Chương 426: Ra ngoài


Nếu gặp phải chuyện này sớm hơn chút thì quả thật nàng không có cách nào để dẫn khí huyết ra.

Ở ngoại vực, việc nh8ận chủ dựa vào khí huyết.

Đương nhiên cũng không phải chỉ đơn giản quệt một giọt máu là xong, mà còn cần khí huyế3t của hai bên gắn kết với nhau, cùng nhau thể trước Thần tộc, lập nên khế ước.
Nó sinh ra và lớn lên ở mảnh đất này, chắc chắn sẽ lưu luyến nơi đây.
Tuy đã nhận chủ, nhưng chim Hỏa Diên không giống với Khoa Đầu Hỏa, Sơn Hà Long Linh, Vũ Thương và cả ấn Công Đức.
Nó là linh thú có thực thể, chỉ có thần thức có thể tiến vào không gian biển ý thức của Tô Lâm An, còn thân xác thì không.
Đầu tiên nàng luyện chế lại đôi găng tay, khiến sợi xích và chiếc chuông trên nhẫn càng tinh xảo, đẹp mắt hơn, uy lực cũng tăng lên không ít.
Còn hình thái thứ hai của đôi găng tay, những mũi dao nhọn sắc bén cũng được thay đổi chất liệu luyện khí, khiến chúng trở nên rắn chắc và sắc bén hơn.
Sau đó Tô Lâm An lại tự luyện chế cho bản thân một bộ pháp bảo phòng ngự.
Những món pháp bảo phòng ngự này không chỉ đẹp, nàng còn dùng những vật liệu luyện khí cao cấp nhất mà mình có thể tìm được để luyện chế ra linh bảo, sau khi nàng biến thân cũng có thể sử dụng chúng một cách bình thường, tăng mạnh tỷ lệ sống sót của nàng khi ở trong bí cảnh Đoạn Kiều Tàn Huyết.
Thật ra, với tài nghệ của nàng bây giờ thì việc luyện chế ra tiền phẩm cũng có ít nhất ba phần xác suất thành công.
Nhưng nàng không thể dùng linh khí trong cơ thể, chỉ có thể dùng trận pháp để dẫn linh khí từ bên ngoài vào khiến quá trình luyện chế không được trôi chảy, không thể tạo ra tiền phẩm.
Sức ràng buộc của loại khế ước này9 yếu hơn chút so với khế ước thần hồn ở giới tu chân.
Tô Lâm An nhập gia tùy tục, cũng chỉ có thể ký khế ước khí 6huyết với chim Hỏa Diên.
Như vậy lúc nàng trở về nhà, nếu như hỏa diễn không muốn rời khỏi đây thì nàng cũng sẽ t5ôn trọng sự lựa chọn của nó.
Nếu bọn chúng thật sự dám tới cướp chim Hỏa Diện, đương nhiên nàng sẽ có cách xử lý bọn chúng! Thứ duy nhất nàng cần kiêng dè chính là, liệu những kẻ hoàng tộc đó đã từng giết người hay chưa, nàng cũng có thể tránh cho bị ẩn Công Đức làm liên lụy.
Hôm đó Tô Lâm An đang vẽ trận bàn ở trong phòng.
Cái nàng đang vẽ là trận ngũ lôi có sức tấn công khá mạnh, dẫn động lôi hóa trong thiên địa, hoàn toàn xóa sổ kẻ địch.
Vũ khí nàng làm ra khiến Mộc Tường Vi cũng phải ngơ ngác.
Võ giả ngoại vực không thích dùng vũ khí cho lắm, họ coi trọng thực lực của bản thân và thần thông huyết mạch.
Cái bọn họ luyện chế tốt nhất chính là giáp lưới để chống lại trùng Huyết Duyên.
Khoảng thời gian luyện khí không ngủ không nghỉ này đã khiến nàng tiêu hao cực nhiều tinh thần.
Chờ vẽ xong trận bàn này, nàng cũng nên nghỉ ngơi tử tế, dưỡng sức cho đợt thí luyện sắp tới.
Đúng vào lúc nàng nín hơi tập trung tinh thần định về tiếp, nào ngờ miểng huyết ngọc trên người nàng đột nhiên nóng lên, sau đó một giọng nói vang lên:
An An, ta ra ngoài rồi.
Cổ tay Tô Lâm An run lên, bút phù rơi xuống cái bộp.
Đương nhiên, cho dù chỉ là linh bảo thì đó cũng đã là cấp bậc mà võ giả ngoại vực rất khó với tới, vì thế Tô Lâm An không khoe khoang ầm ĩ.
Nàng còn dùng một ít thuật che mắt ở trên vũ khí, khiến cho bọn họ không nhìn rõ được linh vận báo quang.
Còn vũ khí ấy à, Tô Lâm An đã làm một cây trường thương.
Nàng vẫn không thể thi triển pháp thuật vì sẽ cần dùng tới linh khí, chỉ có thể dựa vào thực lực của cơ thể.
Găng tay được dùng khi đánh cận chiến, còn nếu đánh khoảng cách xa hơn thì dùng trường thương cũng khá ổn.
Đương nhiên nàng còn luyện chế thêm một cây cung và vô số phi đao ám khí khác.
Cuối cùng, nàng chẳng hề hấn gì, còn con chim Hỏa Diên làm ổ trên đầu nàng lại rùng mình một cái, cả người bốc lên một đám lửa nhỏ, bộ lông chim màu đỏ giống như bị sét đánh cháy sém một nhúm.
Nó cũng không biết chuyện gì vừa xảy ra, chỉ ngơ ngác há mỏ nằm ở trên đầu Tô Lâm An, ngây ngốc trong chốc lát rồi mới khóc ré lên.
Tô Lâm An:
...
Trận bàn nàng mới vẽ được một nửa đã bị phá hỏng, chim lửa nhỏ còn bị sét đánh cho một nhát.
Trận pháp như vậy có yêu cầu rất cao đối với linh khí và thần thức của người khắc trận.
Đến giờ nàng mới về Xong hai cái, và trong tay nàng hiện giờ chính là cái trận bàn thứ ba.
Bút phù vẽ ra từng nét một, cho dù nàng đã thuộc làu làu phù văn của trận pháp nhưng lúc về được một nữa, mồ hôi cũng đã chảy đầy chóp mũi.
Nói đi cũng phải nói lại, không hổ danh là Cửu Thiên Hỏa Diên, bị sét đánh cũng không hề bị thương mà chỉ cháy mất nhúm lông...
Tâm tình của nàng lúc này, đúng là một lời khó nói hết.
Nàng ngồi thẳng người, chỉnh lại tóc tai, nhìn xung quanh một lượt rồi hỏi:
Không phải người ra rồi sao? Ngươi đang ở đâu?
Nàng còn tưởng rằng Mục Cẩm Vân sẽ đi ra từ trong miếng ngọc! Đợi một hồi vẫn không thấy người đâu, Tô Lâm An bèn lấy huyết ngọc ra,
Đâu rồi?
Chẳng lẽ nàng không thể nhìn thấy nguyên thần của hắn, giống như lúc trước khi nàng chưa có cơ thể, cũng chỉ có người được ấn Công Đức lựa chọn mới nhìn thấy nàng? Hiện giờ Mục Cẩm Vân không thể xuất hiện trước mặt nàng? Không đúng.
Vì vậy nàng bèn tìm tài liệu khắp nơi để chế tạo một đồng trận bàn.
Còn đan dược, nàng cũng chuẩn bị mẩy bình linh khí đan, huyết khí đan, vân vân, thậm chí nàng còn chuẩn bị cả mấy hình nhân thế mạng, cũng tạm coi là võ trang đầy đủ, chuẩn bị đầy đủ.
Nàng không tin, chuẩn bị nhiều như thế mà tới lúc thí luyện nàng còn không giành được một suất chắc? Ngay cả lúc tiến vào bí cảnh thì nàng cũng có rất nhiều át chủ bài, chẳng hề sợ đám hoàng tộc tìm tới cửa.
Chu sa đỏ thắm rớt xuống trận bàn giống như một giọt máu.
Mà trên bức vẽ trận pháp dang dở ấy, những đường nét trước đó lay động như gợn nước, tạo thành những đợt sóng càng lúc càng lớn, khiến cả trận bàn run rẩy dữ dội.

