Chương 546: Bàng quan


Ma nữ Hợp Hoan Trương Thu Nguyệt cũng xách một cái trong tay, khác với những người kia, cái đầu trong tay y được chứa trong một cái lồng 8đèn màu xanh ngọc bích, lắc lư theo cổ tay ả, cái đầu người bên trong lồng cũng lăn qua lăn lại, khi đập lên thành lồng đèn còn có tia l3ửa vẩy ra.

Đó rõ ràng là đầu của Ma quân Phệ Hồn.
Tô Lâm An còn thả Khoa Đầu Hỏa ra ngoài đốt, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Chỉ có cánh cửa lớn đang bị dây leo công kích là có thể tạo thành một ít tổn thương cho chúng nó.
Mục Cẩm Vân vẫn giữ không để nàng ra ngoài, nhưng hắn cũng hỏi một câu, kết quả, Ma quân Phệ Hồn nói trên tán dù này mặc dù kết quả thật lại không phải trái cây thực sự, quả Quỷ Niệm là do tàn hồn của giới chủ đời trước ngưng tụ mà thành, dựa vào xương ô là một phần căn cốt của Ma giới, không hề có nửa phần tương tự với linh thực thật sự, muốn thúc đẩy nó là không thể.
Điều duy nhất mà hắn có thể làm lúc này là kéo dài thời gian, đợi quả Quỷ Niệm chín.
Một phân thân của ông ta đã ngã xuống, ngay cả đầu cũng bị cắt bỏ, bị 9để trong đèn của ma nữ Hợp Hoan Trương Thu Nguyệt.
Sau khi phân thân ngã xuống, máu thịt sẽ trở lại trong cơ thể chủ nhân, nhưng6 giới chủ giới Huyết Nguyệt đã thi triển bí pháp cầm tù nó ở đây, điều này sẽ dẫn tới mỗi một phần thân ngã xuống sẽ làm suy yếu một phầ5n lớn sức mạnh của Ma quân Phệ Hồn.
Ngắt lời Tô Lâm An xong, Mục Cẩm Vân nhắm mắt ngồi xuống, rót một luồng thần thức vào trong ô Bạch Cốt.
Khung xương của ô Bạch Cốt là mạch máu Ma giới.
Nàng im lặng một thoáng, nói:
Được, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, ta...

Không có vạn bất đắc dĩ
.

Tô Tiễn biết mình sẽ chết ở chỗ này, nên ngay cả mộ cũng tự xây sẵn cho mình luôn rồi.
Lăng Nguyệt thấy địa cung liền sáng ngời mắt, y cười ha hả, nhấc chân cất bước, chỉ bước một bước, đã đi từ chân núi tới trước mặt địa cung, lơ lửng giữa không trung.
Ngay khoảnh khắc vừa đáp xuống mặt đất, từng trận gió âm lãnh thổi tới, y bước từ ban ngày vào đêm tối, rõ ràng cho thấy đã tiến vào lĩnh vực của Ma quân Phệ Hồn.
Lúc vừa phá vỡ cửa lớn, trong lòng bàn tay Lăng Nguyệt đã xuất hiện một vòng trắng sáng, y ném ánh trăng về phía không trung, như một vòng trăng máu treo trên đỉnh địa cung, tỏa ra ánh sáng màu đỏ sậm.
Thấy bóng người ngồi ở phía trước, Lăng Nguyệt khẽ cười,
Một sơ kỳ Thiên Tiên, cũng dám ở đây giữ cửa?

