Chương 544: Ích kỷ


Lại rót một lượng lớn linh khí vào lần nữa, còn cắt cả tóc mình ném kèm vào bản đồ địa lý Sơn Hà, sau khi bỏ ra một lượng linh khí lớn xong, 8Tô Lâm An thật cẩn thận nhìn về phía vị trí thành Họa trong bản đồ địa lý Sơn Hà.

Ở trên đó, quả nhiên có một tầng sáng màu vàng kim3 quen thuộc.
Trong đó, có một dải màu cầu vồng chia cả tòa thành làm hai nửa, đứng từ vị trí của bọn họ nhìn xuống, bên trái là mặt đất chất đầy xương trắng, máu chảy thành sông, những mảng màu đen ngòm nhuộm đen cả những kiến trúc trong thành, mùi máu tanh và sát khí quẩn quanh bầu trời, hình thành một tầng mây đen dày nặng.
Bên phải lại sạch sẽ ngăn nắp, trông rất yên bình, chỉ tiếc trên đường phố không có một bóng người nào, cũng mơ hồ lộ ra cảm giác ấm trầm.
Tô Thừa Vận nói hắn có thể đi qua trận pháp của thành Huyễn Quang để vào núi Phượng Tê trong Ma giới, bọn họ cần tới núi Phượng Tê, ắt phải vào thành Huyễn Quang một chuyển.

Giờ là lúc nào?
Tô Lâm An hỏi.
Từ xưa kiểm tiên luôn rất kiêu ngạo.
Xem ra, nàng sớm muộn gì cũng phải đối đầu với Thiệu Lưu Tiên.
Trong những người đau khổ giãy giụa này đây, nghĩ đến cũng sẽ có những người đáng yêu như Nam Ly Nguyệt, Lý Chiêu Chiêu.
Nhưng bây giờ, trận pháp của ông cần có cả một thành để khởi động, nếu không ông sẽ không qua Ma giới được, ông sẽ chết.
Mạnh được yếu thua, kẻ biết thích nghi thì tồn tại.
Muốn sống lâu hơn một chút, chỉ có cách là không ngừng mạnh lên.
Chắc hẳn là do bà ta quá tự tin vào bản thân, nên mới cho rằng mình sẽ không bị khí huyết Thiên Ma ảnh hưởng.
Dù sao, đó cũng là một kiếm tiền không ai bì nổi cơ mà.
Nàng mở mắt ra đã thấy thành Huyễn Quang phía trước bao phủ trong làn sương sớm, tường thành cao vút lên tận trời, trên tường thành dựng một chiếc kính nhiều mặt, làm tòa thành phản xạ ánh sáng trở nên long lanh chói mắt, xán lạn rực rỡ.
Cổng thành chính có đường lớn lát đá xanh, hiện tại có lượng lớn người đang xếp hàng vào thành.
Lòng dạ nàng nhỏ bé lắm, không chứa nổi cả thiên hạ bao la.
Về phần ông, nếu lần này ông có thể sống được, nàng cũng sẽ cố gắng ràng buộc ông, cố gắng không để ông phá hủy những điều tốt đẹp của thế gian, không nên tùy ý hại người.
Xác định được địa điểm phong ấn, Tô Lâm An thoáng thả lỏng, lúc này mới nhận ra nguyên thân mình đã rất mệt mỏi, linh khí cũng đã bị tiêu hao quá nhiều, ngay cả thân thể Tiểu Bạch Long cũng đã rút nhỏ lại vài phần.
Bản đồ địa lý Sơn Hà này tiêu hao linh khí kinh khủng thật.
Chẳng lẽ bà ta không sợ sát khí của Thiên Ma sẽ ảnh hưởng tới thần trí sao? Phải biết rằng, dù mẹ nàng k6hông chủ động làm ai bị thương, nhưng phần tay chân bị cụt sẽ không ngừng toát ra huyết khí và oán khí, thứ đó có ảnh hưởng vô cùng lớn đến 5những sinh linh trong giới tu chân.
Nó sẽ khiến người ta điên cuồng, tâm ma quấy nhiễu, mất đi thần trí, trở thành quái vật không ngừng giết chóc.
Là nàng nghĩ quá đơn giản khi muốn dựa vào bản đồ này dò xét tình hình núi Lục Tâm.
Dù sao bản đồ địa lý Sơn Hà cũng chỉ là tiên khí, mà Thiệu Lưu Tiên lại là đỉnh cấp Thiên Tiên, đã bước nửa bước vào cảnh giới Phong Thần, là người đứng đầu trong giới tu chân.
Không thể bởi vì có quá nhiều người làm rồi, nhìn quen rồi, sẽ cảm thấy đúng.

