từ trên vách núi xuống.
Tô Lâm An nhận lấy ống trúc, bảo Khoa Đẩu Hỏa đốt sạch nước bẩn ở trong, sau khi đốt sạch sẽ nước trong ống trúc mới cho Sơn Hà Long Linh vẩy chút nước vào trong.
Nước này chính là linh tuyền.
Khi cậu nhóc nói đến đây cơ thể liền run lên, sắc mặt cũng trắng bệch, vì quá sợ hãi mà toát đầy mồ hôi. Mồ hôi lăn xuống từ trên trán hòa vào làm một với nước mắt, vẽ ra từng đường vân trên gương mặt vốn đã vô cùng bẩn thỉu của cậu, lem nhem như mèo hoang. Cậu bé nghẹn ngào nói:
Khi đệ ra ngoài tìm nước đã nhìn thấy rất nhiều xác chết, tất cả đều là trẻ con.
Chúng ta cũng sẽ chết ở đây, bị yêu thú ăn sạch sao?
Khi cậu nói chuyện vẫn không quên ống trúc trong tay, tiếp tục đưa ống nước kề sát bên miệng Tô Lâm An:
Tỷ tỷ uống miếng nước đi đã. Nếu như, nếu như có yêu thú tới đây, đệ sẽ để nó ăn đệ trước, ta nhiều thịt.
Trứng của hai con cổ Phệ Tâm!
Lại là cổ Phệ 6Tâm. Bọn họ có quan hệ gì với Mục Cẩm Vân đây? May là lần này cổ Phệ Tâm còn chưa trưởng thành, chỉ có thể coi là trứng t5rùng, vẫn chưa ăn sâu vào sinh sống trong tim gan của cô bé, muốn trừ bỏ thì không khó.
Đứa bé mới bảy tám tuổi gầy giơ xương sườn, còn nói mình nhiều thịt. Có điều nàng nghĩ lại, nhớ đến hiện giờ cơ thể yếu đuối như cọng giá của mình, so ra thì, cậu bé kia cũng đúng là một nhóc mập mạp, ít nhất thì trên gò má còn có chút thịt.
Tô Lâm An miễn cưỡng giơ tay, khẽ chặn lại ống trúc.
Tô Lâm An nhìn đứa bé này một cái, lòng thở phào nhẹ nhõm.
Thật tốt, trước mắt xem ra, đứa trẻ gặp được lần này là một người lương thiện. Chỉ cần không phải dạng người như Mục Cẩm Vân thì việc tích đức của nàng có lẽ cũng rất dễ dàng. Hiện giờ là thân thể người rồi, có phải lần sau nàng có thể về lại chính cơ thể của mình hay không?
Trình Nhất Hiên nói ngay:
Đệ là Nhất Hiên này. Khi chúng ta chạy trốn bị lăn từ trên núi xuống, tỷ đã quên hết rồi sao?
Cậu bé nhỏ giọng nức nở,
Làm sao bây giờ? Có phải chúng ta sẽ chết ở đây không?
Tỷ tỷ, tỷ uống miếng nước.
Môi của cậu bé khô đến nứt toác lại không nỡ uống nước, mà đưa ống trúc đến bên miệng Tô Lâm An. Vào khoảnh khắc thứ dung dịch màu xanh đó sắp đổ vào miệng mình, Tô Lâm An mở trừng mắt ra.
Nàng không uống nổi thứ nước đó. Tuy rằng Tô Lâm An không có bệnh thích sạch sẽ như tên nhóc khốn kiếp kia, thế nhưng nước này, nàng thật sự không thể cho vào miệng được. Khó khăn lắm mới có được cơ thể, mùi vị nếm được đầu tiên lại là thứ nước hôi tanh đó, nàng tuyệt đối không thể nhịn.
Tỷ tỷ!
Động tác mở mắt này khiến cho bé trai ngây người ra, sau đó cậu bé liền nhỏ giọng khóc thút thít,
Tỷ tỷ, cuối cùng tỷ cũng tỉnh rồi. Đệ, đệ, đệ rất sợ.
Tô Lâm An nhìn chằm chằm vào cậu bé, không hề mở miệng nói chuyện.
Bàn tay nắm lấy ống trúc chặt đến mức trắng bệch, rất muốn uống một hơi hết sạch, nhưng cũng biết rằng, tỷ tỷ bị thương nặng hơn cần nước hơn.
Cậu bé cẩn thận đậy kín ống trúc lại,
Đệ cũng uống no rồi, vậy đợi khi nào tỷ tỷ khát thì uống tiếp nhé.
Tô Lâm An lắc đầu vô cùng quyết đoán.
Đứa bé này trông không quá lanh lợi, có lẽ rất nhanh thôi, nàng sẽ nhanh chóng hiểu rõ được tình hình hiện giờ.
