Chương 432: Nữ cung thủ


Thực lực của mấy võ giả cảnh giới Thuần Huyết này quá mạnh.

Nữ võ giả cầm trường cung trong số đó nhắm chặt hai mắt, tay phải gảy 8lên dây cung một cách không tự chủ khiến nó phát ra tiếng kêu tưng tưng.

Mới đầu âm thanh còn khá nhẹ, nhưng về sau, âm thanh càn3g lúc càng vang dội, lại hệt như thiên quân vạn mã đang lao nhanh tới, tiếng reo hò chém giết ngưng tụ lại thành khúc chiến ca khuấy động9 lòng người! Bàn tay gảy dây cung của cô ta đã đẩy vết thương, máu tươi nhỏ xuống xuôi theo dây cung.
Một người trong số đó ngẩng lên trời gầm rống, phát động công kích bằng âm thanh.
Âm thanh đó khiến không ít người hoa mắt chóng mặt, vài người có thực lực thấp thì tại đã trào máu tươi.

Ngươi, đáng chết!
Nữ cung thủ của thành Mẫu Đơn là người đầu tiên tỉnh lại.
Trong đám người Mộc Tường Vi cũng có người giỏi về dùng cung tên, lập tức nhanh tay lẹ mắt dồn dập bắn tên xuyên qua kẽ hở đó! Lưỡi rìu khổng lồ trong tay Kiều Nhất Miếu được nàng ta dồn sức ném mạnh ra, đập
uỳnh
một tiếng vào vuốt máu.
Sau khi trúng đòn tấn công này, cái vuốt máu ấy run rẩy một hồi, sức mạnh khí huyết trên đó cũng yếu đi đôi phần.
Những võ giả khác thấy vậy thì lập tức phát động tấn công.
Sức tấn công vào thần hồn này của Chiến Lâm Thiên cũng chỉ là hiệu quả kèm theo, giống như giận dữ quát lên khiến tinh thần của người ta hoảng hốt trong thoáng chốc, từ đó khiến cho đòn công kích khác của y có thể được thi triển một cách thuận lợi.
Nhưng đối với Tô Lâm An mà nói, thứ mà nàng không sợ nhất chính là tấn công thần hồn! Quả nhiên, sau khi tiếng quát giận dữ kia vang lên, ấn Công Đức trong biển ý thức của nàng khẽ rung.
Chỉ thấy Chiến Lâm Thiên vốn đang nổi giận đùng đùng lập tức tái mét mặt mày, cơ thể đang bay giữa không trung như bị rút gân, cả người như mất đi sự khống chế, cứ thế rơi xuống đất.
Nếu như quy tắc không đổi, cho dù hai người họ đều trụ được trên đài thì lần này thành Thiên Trúc cũng chỉ có hai suất.
Những người khác, đã bị đánh bay hết khỏi lôi đài! Lão trầm ngâm một lát, rồi quay đầu nhìn về phía người phụ trách của thành Mẫu Đơn nói:
Nếu như số người ở lại trên đài nhỏ hơn chín mươi bảy quá nhiều, e là phải phân chia lại sổ suất đi mới được.
Người phụ trách thành Mẫu Đơn khẽ gật đầu,
Tới lúc đó, quy tắc phân chia do những dũng sĩ còn lại trên đài quyết định là được.
Hai người đó trao đổi rất lớn tiếng, không chỉ là người ở dưới đài, mà đến ngay cả những võ giả ở trên đài cũng đã nghe thấy.
Bọn họ vốn tưởng rằng đến khi trên đài chỉ còn lại chín mươi bảy người là có thể kết thúc trận đấu.
Hơn nữa, phép thần thông mà bên đó tu luyện có hơi đặc biệt.
Nó ngưng kết sức mạnh khí huyết của những người này lại với nhau, tựa như một pháo đài được phòng ngự nghiêm ngặt.
Bọn họ đã dùng không biết bao nhiêu cách thức tấn công mà vẫn không thể nào tạo ra một lỗ hổng trên pháo đài này.
Không chỉ có cô ta, mấy võ giả khác đã chịu ảnh hưởng từ ảo trận để rồi đứng ngây ra hoặc tấn công loạn xạ như một con nhặng mất đầu, giờ cũng dần yên tĩnh lại, theo bản năng tập trung lại xung quanh cổ ta.