Nếu vẫn sai, thì nên thay đổi nó.

Người làm việc thiện nên được thưởng, người làm ác phải bị trừng phạt, sinh linh chung sống hòa thuận, không còn phân tranh, thiên hạ sẽ thái bình.

Thiên đạo bất công, chúng sinh chìm nổi trong biển khổ, nếu ta có thể thay thế được Thiên đạo, sớm muộn sẽ thực hiện được mục tiêu này.

Hoàn toàn công bằng?
Tô Lâm An tò mò hỏi một câu.

Đương nhiên.
Vấn đề mà Tô Lâm An tung ra, Ấn Công Đức chẳng cần suy nghĩ đã đáp như đinh đóng cột.
Cắt đứt liên hệ giữa Lượng Kiếm Sơn với bên ngoài, người vào tra xét không thể tìm ra gì bất thường, một khi đi vào liền trở thành một thành viên trong đó.
Xích Ngân Tiêu năm đó cũng đã suýt chết bên trong, nếu giờ nó mà nhìn thấy, chỉ sợ đã xù hết lông lên rồi.

Những người đó cũng giống như người, cũng có người thân, người yêu, nhưng chỉ bởi một ý niệm trong đầu Ma quân Phệ Hồn, họ đã mất đi tính mệnh...
Ẩn Công Đức tiếp tục nói,
Nam Ly Nguyệt cho dù từng trải qua nhiều chuyện như thế vẫn mang lòng lương thiện, ta nghĩ ngươi sẽ học được vài thứ từ nàng ta cơ đấy.
Thành Huyễn Quang có thảm hay không, thảm chứ.
Nhưng trên đời này chuyện như vậy nhiều lắm, sự đồng cảm của nàng không đủ, nói nàng ích kỷ cũng được, nàng chỉ quan tâm tới những người mà nàng để ý.
Tất cả thoạt nhìn đều rất bình thường, nhưng Tô Lâm An biết, thời khắc này trong thành Huyễn Quang nhất định có điều gì đó dị thường.
Tuy nàng không dám tùy tiện sử dụng thần thức, nhưng có cảnh giới tu vi ở đây, sự nhạy cảm của trực giác, hoặc ngay cả đối mặt nhìn sang, cũng có thể nhìn ra điều bất thường.
Lúc nàng tới thành đã diệt, mà bây giờ không phải lúc để truy cứu trách nhiệm.
Nghĩ tới đây, Tô Lâm An nói:
Không không không, bọn họ không giống với ta.
Tô Lâm An lắc đầu:
Ta đẹp hơn bọn họ.
Đương nhiên, ta cũng tốt số hơn bọn chúng, cái này, chỉ có thể đi hỏi ông trời rằng tại sao lại bất công như thế thôi.
Mãi đến khi ba người vào được thành Huyễn Quang vẫn chưa bị ngăn trở, bọn họ mới tiếp tục nhỏ giọng bàn tán,
Thành Huyễn Quang cũng có mấy Thiên Tiên nhỉ, ngươi nói ba người này tới đây làm gì? Liệu sắp tới thành Huyễn Quang có biến động gì không nhỉ?

