Chương 324: Toại nguyện
-
Ấn Công Đức
- Thanh Sam Yên Vũ
- 2433 chữ
- 2022-02-04 05:53:56
Khoa Đầu Hỏa cũng nhanh chóng tỉnh lại theo.
Nó hỏi với giọng kích động:
Thế nào thể nào, giờ là cơ thể gì vậy?
8Tô Lâm An thử cử động, nhận ra mình không động đậy nổi.
Chiếc cổ thon dài, gương mặt hoàn mỹ, ngũ quan chỗ nào cũng cực kỳ tinh tế, đẹp đến mức chấn động lòng người.
Tô Lâm An hơi nghiêng đầu, mỉm cười với Sở Tài Nguyên.
Nàng vốn tưởng rằng lần đầu tạo dáng sẽ khiến người ta phải kinh ngạc vì sự xinh đẹp tuyệt trần của mình, lại chẳng ngờ, vẻ kinh hoảng trên mặt Sở Tài Nguyên lại càng rõ hơn, đôi mắt kia đã sắp lồi cả ra ngoài.
Tóm lại, Tô Lâm An thấy chỗ nào cũng đáng nghi, nên hỏi dò Khoa Đầu Hỏa.
Nàng chỉ biết cuối cùng là, Mục Cẩm đã chết, còn nàng thì nhận được một lượng công đức lớn, trực tiếp thay đổi cơ thể mới.
Khoa Đầu Hỏa ấp úng không muốn nói.
Nàng đẩy suối tóc đen dài đến mắt cá chân sang hai bên vai.
Mái tóc dày đó đã che kín hết cả cơ thể mảnh khảnh của nàng.
Khi đang cúi đầu nhìn, nàng chợt nghe thấy một giọng nói vang lên:
Ngươi, ngươi là ai!
Sở Tài Nguyên tu luyện ở sườn núi Kỳ Liên, hoàn toàn chẳng biết gì về mọi chuyện xảy ra bên ngoài.
May là nàng gạt tóc ra trước người, mà mái tóc này còn dày đến phát sợ, cho nên cơ thể của nàng mới không bị lộ ra trước mặt người khác.
Nàng nhíu mày, để Khoa Đầu Hỏa hóa thành một luồng sáng đỏ bao quanh người mình, sau đó mới ngẩng đầu nói:
Là ta.
Tuy đã ngẩng đầu lên, nhưng mặt nàng vốn nhỏ nhắn lại bị áng tóc mượt mà kia chắn như vậy, nên cũng chỉ để lộ ra một góc mặt chưa rộng bằng hai ngón tay.
Sau đó, nàng dùng thần thức quét qua, phát hiện chẳng ngờ Nam Ly Nguyệt vẫn còn sống, mà Xích Ngân Tiêu bị Mục Cẩm Vân chém cho một nhát cũng vẫn sống.
Bọn họ đang di chuyển vào nhà tổ, xem ra là định rời khỏi châu Văn Lai? Quyết định này không có gì không ổn.
Tuy rằng giờ đã không còn trăng máu, nhưng mối nguy của châu Vân Lai vẫn chưa được loại bỏ.
Cơ thể của nàng như đang được ngâm trong nước, từng làn nước mát 3như sóng biển ào tới khẽ cọ rửa cơ thể nàng, khiến nàng cảm thấy cực kỳ dễ chịu.
Cũng lại giống như đang ngâm mình trong 9suối nước nóng ấm áp, thoải mái đến mức nàng gật gù muốn ngủ.
Nhưng cứ như vậy, nàng hơi không chắc chắn lắm, không rõ rố6t cuộc mình đang ở đâu.
Những người còn lại là nhóm người ở tầng trên, nhân số không quá mười vạn, hơn nữa những người mà nàng để tâm tới đều nằm trong số này.
Tô Lâm An khoác chiếc áo mỏng đứng dưới tán cây, bóng cây loang lổ trên gương mặt nàng, không nhìn ra bất cứ biểu cảm gì.
Tay nàng chậm rãi ẩn lên nhánh cây bên cạnh.
Cũng chẳng biết giờ củ cải biến thành hình người thì có còn mấy cọng rễ ấy hay không.
Khá may, trên chân nàng không có điều gì bất thường.
Lẽ nào, mấy rễ củ cải đó đã trở thành tóc? Vậy thì tươi tốt thật đó...