Không bao lâu nữa, bọn họ sẽ có thể phá tan ảo trận! Trong tay Tô Lâm An vẫn còn cầm mũi tên cướp được từ nữ cung thử kia, nhưng lúc này mũi tên ấy giãy quá mạnh, lại bởi mối liên hệ khí huyết vẫn chưa bị cắt đứt hoàn toàn nên Tô Lâm An không thể cất nó vào trong pháp bảo trữ vật của mình.
Thấy mũi tên sắp bay đi mất, nàng quyết đoán nói:
Đốt!
Không bao lâu sau, dây cung6 đã bị nhuộm thành màu đỏ.
Từng giọt máu trượt xuống theo dây cung, nhỏ tí tách xuống đất, tạo thành một vũng máu.
Mà dướ5i mí mắt nhắm chặt của cô ta, con người đang chuyển động nhanh chóng, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể tỉnh dậy từ trong ảo trận.
Thêm nữa, sau khi loại được võ giả thành Mẫu Đơn, không còn sự uy hiếp của đám người này thì xác suất đạt được cơ duyên trong bí cảnh của họ sẽ lớn hơn.
Vào đúng lúc hai bên đang giằng co quyết liệt, một ngọn lửa giáng xuống từ trời cao! Ngọn lửa của Khoa Đầu Hỏa phồng lớn, tựa như một con rồng to lớn, xông vào giữa móng vuốt máu được ngưng tụ từ huyết khí của thành Mẫu Đơn.
Huyết khí đó bị ngọn lửa thiêu đốt, chỉ sau thoáng chốc ngưng trệ, vuốt máu đã
bị xé ra một đường.
Đôi mắt của cô ta đã biến thành màu vàng kim, lúc này đang căm tức nhìn Tô Lâm An.
Vào khoảnh khắc cơ thể cao lớn của cô ta bổ nhào về phía trước tựa như một con báo săn mồi, bàn tay đầy những vết thương vụng về phía trước, một dấu tay màu máu khổng lồ cũng giáng xuống từ trời cao, mục tiêu chính là Tô Lâm An được bảo vệ ở giữa Đồng Mộc Quân.
Trận bàn phòng ngự của Tô Lâm An phát ra tiếng kêu răng rắc.
Đây là người đầu tiên có phép thần thông tấn công nhằm thẳng vào biển ý thức mà Tô Lâm An gặp được ở ngoại vực.
Trên thực tế, tu sĩ ngoại vực không hay rèn luyện thần thức, nhưng vì nhục thân mạnh mẽ nên lá chắn bảo vệ của thần thức cũng cực kỳ lớn mạnh.
Điều đó cũng có nghĩa, tuy bọn họ không tu luyện thần thức, nhưng muốn tấn công thần thức của họ cũng cực kỳ khó khăn.
Công kích của nhóm ba người nữ cung thủ giáng xuống, đánh sập hoàn toàn lá chắn phòng ngự do Tô Lâm An dựng lên, trận bàn trong tay nàng cũng đã hóa thành bột.
Thấy dấu tay máu chụp xuống từ giữa trời, Tô Lâm An không nương tay nữa mà cũng thi triển sức mạnh khí huyết, đấm mạnh một cú! Nàng vẫn chưa biến thân.
So sánh với nữ cung thủ, lúc này Tô Lâm An chỉ như một con kiến nhỏ.
Dưới tình thể bất đắc dĩ, Bàng Binh chỉ có thể bỏ thương.
Oành một tiếng, dấu tay máu kia giáng xuống kết giới phòng ngự, trận bàn trong tay Tô Lâm An cũng không chịu nổi nữa mà hóa thành bột.
Vào lúc nữ cung thủ tấn công, có hai võ giả Thuần Huyết trợ giúp cô ta ở hai bên, chĩa thẳng mũi nhọn vào Đồng Mộc Quân.
Có điều võ giả thành Kim Đồng không hề từ bỏ, dưới sự dẫn dắt của Mộc Tường Vi, tiếp tục công thành! Đồng Mộc Quân giỏi về phối hợp tác chiến theo kiểu quân đội, mà thực lực đoàn đội được thành Mẫu Đơn thi triển ra ngày hôm này đã khiến cho Mộc Tường Vi sinh lòng hiếu thắng.