Rắc
một tiếng, một tia chớp đột ngột xuất hiện, đồng thời bổ thẳng về phía đỉnh đầu Tô Lâm An.
Mà sinh linh ngoại vực gần như không tu luyện thần thức, cho dù thần thức của họ nhạy bén nhưng họ lại chưa từng chủ động rèn luyện.
Về mặt tu luyện thần thức, có vẻ như sinh linh ngoại vực đã bị đứt mạch truyền thừa.
Vì thế, chim Hỏa Diên vẫn chưa biết cách dùng thần niệm để nói chuyện với Tô Lâm An.
Lần đầu tiên thấy nhiều vũ khí như vậy, nàng ta cũng không biết nói sao cho phải.
Ngẫm lại thì vũ khí trong Đồng Mộc Quân phần lớn đều là rìu to đao lớn, có phải hơi đơn điệu quá không? Trừ vũ khí, Tô Lâm An còn chuẩn bị rất nhiều trận bàn.
Cơ thể của nàng bị giới hạn về linh khí, không thể thi triển được rất nhiều loại pháp thuật, nhưng khắp đất trời ngoại vực đều có linh khí, vì thể có một vài loại trận bàn vẫn có thể phát huy được uy lực.
Đương nhiên điều này cũng vì nó mới sinh ra, nói chuyện còn không rõ ràng chỉ có thể chiêm chiến, bảo nó dùng thần thức nói chuyện với Tô Lâm An cũng hơi khó, Có điều, không ngờ nó lại nói chuyện được với Khoa Đầu Hỏa.
Có lẽ bởi vì Khoa Đầu Hỏa đã ấp nở nó, mà nó đã hấp thu khá nhiều sức mạnh từ ngọn lửa của Khoa Đầu Hỏa Sau khi xử lý xong những chuyện liên quan đến chim Hỏa Diện và việc bồi thường, những ngày sau đó Tô Lâm An yên phận ở trong Linh Mộc Đường chẳng đi đâu hết.
Nàng dùng một giọt tinh hoa sinh mệnh đổi lấy rất nhiều dược thảo và tài liệu luyện khí, cả ngày hết luyện đan lại luyện khí.
Theo lý thuyết, nếu ấn Công Đức không xen vào thì với cường độ thần thức của nàng, nàng hoàn toàn có thể nhìn thấy tàn niệm và nguyên thần của người khác.


Ngươi ở đâu?
Nàng vô thức vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lại.

Nhưng mà nàng biết, xung quanh không có gì cả.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.