Thu Mộc Ca?
Lăng Nguyệt nhìn về phía Hứa Hồng, giơ tay điểm một cái,
Chết.
Đầu ngón tay phát ra một điểm sáng đỏ, rơi xuống người Thu Mộc Ca, đầu Thu Mộc Ca lập tức nổ tung, thân thể đổ rầm xuống sõng soài trên đất.
Đây là, sức mạnh của pháp tắc vực này.
Bước chân hạ xuống, thế giới trước mặt nháy mắt đã thay đổi, y tựa hồ trở về vạn năm trước, khi đó, y còn chưa phải giới chủ, còn chưa thể làm chủ được sống chết của kẻ khác.
Gần tảng đá còn có treo một cái gương, lúc bà ta nhìn sang gương, trong gương lại không phải bà ta, mà là một lò luyện đan khổng lồ, một người đàn ông đang ngồi dưới lò luyện đang hết sức chăm chú thêm củi vào dưới đáy lò.
Thiệu Lưu Tiên tạm dừng lau kiếm, liếc mắt nhìn sang tảng đá, bà ta chậm rãi nói:
Ba giới đổi thành hai giới, đối với chúng ta mà nói thì chẳng có gì khác nhau đáng kể.

Ngươi thả ta ra ngoài, ta thử phá trận, tìm được chân thân của dây leo này.
Rõ ràng cho thấy có giao cắt thời không, trận pháp gấp không gian, nên có thể dùng dây leo công kích cửa, còn bọn họ thì không thể công kích được dây leo đó, Chỉ cần có thể tìm ra chân thân của nó, công kích thật nhanh là có thể hủy diệt nó.
Nhưng muốn tìm được chân thân thì phải dùng đến sức mạnh nguyên thần tiến hành thôi diễn trận pháp, cái này rất có thể sẽ dẫn đến sự chú ý của Thiên đạo.
Ngay khi đầu ngón tay y điểm về phía Mục Cẩm Vân, ô Bạch Cốt trước mặt Mục Cẩm Vân xoay tròn dữ dội, ngay sau đó, vô số ánh sáng trắng lao ra từ mặt ô, bao phủ hết toàn bộ Lăng Nguyệt và đám Thiên Tiên sau lưng, vào trong đó.
Thân thể của bọn họ sau khi bị ánh sáng bao phủ liền từ từ cứng đờ, da như ngọc thạch.
Bí pháp thần hồn, tái hiện lại khoảnh khắc yếu ớt nhất trong nội tâm? Lăng Nguyệt mỉm cười.
Khi y nhỏ yếu còn có thể chiến thắng, hôm nay, đã mạnh rồi, còn có thể bị vây khốn?
Thiệu Lưu Tiên ngồi trên ghế, nghiêm túc dùng khăn tơ tằm lau kiếm.
Phía trước mặt bà ta có một tảng đá xanh, lúc này, trên tảng đá đang hiện ra tình hình ở núi Phượng Tế.
Giới chủ giới Huyết Nguyệt đã đi tới trước mặt, mà hắn, còn phải chống đỡ một canh giờ...
Thành Họa.
Ánh sáng trắng cắt mặt đất dưới chân thành nhiều ô vuông, phía trước mỗi người đều có đường ô vuông kéo dài, tận cùng đầu đường ô vuông kia xuất hiện một pho tượng giống bọn họ y như đúc.
Lăng Nguyệt nhíu mày, nhìn
mình
ở phía trước.

Địa cung nằm ngay trên núi Phượng Tê?
Lăng Nguyệt lại hỏi một câu.
Trương Thu Nguyệt gật đầu,
Ta từng tới đó một lần.

Trước đây ông ta tin tưởng ngươi thật.
Trương Thu Nguyệt không hé môi.
Trước mặt hắn là cửa chính của địa cung, cánh cửa đen kịt khắc đầy những hoa văn chìm màu vàng kim.
Lúc này, có một ít dây leo xuất hiện, không ngừng bị những hoa văn chìm trên mặt cửa cắn nuốt, rồi lại không ngừng sinh ra.
Mục đích của những dây leo là hủy diệt cánh cửa này.
Hứa Thanh và Hứa Hồng đã thử rất nhiều cách, nhưng đều không cách nào ngăn cản được những dây leo đó.