Lại thêm việc có luồng sáng đỏ quanh người, trong mắt Sở Tài Nguyên, cả người nàng như bị một làn sương máu bao phủ lấy.
Hắn căn bản không nghĩ tới rằng đây cũng có thể là ánh lửa!
Dù ngươi có là yêu ma quỷ quái gì đi chăng nữa, hôm nay ta..
Sở Tài Nguyên không do dự nữa, ra quyền ngay lập tức, kết quả hắn vừa cử động thì cơ thể đã cứng đờ lại.
Khi Sở Tài Nguyên tưởng rằng cái mạng nhỏ của mình đã không thể giữ nổi nữa, thì nữ quỷ kia lại bay đến bên hắn, cởi áo khoác ngoài của hắn ra!
Suýt chút nữa hắn đã trực tiếp đấm một cú ra, chẳng qua quanh người nữ quỷ kia tản ra một luồng hơi thở vô cùng kỳ lạ, khiến dòng máu đang nôn nóng bất an của hắn cũng bình tĩnh hơn rất nhiều.
Bởi lẽ đó, hắn đã giơ đấm lên nhưng không nên xuống, mà cất tiếng chất vấn.
Sở Tài Nguyên?
Giờ Tô Lâm An không mặc quần áo.
Giờ nàng đang ở núi Kỳ Liên, mà núi Kỳ Liên thì được Vũ Thương bao phủ, Vũ Thương lại được nàng giao cho Nam Ly Nguyệt.
Điều đó cũng có nghĩa, nếu như không có điều gì bất ngờ, thì giờ nàng vẫn ở Vạn Tượng Tông của châu Vân Lai.
Tô Lâm An ra khỏi Vũ Thương ngay lập tức.
Nó sẽ không để lỡ cơ hội này đâu.
Vừa kêu ôi chao ôi chao, vừa thoải mái ngâm mình, giờ nhìn Khoa Đầu Hỏa có vẻ cực kỳ hèn hạ, khiến Tô Lâm An không muốn nhìn thêm một giây nào nữa.
Xem ra, sau khi nàng giết chết Mục Cẩm Vân vào lúc cuối, nàng đã thật sự được ấn Công Đức công nhận.
Tô Lâm An nhìn kỹ lại những người còn sống sót.
Nàng bỗng nhận ra, nhà tổ của Nam Ly gia gần như là chưa đủ những người còn lại.
Những người sống của châu Vân Lại tập trung ở Vạn Tượng Tông phải lên đến hàng vạn người, nhưng sau khi Kiến Mộc bị đóng băng, những người phàm và tu sĩ phía dưới đều đã chết bởi kiểm khí lạnh bằng của hắn.
Đến giờ nhánh cây đó vẫn còn hơi lành lạnh, đó là kiểm khí của Mục Cẩm Vân còn sót lại, khiến người ta cảm thấy giá buốt.
Niềm vui sau khi đổi cơ thể cũng hoàn toàn tan biến vào khoảnh khắc này, thay vào đó là một cảm giác trống trải và mờ mịt đang lan rộng từ sâu trong nội tâm của nàng.
Có điều nàng cũng không đứng đó quá lâu.
Người sống không thể nào đẹp như vậy được, cho nên, nàng ta chắc chắn là một nữ quỷ! Sở Tài Nguyên cảm thấy tim mình như sắp nổ ra.
Trước mặt một nữ quỷ như vậy, hắn lại không thể làm được gì.
Rõ ràng là tu vi của hắn đã khôi phục được không ít trong khoảng thời gian này, nhưng hiện giờ, hắn còn chẳng thể cử động nổi.
Cơ thể nàng lóe lên, hiện ra trước mặt Nam Ly Nguyệt.
Ta chưa chết.
Động tác mau lên một chút, chúng ta sẽ rời khỏi châu Vấn Lai ngay lập tức.
Gương mặt của nàng chính là minh chứng tốt nhất, bởi vậy Nam Ly Nguyệt không hề có bất cứ sự nghi ngờ nào.
Diễm...
diễm...
diễm quỷ!
Nữ quỷ! Hắn nhớ tới những tiểu thuyết kinh dị mà mình đã từng đọc thời còn trẻ, nữ quỷ trong truyện chẳng phải là đẹp đến mức khiến người ta phải rung động tới tận tâm can hay sao.