Có điều tạm thời không thể động vào hai trứng trùng này, cơ thể của cô nhóc quá yếu ớt. Đợi sau khi Sơn Hà Long Linh bao bọc cẩn thận một hồi, rồi cho Khoa Đẩu Hỏa đốt sạch hai trứng trùng này đi là được.
Tô Lâm An đánh giá xung quanh một lát. Đây có lẽ là dưới vách núi, xung quanh là một vùng đen kịt, còn có một mùi hôi thối khó mà diễn tả được bằng lời.
Trên gậy của cậu bé có một cục đá vụn, phát ra ánh sáng yếu ớt giữa nơi tối tăm. Cậu bé dựa vào chút ánh sáng đó để chậm chạp lần mò đi qua. Rõ ràng chỉ cách một đoạn ngắn, nhưng cậu nhóc phải mất gần nửa canh giờ để đi.
Đợi sau khi đến đây, cậu bé cẩn thận lấy một cái ống trúc từ tay áo ra. Trong ống trúc có chứa nước, chỉ là nước đó cũng không sạch lắm. Nước màu xanh biếc lại còn có cả rêu xanh và những con côn trùng cực kỳ nhỏ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, giống như từng sợi tơ bơi qua bơi lại trong nước, khi ngửi còn có mùi hôi tanh thoang thoảng.
Tuy rằng nhánh cây đâm vào cổ họng đã được nàng rút ra, thế nhưng hiện giờ cổ họng nàng vẫn hơi đau.
Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?
Nhìn thấy ánh mắt trống rỗng này của tỷ tỷ, Trình Nhất Hiên vừa lau nước mắt vừa nói,
Nguyên thần của tỷ tỷ bị thương sao?
Trình Nhất Hiên biết nếu như nguyên thần bị thương tổn nặng nề, kí ức sẽ chịu ảnh hưởng theo. Nhìn thấy vẻ mặt ngây ngốc lúc này của tỷ tỷ, cậu bé lo lắng hỏi:
Tỷ có biết đệ là ai không?
Tầm mắt dừng ở ấn Công Đức, Tô Lâm An đột nhiên có cảm giác, con đường sống lại này cũng không khó khăn như tưởng tượng. Tất nhiên, tiền đề là nàng có thể gặp được một người có bản tính lương thiện.
Ta chẳng nhớ được gì cả, đệ nói lại một lượt cho ta đi.
Tô Lâm An nói như vậy, Trình Nhất Hiên cũng bò đến nằm xuống bên người nàng, cùng nàng ngắm bầu trời tối đen như mực trên đỉnh đầu.
Thực ra họ chẳng nhìn thấy bất cứ thứ gì, duy chỉ có viên đá được buộc trên cây gậy là có chút ánh sáng yếu ớt mà thôi.
Trình Nhất Hiên giơ cây gậy lên, nói:
Tỷ tỷ, tỷ nhìn này, có giống ngôi sao không?
Cậu bé lắc hai cái, cuối cùng không còn sức nữa hạ tay xuống,
Tỷ tỷ thật sự không còn nhớ gì sao? Tỷ tên là Trình Nhất Tinh, chúng là tỷ đệ ruột.
Trình Nhất Hiên ngạc nhiên nói:
Tay của tỷ tỷ có thể cử động rồi sao?
Uống miếng nước, tỷ uống miếng nước đã.
Cậu bé khó khăn lắm mới tìm được nước về, chính là vì để cứu tỷ tỷ. Cậu bé không uống nước, tầm mắt cũng không hề rời đi. Thực sự cổ họng quá khô rát, giống như núi lửa phun trào thiêu đốt đến phát đau, cậu bé sợ mình không nhịn được mà uống hết sạch.
Nàng tự nhấp một ngụm, còn lại bao nhiều đều đưa hết cho cậu nhóc Trình Nhất Hiên,
Ta uống no rồi, đệ uống đi.
Trình Nhất Hiên còn muốn nhường lại, Tô Lâm An bèn mím môi trừng cậu bé, cậu liền cẩn thận nhấp lấy một chút nước suối nhuận môi. Vừa nhấp chút nước, Trình Nhất Hiên liền cảm thấy nước suối đó mát lạnh, trong nước còn chứa đựng linh khí dồi dào, còn ngọt hơn cả nước ở suối trên núi.
Vốn nàng muốn thăm dò xung quanh, có điều khi thần thức mở rộng thì thấy ở nơi cách đó không xa còn có một bé trai. Bé trai kia trông chừng bảy tám tuổi, tóc không dài mà còn xoăn tự nhiên, cả người bẩn thỉu, chỉ duy đôi mắt lam nhạt thì vừa to lại vừa sáng. Chân phải của cậu bé cũng bị gãy, lúc này cậu đang chống một chiếc gậy gỗ, kéo lê cái chân bị gãy di chuyển một cách khó khăn về phía nàng.
Tô Lâm An định án binh bất động, để xem phản ứng của cậu bé này trước.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.