Chương 441: Huyết khấp


Loại dây leo máu này mọc khắp cả sườn núi, hệt như những cành liễu đỏ rủ xuống, phủ một lớp sa đỏ lên sườn núi.

Nhưng thật ra đám 8dây leo ấy lại chẳng có giá trị gì, chỉ có quả của chúng mới là bảo vật quý hiếm, ngay cả linh mộc bảo vệ cũng cần thứ quả đỏ ấy.
Chỉ tiếc dây leo máu không có chu kỳ kết quả cố định, đôi khi liên tiếp hai lần bí cảnh mở ra đều có quả đỏ, mà có đôi khi cả mấy trăm n9ăm đến hơn nghìn năm cũng không kết quả lấy một lần.

Rốt cuộc có quả đỏ hay không thì phải tới tận nơi mới biết được, có thể nói 6là phải xem vận số.
Sau khi bị ký sinh, thực lực cô ta lại tăng lên một bậc lớn, không hề có địch thủ trong cảnh giới Thuần Huyết.
Thân thể của cô ta có thể hóa thành cát.
Số võ giả chết trong tay cô ta nhiều đến kinh người.
Chiến Lẫm Thiên phản ứng rất nhanh, chỉ chớp mắt quanh thân y đã có ngọn lửa nóng rực bốc lên.
Nhưng ngay khoảnh khắc ngọn lửa quấn lên dây leo thì dây leo đã biến thành cát chảy màu đỏ máu.
Cát đỏ chảy khắp sườn núi, vô số hạt cát bay lên không trung, hoàn toàn bao phủ Chiến Lâm Thiên, Trong màn cát đỏ, bóng dáng một người phụ nữ dần hiện lên! Cô ta quấn lấy Chiến Lâm Thiên, đồng thời một khối cát đỏ khác lao về hướng ba người Mộc Tường Vi như một con rắn đang thè lưỡi.

Rắc
một tiếng, mũi tên đã bị bẻ gãy, cán tên vỡ nát thành bột, không tạo được bất cứ thương tổn nào cho Chiến Lẫm Thiên.
Mộc Tường Vi không hề nhụt chí, tay phải cầm ba mũi tên, hai bàn chân tách rộng ra, cả người thoáng hạ thấp, dồn trọng tâm xuống, cả người căng cứng hệt như cây cung đang nằm trong tay nàng ta.
Ba mũi tên nhắm thẳng về khoảng không phía trên, các đầu mũi tên tụ lại cùng một điểm.
Bởi vậy, dãy núi Huyết Đằng là nơi mà mỗi võ giả vào thí luyện đều sẽ đến dò xét.
Đám võ giả của thàn5h Kim Đồng đã thương lượng sẵn từ trước, đợi khi vào trong bí cảnh thì sẽ cố gắng tụ họp tại dãy núi Huyết Đằng.
Mộc Tường Vi khá may mắn, chưa đi bao xa đã gặp được đồng đội thuộc thành Kim Đồng.
Nàng ta cắn răng, hai tay đột ngột xoay tròn, sau đó ném thẳng cái rìu trong tay ra, đập bay tảng đá đang rơi xuống.
Chỉ nghe
âm
một tiếng, hòn đá kia rơi xuống đất thì tức khắc nổ tung, làm cả mặt đất bị nổ ra một cái hố to.

Là đá bạo lôi!

Thành Mẫu Đơn khinh người quá đáng!

Y đi trước rồi, quả đỏ phải tính sao giờ?
Phùng Cương hỏi với giọng hơi nôn nóng.
Đúng lúc này, phía sau có biến cố.
Phùng Cương không quay lại đã nói ngay:
Có người tới!
Người kia có tốc độ rất nhanh, căn bản không thèm để ý tới ba người thuộc thành Kim Đồng đang đi bên dưới, mà cười trên con thoi lao vút về phía dãy núi Huyết Đằng.

Là Chiến Lâm Thiên có tu vi cảnh giới Thuần Huyết thuộc thành Mẫu Đơn!

Hắn không thấy chúng ta à?
Đối phương có tu vi cảnh giới Thuần Huyết.
Trong tình huống bị áp chế cảnh giới, tác dụng từ trận pháp này của bọn họ sẽ yểu bớt vài phần, cũng có khả năng bị phát hiện.
Quả nhiên, mặc dù Chiến Lâm Thiên không hề dừng lại, nhưng khi lướt qua ba người lại ném thẳng một thứ gì đó xuống.
Kiểu Nhất Miều phản ứng cực nhanh.
Mũi tên này mang tên Huyết Khấp, được thi triển phối hợp cùng với sức mạnh huyết mạch của nàng ta.
Nghe nói chờ đến khi nó được luyện tới cảnh giới cao nhất, một mũi tên bắn ra có thể làm núi nở đất mòn, quỷ thần gào khóc, vì vậy nó mới có cái tên này.
Nhưng đúng lúc này, trên dãy núi Huyết Đằng đột nhiên xảy ra biến cố khác thường! Đám dây leo đó bỗng nhiên vặn vẹo một cách điên cuồng, quấn luôn lấy Chiến Lẫm Thiên.