Mộc Tường Vi đã hoàn toàn coi cuộc chiến này là trận chiến công thành trực diện giữa hai quân.
Đây là một cơ hội rất tốt, nàng ta không muốn cứ vậy mà từ bỏ.
Ngay lúc khối sắt phòng ngự bền chắc ấy sắp bị đánh tan, một tiếng rống giận truyền tới từ cách đó không xa.
Tiếng gào đó tựa như sấm rền làm chấn động trời đất, đến ngay cả võ đài cũng bị lắc lư theo!
Thần thông Sư Tử Hống!
.
Mấy tu sĩ cảnh giới Thuần Huyết vốn bị vây nhất đã nhìn thấu được mê chướng mà bừng tỉnh.
Dấu tay màu giáng từ trời cao xuống kia có thể đập chết nàng chỉ bằng một chưởng.
Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc chính là, dấu tay máu ấy lơ lửng giữa không trung, không thể hạ xuống thêm được tấc nào nữa! Một quyền của Tô Lâm An đã cản lại được đòn công kích của dấu tay máu! Trên thực tế, nàng không chỉ ra một quyền.
Bóng quyền tựa như những cơn sóng trùng điệp từng tầng, đầu sóng càng lúc càng cao, uy lực chồng lên nhau, tăng đến vô hạn.
Ngọn lửa của Khoa Đầu Hỏa lập tức lao ra từ lòng bàn tay nàng, chỉ trong nháy mắt đã bao phủ lấy mũi tên.
Gà con được nàng cất trong một chiếc túi linh thú đơn sơ cũng ngoi đầu ngay ra, phì một tiếng, phun một ngọn lửa nhỏ về phía mũi tên kia.
Lông vũ ở đuôi mũi tên được chế tạo từ chính lông của chim Hỏa Diên, trước đó vốn chưa xảy ra sự thay đổi gì quá lớn, giờ bị gà con khè lửa một cái, lập tức bốc cháy, biến thành tro tàn chỉ trong thoáng chốc.
Dầu tay máu được nữ cung thủ ngưng tụ từ khí huyết cuối cùng không chịu nổi gánh nặng, hóa thành sương máu tan biến ra xung quanh.
Những người vây xem ở dưới kinh ngạc hô lên,
Không ngờ nàng ta lại đánh tan được chưởng thần thông của Minh Nhật Tân!
Người ngoài đều cho rằng trong cuộc so đấu lần này, người có tu vi cao nhất của thành Mẫu Đơn là Chiến Lâm Thiên, nhưng trên thực tế thì Minh Nhật Tân mới là người đứng đầu lớp trẻ của thành Mẫu Đơn.
Bởi, cô ta đã thức tỉnh ba phép thần thông huyết mạch, còn có một cây cung chiến thần trong tay! Mà hiện giờ, Minh Nhật Tân lại liên tiếp gặp phải trắc trở trước mặt võ giả của thành Kim Đồng
Võ giả thành Mai thấy tình thế không ổn thì một người hô lên với Kiều Nhất Miếu ở thành Kim Đồng:
Miêu tỷ, giúp chúng ta với!
Kiều Nhất Miêu bỏ ngoài tai lời đó.
Hiện giờ họ đang tấn công thành Mẫu Đơn, nhưng, vẫn chưa phá vỡ được lớp phòng ngự khí huyết của thành Mẫu Đơn.
Tuy rằng võ giả Thuần Huyết của thành Mẫu Đơn đã bị nhốt lại, nhưng thực lực của những võ giả còn lại cũng không hề yếu.
Giờ xem ra, trận đấu lại phải tiếp diễn? Dù sao cũng không thể xuất hiện tình huống cuối cùng chỉ còn một người ở lại chứ! Nhưng rất có khả năng, cuối cùng trên đài chỉ còn lại võ giả Thuần Huyết của thành Mẫu Đơn.
Phải biết rằng lần này, thành Mẫu Đơn có tới bốn võ giả Thuần Huyết! Nghĩ như vậy, tâm trạng của mọi người cũng trở nên nặng nề.
Vào lúc mấy người ở dưới đài đang bàn bạc, trận so đấu trên đài lại xảy ra biến cố lần nữa.
Tình thể tạm thời rơi vào bế tắc.
Nhưng ai cũng biết, thành Mẫu Đơn có thực lực mạnh nhất vẫn chiếm ưu thế.