Hay chúng ta chờ mấy ngày nữa khẳng quay lại?
Có người cẩn thận liền muốn rời đi, nhưng vừa muốn rời khỏi đội ngũ thì bỗng trong lòng sinh ra cảm giác kỳ dị, tựa như là, trong thành Huyễn Quang có vật gì đó hấp dẫn gã, làm gã đau đáu hướng về.
Ánh mắt hắn đột ngột đỏ bừng, sau đó lại xếp hàng quy củ đi vào thành.
Ấn Công Đức:
...
Ta đang nghiêm túc giảng đạo lý cho ngươi, vậy mà người chỉ nghĩ đến vẻ đẹp của ngươi sao? Ấn Công Đức cảm thấy giảng đạo lý cho Tô Lâm An đúng là phí công, nhưng nó muốn nói ra hoài bão của bản thân.

Thiên hạ này đều sai.
Hắn không xếp hàng, mà trực tiếp bay qua không trung, phóng qua cửa thành.
Đám người xếp hàng bên dưới còn đang chế giễu, không ít người nói:
Người này công bừa vào thành, nhất định sẽ bị phạt nặng, không biết liệu chúng có bị đội cận vệ đánh chết luôn tại chỗ không nhỉ?
Một người trong số đó lạnh lùng nói:
Kẻ đó là tu vi Thiên Tiên.
Lời này vừa nói ra, những người còn lại nhất thời lạnh run, cúi đầu không nói gì nữa.
Nàng thấy hơi đau đầu bèn tiếp tục nằm nghỉ ngơi, không bao lâu đã mơ mơ màng màng thiếp đi.

Mùi máu tanh nồng quá!
Tô Lâm An bị tiếng Hứa Thanh đánh thức.
Nơi phong ấn cuối cùng, là tại thành Họa.
Thiệu Lưu Tiên, không ngờ bà ta lại dám phong ấn một phần chân của Th9iên Ma ngay dưới mắt bà ta.

Năm đó khi còn ở châu Vân Lai, lúc phân thân của ông chết đi, trận pháp đã tự sụp đổ.
Tô Lâm An nói,
Nhưng bây giờ chúng ta cũng không cần phá trận, chỉ cần đi vào tìm được trận pháp truyền tống bên trong là được.

Trận pháp có tác dụng mê hoặc tâm thần, nhưng không có ảnh hưởng quá lớn với chúng ta.
Ba con trùng Huyết Duyên cùng một cây cải củ, trận pháp ảnh hưởng thần trí trong này quả thực không có quá nhiều uy hiếp.

Ừ, chúng ta vào thành.
Mục Cẩm Vân gật đầu.
Ặc...
Tô Lâm An cũng không muốn tranh cãi với nó, chỉ là buồn cười hỏi một câu,
Vậy người sinh ra đã là một nửa thần khí, chủ nhân của người dùng bao nguyên liệu tốt, bao công sức lớn mới luyện được ngươi ra, cho ngươi sinh ra linh trí của chính mình, cái đó so với những vũ khí pháp bảo khác, thì có công bằng không?
Tuyên ngôn to lớn của Ấn Công Đức cuối cùng đã dừng lại, nó im lặng, không nói được một lời.
Tô Lâm An muốn xem kỹ hơn tình hình bên trong núi Lục Tâm, nàng khôi phục nơi này về tình hình hai ngàn năm trước, kết quả phát hiện nơi này có kết giới.
Nghĩ lại thì cũng đúng, nơi đây là sào huyệt của Thiệu Lưu Tiên, chắc chắn sau khi bà ta đến sống ở đây đã bày ra kết giới phong ấn, nghị chủ thành danh đã lâu, sống không biết đã bao nhiêu vạn năm, có khi còn già hơn cả tấm bản đồ địa lý Sơn Hà cũng không biết chừng.
Thấy nhiều sinh mệnh ngã xuống như vậy, Tiểu Bạch vốn hiền lành thực không đành lòng.
Khoa Đầu Hỏa thì lại cười he he:
Vẫn là mùi quen đó, ông ngươi không hổ là ông ngươi.
Thành Danh Kiểm, Lượng Kiểm Sơn của châu Văn Lai năm đó, cũng bị Tô Thừa Vận phá hủy như vậy.
Chẳng ai biết khắc sau sẽ xảy ra điều gì.
Kẻ yếu tựa như một gốc lục bình phiêu dạt, chỉ có thể trôi theo dòng nước, giãy giụa cầu sinh, chỉ một tý gió thổi cỏ lay đều có thể lật úp nó, hủy diệt nó.
Rối loạn ngắn ngủi qua đi, đội ngũ khôi phục vẻ bình tĩnh vốn có, không ai rời đi.