May thật đó, không ngờ lại gặp được quả đỏ.
Chúng ta nhất định là nhóm đầu tiến tới đây, nếu không sao chỗ đó lại yên lặng thể được chứ!
Hắn ta vừa nói vừa đi về phía trước vài bước:
Nhưng có quả đỏ thì phải có linh thú bảo vệ mới đúng chứ nhỉ, sao lại không thấy đâu?
Quả đỏ xuất hiện thì ắt sẽ có linh thú với thực lực mạnh mẽ bảo vệ.
Dựa theo kinh nghiệm trước kia, tuy tu vi của linh thú không vượt quá cảnh giới Thuần Huyết, nhưng nhất định sẽ là hậu kỳ thậm chí là tột đỉnh.
Ba người bọn họ chỉ có tu vi cảnh giới Chân Huyết, nếu muốn đấu với linh thú bảo vệ thì e rằng sẽ vô cùng hung hiểm.
Hắn ta chớp mắt, nhìn kỹ một lúc nữa rồi nói:
Quả đỏ đã chín rồi, nhưng không có linh thú.
Mộc Tường Vi hạ thấp giọng:
Cẩn thận chút thì hơn, để phòng có bẫy.
Ba người ăn ý, lập tức tập trung tinh thần.
Ba người xếp thành một trận hình, đồng thời thi triển sức mạnh khí huyết quanh thân theo phương pháp đặc biệt.

Được.
Mộc Tường Vi quyết định rất dứt khoát.
Nàng ta sờ ống tên đang đeo bên eo, đổi sang một mũi tên khác.
Thân tên vô cùng dài và mảnh, có màu đỏ sậm, trong hệt như một tia máu mỏng manh.
Một vệt sáng bay ra từ đầu những mũi tên tựa như một vầng trăng buốt giá!
Phựt một tiếng, ánh trăng đụng phải màn sương đỏ lại chia làm ba, tấn công về ba hướng khác nhau.
Tấm lưng Chiến Lâm Thiên bị vành trăng tròn cắt qua, để lại một vết thương.
Có ít máu tươi chảy xuống, vừa vặn rơi trúng dây leo máu ở bên dưới.
So tốc độ, so khí huyết, cảnh giới Chân Huyết đều kém hơn Thuần Huyết.
Chia nhau ra chạy thì ít nhất một trong ba người sẽ bị đuổi kịp.
Huống chi, bọn họ cũng không nỡ bỏ lại đống quả đỏ kia.
Nhưng lúc này, từ xa nhìn lại, thấy quanh dãy núi Huyết Đằng chẳng có lấy một bóng người, đám người Mộc Tường Vi vẫn thấy ngạc nhiên.
Chẳng lẽ, chúng ta là nhóm đầu tiên đến đây?
Chắc chắn là thế!
Phùng Cương hưng phấn nói,
Ta thấy có quả đỏ!
Lúc hắn ta nói chuyện, trên mi mắt như có ánh kim lấp lóe, con người càng sáng lên.
Đó là hiện tượng khi thi triển phép thần thông huyết mạch.
Chắc chắn linh thú bảo vệ đã bị cô ta giết, còn cô ta thì tự hóa thành cát, ẩn trong dãy núi Huyết Đằng này, chỉ chờ bọn họ tự chui đầu vào lưới.