Đừng có tìm đường chết.
Tô Lâm An cảm nhận được ra Mục Cẩm Vân thực sự đã tức giận.
Có lẽ mỗi lần đều tìm được đường sống trong chỗ chết, nàng mới cảm thấy có bại lộ một lần cũng chẳng vấn đề, nhưng nàng cũng biết, không phải mọi lần đều sẽ may mắn như thế.
Địa cung này, xây như một tòa mộ phần.

Cửa như mộ bia, cung điện như nấm mồ.
Bọn họ không tấn công được dây leo, mà rõ ràng dây leo ở ngay trước mặt, các đòn công kích đều đánh vào khoảng không, những sợi dây leo như ở một không gian gấp khúc khác, là một thứ nhìn được mà sờ không thấy được.
Ngay cả Mục Cẩm Vân cũng đã thử tấn công, nhưng cũng không làm gì được.
Một canh giờ trôi qua.
Cánh cửa trước mặt đổ sập xuống ầm ầm, một đám người xuất hiện trước mắt, người phụ nữ đi đầu tiên giữ ba chiếc lồng đèn màu xanh ngọc bích trên tay, mỗi cái đều đựng một cái đầu lâu.
U Minh Quỷ Vực?
Lăng Nguyệt nhìn những quý ảnh không đếm xuể trước mặt, ánh mắt y rơi xuống cái bóng dưới chân, bỗng cười,
Vừa lúc, ta cũng mô phỏng theo U Minh Quỷ Vực của ngươi, ngươi có muốn thử một phên hay không? Mũi chân khẽ điểm một cái, cái bóng dưới chân đột nhiên biến lớn, bóng tối thoát khỏi chân hắn, bao trùm toàn bộ U Minh Quỷ Vực.
Trong địa cung, Mục Cẩm Vân cầm ô Bạch Cốt trong tay.

Lấy Ma giới làm bàn cờ, niệm lực hóa thành quân cờ? Thực là một cách rất hay để kéo dài thời gian.
Lăng Nguyệt cười lạnh một tiếng,
Cho rằng chỉ cần phục chế một 'ta' đi ra là có thể ngăn cản được ta?

Phục chế, đó mới là phép thần thông mạnh nhất của ta.
Y bước về phía trước, nhưng rồi lại phát hiện ra mình bị ràng buộc, chỉ có thể bước về phía trước một ô.
Màn sáng trước mặt ngay cả y cũng không thể xuyên thấu qua được.
mới nuôi dưỡng ra được một hạt, nếu là sai lầm...
Lời còn lại y không nói, nhưng người khác đều có thể cảm nhận được hàm ý trong đó.
Lăng Nguyệt ném hạt giống xuống đất, chỉ thấy hạt giống này nhanh chóng chui vào nền đất, ngay sau đó có vô số những rễ cây vươn ra bốn phương tám hướng, cùng lúc đó, có nhánh cây trồi lên, chẳng bao lâu đã ló khỏi mặt đất.
Ô này cũng không phải hàng thật, mà là vật sao chép được Ma quân Phệ Hồn mò ra từ trong ô kia, cho dù chỉ là vậy, nhưng uy lực cũng không thể khinh thường.
Hắn bắt đầu làm quen với chiếc ô này, để tiện tínữa điều khiển cho dễ.
Đó là ba phân thân của Ma quân Phệ Hồn.
Tu sĩ đỉnh phong Thiên Tiên, có thể luyện chế chín tầng phân thân, Ma quân Phệ Hồn vốn đã bị thương nặng, hôm nay lại bị mất đi ba phần thân, thực lực bị suy yếu mạnh, đã hoàn toàn rơi xuống thể yểu.
Dây leo này không làm kinh động tới trận pháp trong núi Phượng Tê, nó sinh trưởng tươi tốt trên cả tòa núi, dây leo trên đất như một tấm lưới, bao vây cả tòa Phượng Tế này lại, mà bên dưới lòng đất, những rễ cây đã đâm xuyên qua toàn bộ núi Phượng Tê, chia cắt cả tòa núi thành vô số phận.