Những kẻ xếp hàng ngoài thành kia vẫn là người sống, nhưng chỉ cần đi vào, bọn họ sẽ biến thành người chết.
Ấn Công Đức đột nhiên mở miệng,
Ma quân Phệ Hồn vì muốn có thể bất ngờ quay về Ma giới, nên đã dùng người của cả một thành làm tê phẩm, kích hoạt trận pháp, ác đô như thế, phải giết!

Người như vậy, quả thực không xứng làm người, Tô Lâm An, ngươi vốn là linh vật thiên địa, đáng lẽ phải hướng thiện như Tiểu Bạch, thấy sự việc điên rồ đến bậc này, vậy mà vẫn có thể thờ ơ?
Tô Lâm An trầm mặc một thoáng, đáp:
Có thể là nhìn nhiều nên quen rồi chăng?
Bất kể là hạ giới hay thượng giới, tu sĩ chỉ giơ tay đã có thể tàn sát hàng ngàn hàng vạn sinh mệnh, Thập Vạn Đại Sơn của châu Văn Lai, chẳng phải đã bị hoang chủ Thu hoang tát một cái là tan nát hay sao? Không đơn giản chỉ những người tu ma, chính đạo, ma đạo trong lúc chém giết, dư chấn từ những cú đánh lan ra, hủy diệt thành trì của con người cũng không phải là chuyện chưa từng có.

Thành Huyễn Quang đã là một tòa thành chết.
Mục Cẩm Vân nói.
Giống hệt thành Danh Kiểm năm đó, bởi vì ảo cảnh của trận pháp ảnh hưởng, nên trong một khoảng thời gian ngắn sẽ rất khó để phát hiện ra vấn đề của cả tòa thành.
Tô Lâm An không ngờ chỉ thuận miệng hỏi một câu đã làm nó trầm mặc, nàng thấy Ấn Công Đức không nói lời nào, liền chuyển sự chú ý đến bên trong thành.
Trong tường cao, thành Huyễn Quang cũng có ánh sáng cực kỳ chói mắt.
Còn có những linh thú cấp cao đi lại giữa thiên địa, động một cái đã nuốt núi rạch sống, những thôn trấn nhỏ bé bên trong tự nhiên không thể may mắn tránh khỏi được.
Trong mảnh trời đất này, cái chết có thể ập tới ở bất cứ nơi nào, bất cứ lúc nào.
Thêm nữa, hoang chủ của Thu hoang vốn đã bị thay đổi, càng giúp Ma quân Phệ Hồn tranh thủ được nhiều thời gian hơn.
Không ngờ hắn lại vô thức giúp đỡ Ma quân Phệ Hồn một phen.
Huống chi, Hứa Thanh và Hứa Hộng bên cạnh đều hưng phấn lạ thường, nói bên trong có mùi máu tươi rất nồng.
Sắc mặt Tiểu Bạch không tốt, nó liếc mắt nhìn qua thành Huyễn Quang liền quay đầu đi, cúi đầu nên khan, vừa nôn vừa rơi nước mắt, tâm tình rất tệ.
Nàng vừa tỉnh, không biết đã ngủ mất bao lâu.

Hôm nay là mùng tám.

Trận pháp này, nàng đã từng nghiên cứu chưa?
Mục Cẩm Vân hỏi.

Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.