Viu
một tiếng, một tia sáng đỏ bay vút ra từ tay Mộc Tường Vi.
Sau khi bắn mũi tên này ra, sắc mặt nàng ta lập tức trắng bệch.
Một người là Kiều Nhất Miếu, người còn lại là Phùng Cương.
Ba người tù chung một chỗ, cũng dễ dàng hỗ trợ lẫn nhau.
Vị trí của bọn họ cách dãy núi Huyết Đằng không xa, dọc đường cũng chẳng gặp nguy hiểm gì nên đến khá sớm.
Lúc này mục tiêu của Chiến Lâm Thiên rất rõ ràng, đó chính là những quả đỏ đã chín trên dây leo máu! Tuy không biết tại sao linh thú bảo vệ không ở đây, liệu có phải đã bị người dẫn dụ đi nơi khác hay không, nhưng rất hiển nhiên đây chính là thời cơ tốt nhất để hái linh quả.
Tu vi của mọi sinh linh có trong bí cảnh này đều không vượt quá cảnh giới Thuần Huyết, bởi vậy, trừ việc lo lắng bị trùng Huyết Duyên ký sinh và phải để phòng những võ giả cảnh giới Thuần Huyết khác ra, y sẽ chẳng gặp phải quá nhiều nguy hiểm ở trong đây.
Chiến Lẫm Thiên không đáp xuống mặt đất ngay.
Mũi tên này chỉ có một cái duy nhất, được nàng ta dùng khí huyết nuôi dưỡng ngày đêm mà thành.
Một mũi tên này, nàng ta đã nuôi ba năm.
Một tên bắn ra, có thể tiêu hao chín phần mười sức mạnh khí huyết trong cơ thể nàng ta, uy lực cũng gấp mấy chục lần so với những mũi tên trước.
Y vẫn đứng trên con thoi, huyết khí trong tay biến thành những sợi xích, móc thẳng về phía một quả đỏ bên dưới.
Sau khi hái được quả đó một cách dễ dàng, Chiến Lẫm Thiên thở phào một hơi.
Y đã nhìn thấy chừng mười quả đỏ, lần này quả thực là may mắn đến ngược đời.
Lông mày Chiến Lâm Thiên nhíu chặt, trong mắt thoáng hiện nét tàn độc.
Y không dây dưa tiếp với mấy tên võ giả cảnh giới Chân Huyết của thành Kim Đồng này nữa.
Đợi đến khi lấy được hết đống quả đỏ kia rồi, y sẽ quay lại giải quyết bọn chúng.

Chúng ta có ba người, y chỉ có một thôi!
Mộc Tường Vi vừa đáp, tay đã giương cung lên bắn.
Một mũi tên dài vút thẳng về phía giữa lưng của Chiến Lẫm Thiên, kẻ đang bay trên trời! Chiến Lẫm Thiên không thèm ngoái đầu lại, một lớp sương đỏ đột nhiên ngưng tụ phía sau lưng y, ngăn trở mũi tên.
Mũi tên kia không cách nào tiến tới được nữa, sức mạnh tiếp nối ép mũi tên chậm rãi cong lại, đuôi tên không ngừng rung lên dữ dội tạo thành những tiếng ong ong.
Sức mạnh khí huyết triệt tiêu lẫn nhau, cảm giác như lúc này cả ba người không còn ở đây, cách này có thể che giấu hành tung rất hiệu quả.
Tuy Kiều Nhất Miều có vóc người nhỏ bé nhất nhưng lại dùng rìu làm lá chắn, đi đầu đội hình, Mộc Tường Vi và Phùng Cương thì đi ở phía sau.
Ba người tạo thành trận thể hình tam giác, chậm rãi tiến lên.

Y sắp hái hết số quả đỏ đó rồi!
Phùng Cương rất nôn nóng.
Nhưng đội trưởng còn chưa lên tiếng thì dù lúc này hắn ta đã sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, song cũng vẫn không hề tách khỏi trận thế.
Kiều Nhất Miêu cầm rìu lớn trên tay, nói:
Cứ để y hái.
Y hái xong chúng ta sẽ giết y.
Dãy núi Huyết Đằng là điểm tận cùng của khu vực này.
Chiến Lâm Thiên hái quả xong thì vẫn phải bay qua nơi này để rời đi.
Bọn họ chỉ cần chặn đường, khiến y không rời đi được.

Chỉ dựa vào ba người chúng ta, với cảnh giới Chân Huyết?
Phùng Cương không mấy tự tin vào thực lực của bản thân.
Sự chênh lệch giữa cảnh giới Chấn Huyết và Thuần Huyết quá lớn.

Ngươi nghĩ y sẽ bỏ qua cho chúng ta sao?

Hay giờ chúng ta chia ra làm ba đường, tách nhau ra chạy?
Kiều Nhất Miểu cười lạnh rồi hỏi.

Khí Huyết Hóa Sa!
Đây là phép thần thông huyết mạch của Sa Ma Hồng Diệp.
Cô ta là một võ giả sa đọa đã bị trùng Huyết Duyên khống chết Bọn họ không xa lạ gì với kẻ sa đọa này.
Hồng Diệp vốn là võ giả mạnh nhất trong thế hệ trẻ của thành Hồng Phong.
Khi đối mặt với kẻ sa đọa, tất cả bọn họ bắt buộc phải đoàn kết lại.

Nếu không thì đợi đến khi Chiến Lâm Thiên bị giải quyết xong, bọn họ cũng không còn đường thoát thân.

Chiến Lâm Thiên có cảnh giới Thuần Huyết ngang với Hồng Diệp, hy vọng y có thể kiềm chế cô ta được ít nhiều.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.