Chưa đến phút cuối, chẳng ai biết được rốt cuộc kết quả sẽ ra sao.
Người phụ trách của thành Mẫu Đơn liếc xéo Kim Bích Huy của thành Kim Đồng, lạnh lùng nói.
Trên đài, chưởng ấn của Minh Nhật Tân bị phá, nhưng hai người ở bên cạnh cô ta cũng đồng thời tung ra đòn tấn công.
Trong đó, người tóc tai rối bù giống như một con sư tử hùng dũng kia chính là Chiến Lẫm Thiên, sức chiến đấu thật sự cũng đã đạt đến cảnh giới Thuận Huyết trung kỳ.
Vào lúc tới gần, y quát lớn một tiếng, từng tiếng hét ra tựa như một ngọn núi giáng xuống, tạo ra uy áp vô hình, như thể tấn công vào cả thần hôn!
Mà mũi tên đã mất đi lông đuôi, Khoa Đầu Hỏa nhận ra việc đốt nó trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Khoa Đầu Hỏa nhanh chóng đốt sạch và hấp thụ hoàn toàn mũi tên, sau đó lại trở về bả vai của Tô Lâm An rồi hỏi:
Còn gì khác để ăn không?

Ở một bên khác, thành Hồng Phong, thành Vân Tùng và thành Liên kết thành đồng minh, đã coi võ giả thành Mai là mục tiêu.
Võ giả Thuần Huyết còn lại của thành Mẫu Đơn đánh một quyền ra, vừa khéo đánh lên tầm khiến chắn mà thành Kim Đồng đã dựng.
Cú đấm của gã vẫn chưa phá tan được tấm khiên, gã đang muốn nện thêm một cú nữa thì bỗng thấy tấm khiên xuất hiện vài lỗ hổng, vô số thanh trường thương nhanh chóng đâm ra từ phía sau khiển.
Gã không kịp tránh, còn bị một mũi thương trong số đó đâm trúng vào bụng dưới, tuy rằng vết thương không nặng nhưng đã đổ máu.

Điều quan trọng nhất với võ giả vẫn là tôi luyện bản thân, chỉ dựa vào ngoại lực thì chẳng có ích gì.
Có nhiều thứ linh tinh thì đã sao, thực lực của chính mình không ra sao thì vẫn chỉ là trò cười mà thôi.
Ông ta chẳng hề lo lắng, nhưng trưởng lão thành Thiên Trúc phía bên kia đã thực sự suy sụp, cả gương mặt đen như đít nồi.
Lúc này lão đang nhìn chằm chằm vào hai võ giả cảnh giới Thuần Huyết duy nhất của thành Thiên Trúc ở trên đài.
Những võ giả Thuần Huyết khác cũng đồng loạt ra tay, tấn công vào những võ giả còn lại.
Nhất thời, những võ giả còn lại trên lôi đài gặp chút nguy hiểm.
May mà thành Vân Tùng và thành Liên đều có tu sĩ cảnh giới Thuần Huyết, lại thêm gã Tùng Trúc Kiếm khiến người ta khó lòng phòng bị kia thỉnh thoảng lại ngoi ra đòi ăn đòn, nên thật ra bọn họ cũng chưa đánh được bao nhiêu người xuống khỏi lôi đài.
Cũng vào lúc ấy, ở cách đó không xa, những viên Tụ Linh Châu đồng loạt nổ tung.
Trường thương trong tay Bàng Binh đâm mạnh ra, nhưng khi va chạm với dầu tay máu kia thì đầu nhọn của trường thương bị bẻ gãy ngay tức khắc.
Từ đầu đến cán thương như bị thứ gì đó ăn mòn, biển đen từng tấc một.
Ba võ giả Thuần Huyết cùng ra tay, lại chẳng hề giành được chút thắng lợi nào.

Lúc này, nữ cung thủ Minh Nhật Tân đã nổi giận thật sự.

Lòng bàn tay cô ta chảy máu ồ ạt.

Máu chảy ào ào thấm vào cây trường cung.

Trường cung phát ra tiếng vù vù, ngay sau đó thoát khỏi tay cô ta.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.