Được rồi.
Lời Lăng Nguyệt vừa dứt, chỉ thấy dây leo và rễ cây đều đồng thời thắt lại, kết giới trận pháp trong núi Phượng Tê cứ thể tan vỡ trong nháy mắt, cả tòa núi nhanh chóng đổ nát, địa cung ẩn nấp trong núi rốt cuộc đã xuất hiện trước mặt mọi người.
Hai bên chiến đấu hết sức căng thẳng, mà giờ khắc này, cách lúc Mục Cẩm Vân bung ô nắm trận pháp thần hồn trong tay, mới chỉ qua được một nén nhang.
Sắc mặt Mục Cẩm Vân ngưng trọng, trên tay không tự giác tăng sức lực, bàn tay cầm ô đã lộ cả gân xanh, cánh tay và cơ thể cũng theo đó mà căng lên.
Nếu như Mục Cẩm Vân không mở kết giới thả nàng ra ngoài, vậy nàng chỉ cần ra tay phá giải kết giới của hắn thôi là cũng đủ bại lộ trước Thiên đạo, sẽ không có cơ hội giải quyết dây leo kia.

Đừng mơ tưởng nữa.
Mục Cẩm Vân nói.
Lăng Nguyệt mỉm cười, trong bàn tay xuất hiện một hạt giống,
Ngươi đã nói ở đây, ta sẽ tin ngươi một lần.
Đây chính là ma chủng mà ta vô cùng khó khăn, còn giết chết bao nhiêu thiên tài lĩnh vực trận pháp của mình
Hắn dứt khoát phong kín kết giới, làm Tô Lâm An căn bản không nhìn được tí cảnh tượng nào ở bên ngoài, lúc này hắn mới thoáng yên tâm.

Ta sẽ dốc hết toàn lực, còn nàng, tuyệt đối không thể động.

Nàng nghĩ Thiên đạo có thể tha cho nàng mấy lần?

Ma quân Phệ Hồn, chẳng lẽ ngươi luyện ngày luyện đêm nên luyện ngu luôn rồi? Chính người bị tâm ma quần thân không thể thoát khỏi, liền cho rằng người khác cũng giống như ngươi, quả là nực cười! Đôi tay này củay có thể sánh ngang với vũ khí sắc bén nhất trên đời, khốn cảnh do tâm ma tạo ra đó, đã bị y dùng tay xé rách, căn bản không ngăn được bước chân tiến về phía trước của y.
Chẳng bao lâu, Lăng Nguyệt đã đứng trước pho tượng của chính y.
Nhưng những sợi dây leo này vô cùng vô tận, có thể thấy được công kích của những hoa văn chìm trên cửa chính đã dần yếu bớt, cánh cửa này, không thể chịu nổi quá hai canh giờ.
Tô Lâm An vô cùng sốt ruột,
Quả trên xương dù kia thực sự không thể thôi thúc để nó chín nhanh hơn sao?
Nàng đều sắp muốn nhảy ra ngoài ói một ít linh dịch cải củ gì đấy ra xem có thể tăng tốc độ sinh trưởng của quả trên cây dù kia được không rồi.
Ngươi nghĩ ai sẽ thắng?
Nam Cung Ly mặc áo khoác ngắn, khác với những tu sĩ khác, cơ thể y cuồn cuộn cơ bắp, da màu đồng, khuôn mặt lạnh lùng trông rất nghiêm nghị, trên người chẳng hề có nửa mùi tiến khí, càng giống một thợ rèn mặt lạnh hơn, nhưng chính cái người thợ rèn kia, lúc này lại đang luyện đan.

Y không ở một mình, mà bên cạnh còn đặt một băng ghế dài nhỏ, có một bộ xương mặt áo xanh đang ngồi trên băng ghế, trong tay nắm một chiếc quạt hương bồ, đang ngồi đối diện lò đan quạt gió.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.