Nó vẫn đang nghĩ xem, bí mật mà Mục Cẩm Vân nói phải giữ kín kia, rốt cuộc là bí mật gì...
Kết quả nó nghe thấy Tô Lâm An tiếp tục nói chuyện một mình:
Chẳng lẽ hắn cố tình làm vậy?
Đang nghĩ ngợi, ánh sáng chói mắt xung quanh nàng dần biến mất, Tô Lâm An cũng nhìn rõ cảnh vật xung quanh.
Nàng hơi kinh ngạc, sau đó cúi mạnh đầu xuống.
ở trong nước? Chắc không đến nỗi là một con cá đó chứ! Nói như vậy, nàng vẫn chưa quay lại trong 5củ cải? Tô Lâm An vẫn luôn cho rằng cơ thể tiếp theo của mình sẽ là củ cải, dù sao thì củ cải kia trông càng lúc lại càng giống với dáng vẻ thật sự của nàng, như chiếu theo dáng dấp của nàng vậy.
Đang lúc nghi hoặc, nàng nghe thấy Khoa Đầu Hỏa gào lên:
Là linh khí và sức mạnh công đức.
Linh khí như nước, cơ thể này của ngươi vẫn đang được ánh sáng công đức và linh khí bồi bổ đó!
Khoa Đầu Hỏa cũng bay ra khỏi cơ thể Tô Lâm An, dán vào quanh người nàng, được linh khí kia gột rửa thoải mái đến mức ngọn lửa đung đưa, nhất quyết không chịu vào biển ý thức của Tô Lâm An.
Vả lại, trong nguyên thần của nàng có ấn Công Đức tọa trấn, khi chịu đòn công kích nguyên thần từ tu sĩ thượng giới mà vẫn giành được lợi thế, có được trận pháp hư không của linh thuyền thương giới và cảm ngộ được nó.
Điều này Mục Cẩm Vân cũng biết, cho nên việc hẳn tấn công vào nguyên thần của nàng chắc chắn là tự chui đầu vào chỗ chết.
Lẽ nào vì hắn đã hóa điện nên mất đi năng lực phán đoán hay sao?
Nàng vừa định nói, nàng chính là củ cải đại tiện.
Nàng còn chưa kịp nói xong thì Sở Tài Nguyên đã sợ phát ngất rồi? Thôi được rồi, cuối cùng hắn cũng đã có chút giống với cái tên ưa khóc nhè ngày trước.
Có điều, lúc này Tô Lâm An không rảnh để ôn chuyện với Sở Tài Nguyên.
Ngươi, ngươi...
Khi nàng kéo áo khoác ngoài, tượng củ cải đại tiên được Sở Tài Nguyên cất trong túi rơi xuống,
Bộp
một tiếng rơi trên mặt đất.
Sở Tài Nguyên lắp bắp nói:
Chớ có làm càn, củ cải đại tiên chắc chắn sẽ thu phục nghiệt chướng nhà ngươi!
Hắn tưởng rằng mình đã sớm chẳng sợ bất cứ thứ gì nữa, giờ mới nhận ra, tuy rằng hắn không sợ chết, không sợ đau, những con mẹ nó cái tật sợ ma sợ quý vẫn chưa thể sửa nồi! Ai bảo mấy năm hắn đi theo Mục Cẩm Vân chịu đủ sự hành hạ, nhưng vẫn chưa bao giờ gặp lấy một con quỷ thật sự chứ! Tổ Lâm An dùng Thanh Phong Quyết làm sạch áo khoác của Sở Tài Nguyền rồi khoác lên người, sau đó mới chải gọn tóc lên.
Theo từng động tác của nàng, gương mặt không chút tì vết kia cũng dần lộ ra trước mắt Sở Tài Nguyên.
Bởi vì, không ai trong bọn họ biết, tu sĩ của Huyết Nguyệt Giới kia có nói lời có giữ lời hay không.
Bọn họ đã giết bốn phân thân của tu sĩ thượng giới! Trong số đó còn có một phân thân có thân phận bất phàm, rất có khả năng đối phương sẽ tới báo thù.
Rời khỏi châu Vân Lai là sự lựa chọn tốt nhất.
Nó đã cho nàng món lợi lớn trước nay chưa từng có, khiến sau khi nàng đổi cơ thể vẫn được hưởng cực nhiều lợi ích.
Nếu đã là như vậy, nàng cũng chỉ có thể tạm chờ đợi thôi.
Cũng chẳng biết cơ thể hiện giờ của nàng đang ở đâu, tình hình của châu Vân Lai ra sao rồi.
Để chắc chắn hơn, Tô Lâm An còn véo ngực mình một cái trong vô thức...
Mềm nhũn luôn này...
Nàng giơ tay biến ra một chiếc gương nước, nhìn rõ dung mạo của mình qua gương, quả đúng là giống hệt với trước kia.
Cứ ngồi không đợi cũng chẳng được gì, Tô Lâm An hỏi:
Rốt cuộc thi Mục Cẩm Vân chết thế nào?
Khi nàng nghe thấy Mục Cẩm Vân nói muốn hủy diệt nguyên thần của nàng, luyện chế cơ thể này thành con rối, nàng đã cảm thấy hơi ngạc nhiên và kỳ quặc rồi.
Khi ấy trong biển Vô Cấm, có một con rối giống nàng như đúc, Mục Cẩm Vân còn chưa từng muốn mang theo, phá hủy nó không chút do dự.
Giờ sao hắn lại muốn luyện chế nàng thành con rối chứ.
Có lẽ là vì hội tụ linh khí trời đất nên hiện giờ nhìn cơ thể này còn đẹp hơn trước đến mấy phần.
Nàng lại nhấc chân lên, nhìn lòng bàn chân của mình.
Trước kia củ cải có rất nhiều rễ, những sợi rễ đó còn có thể dùng để trị thương giải độc.
Kết quả, hôm nay trên núi bỗng có luồng sáng xanh lục tỏa sáng ngút trời.
Hắn lo lắng có nguy hiểm sẽ đe dọa tới sự an nguy của trấn Thanh Thủy, lập tức đi lên kiểm tra, nào ngờ ở quanh đó có quá nhiều trận pháp, hành hạ hắn thành ra vô cùng thảm hại.
Nếu không phải người hắn da thịt dày thì đã sớm ngỏm củ tỏi rồi.
Vì bị kinh hãi quá mức, Sở Tài Nguyên trợn trắng mắt, ngất ngay tại chỗ.
D
Tô Lâm An:
...
Đợi đến khi hắn khó khăn lắm mới xuống được lòng đất, lại nhận ra luồng sáng đó cực kỳ chói rọi, thậm chí hắn còn không thể lại gần.
Lúc này ánh sáng đó đã biến mất, hắn cẩn thận bước qua thì nào ngờ lại nhìn thấy một nữ quỷ tóc dài? Chắc là quỷ đúng không? Nhìn trực diện chỉ thấy toàn tóc, không nhìn rõ được gương mặt.
Nhìn thẳng mặt mà cứ như nhìn từ phía sau gáy vậy.
Quả nhiên, nàng đã được đổi sang cơ thể củ cải rồi.
Mà lúc này, cơ thể ấy đã có hình người hoàn chỉnh, hơn nữa khi nàng bóp cánh tay của mình thì cảm thấy giống hệt với người thật.
Trừ nước da trắng như ngọc ra, khắp cơ thể này chẳng có chỗ nào khác với người thật.
Không quá một khắc sau, tất cả những người may mắn sống sót đều đã lên nhà tổ của Nam Ly gia, bay về phía vực bằng Bắc Cực.
Mà đợi sau khi làm xong tất cả những chuyện này, Tô Lâm An cũng không đánh tiếng với đám Nam Ly Nguyệt, một mình trở lại núi Kỳ Liên.
Nàng trở lại khu nhà được đệ tử Tàng Kiếm Sơn xây nên năm xưa, bước vào căn phòng mà Mục Cẩm Vân từng ở, mở cửa sổ ra như ngày trước, gác chân ngồi trên bệ cửa sổ.
Phong cảnh vẫn như cũ, nhưng tâm cảnh đã thay đổi hoàn toàn.
Ha ha...
Bình thường hắn rõ ràng là một người thông minh tuyệt đỉnh, sao lại làm mọi chuyện thành ra thế này? Chắc chắn là bị cổ Phệ Tâm hành hạ đến phát ngu rồi, sao hắn lại nghĩ rằng mấy thủ đoạn vụng về cỡ đó có thể qua mắt được nàng chứ.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.