Chương 662: Bảo vệ


Vết thương bởi gió bão kẽ nứt hệt như do đao kiếm cắt rạch, tạo ra từng vệt máu trên người thú Phệ Căn.

Con bị thương nặng nhất tr8ong số đó, cơ thể gần như bị cắt đứt làm hai.
Nó cảm thấy giờ đây bản thân vĩ đại hơn bao giờ hết, thân thú phát ra ánh sáng chói lóa! Nó không phải con thú lớn xấu xí ẩn mình trong bóng đêm, mà là một con thú lấp lánh ánh bạc! Chính vào lúc hai bên sắp va chạm thì một ánh kiếm chợt lóe lên.
Khối thiên thạch di chuyển đó đã bị cố định giữa hư không.
Hắn không nhìn bằng mắt mà nhìn bằng thần thức.
Là một vị tông sư luyện khí, vô cùng thông thạo về chất liệu luyện khí, thoáng cái hắn đã nhận ra những giọt nước mưa đang rơi lất phất đó là gì.
Lão tổ thú Phệ Căn nghĩ vậy thì bỗng giật mình, nói thế nào thì nó cũng lời.
Nó chỉ cần giữ nửa canh giờ, chỉ bảo vệ có mấy người này, nhưng Tô Lâm An thì phải bảo vệ bọn chúng cả đời.
Nói không chừng không bao lâu nữa, gió bão sẽ yếu đi.

Các ngươi không biết, Tô Lâm An lợi hại thế nào.
Lão tổ thú Phệ Căn nói với giọng cảm thán:
Ta giúp nàng ta bảo vệ bọn họ, sau này, nàng ta sẽ thay ta bảo vệ các ngươi.
Nó nghĩ, nếu như ta chết đi, thì các ngươi chỉ còn dựa dẫm hoàn toàn vào nàng ta, nàng ta nhất định không nhẫn tâm từ chối.
Chảy nhiều máu như vậy mà nó cũng không thấy đau là bao, những lúc hoa Tang Lam bị đập hóng thì lòng nó đau xót khôn cùng.
Sớm biết thế này, chi bằng lúc ra ngoài tặng chúng cho nhóc xương khô, còn có thể giúp cậu nhóc gia tăng chút cường độ thần thức.
Vốn dĩ nó bảo vệ bọn họ là vì điều kiện đã thỏa thuận với Tô Lâm An, bây giờ trái lại, nó đã hiểu được tại sao Tô Lâm An muốn bảo vệ mấy người này.
Nhưng nếu bọn chúng tản ra thật thì nhà tổ này cũng không cầm cự được bao lâu.
Nó rất mệt mỏi, tiếng hít thở đã trở nên nặng nề, nhưng nó vẫn đứng đó chắn đám thiên thạch lại.
Mưa máu văng xuống từ người nó làm những con thú khác vô cùng hoang mang.
Trong nhà tổ.
Trời mưa lất phất.
Là máu và dịch nhầy của bầy thú Phệ Căn ở bên ngoài.
Chúng đang liều mạng bảo vệ nhà tổ.
Chắc chắn không có vấn đề, Khang Khang siết chặt nắm đấm mà nói.
Lão tổ tông thú Phệ Căn ngẩng đầu lên.
Khang Khang lấy làm khó hiểu, sao trong nhà tổ lại có mưa chứ? Nó đưa tay ra đón lấy, xương ngón tay chạm đến giọt mưa thì chỉ thấy có cảm giác trơn nhớt và sền sệt.
Hai khúc xương ngón tay chạm nhau rồi tách ra còn có thể kéo ra một sợi chất lỏng ẩm ướt dinh dính.
Trên đầu nó đầy nếp nhăn, lúc nó quay về phía Khang Khang thì mí mắt đẩy những nếp nhăn lên, để đôi mắt lộ ra.
Thú Phệ Căn sinh sống trong hư không, giữa bóng tối vô tận quanh năm, mắt của bọn chúng căn bản không có lúc nào được dùng đến, thoái hóa rất nặng.
Gió bão hư không và mưa thiên thạch bên ngoài, đến hai vị nghi chủ lúc trước cũng không chống đỡ nổi.
Chỉ có những thành phần biến thái đã đạt đến cảnh giới Thần như Tô Lâm An và Mục Cẩm Vân mới có thể ứng phó được.
Cánh hoa bị va chạm rụng hết, chỉ còn lại cuống hoa trọc lóc.
Đó là đóa hoa cộng sinh nó đã nuôi cả một đời.
Đằng xa, một khối thiên thạch rơi về phía này.
Nó quẫy đuôi, quạt thẳng vào khối thiên thạch.
Cơ thể to lớn như vậy, mắt lại nhỏ đến đáng thương, gần như có thể bỏ qua không tính đến.

Ngươi bảo ta gọi bọn chúng về?
Lão tổ Thú Phệ Căn hỏi.
Bây giờ xung quanh ngập đầy gió bão, chỗ bọn chúng đang ở như một hòn đảo đơn độc, có chạy cũng không biết chạy đi đâu.
5Điều duy nhất chúng có thể làm là ôm chặt lấy nhau, cùng chống lại gió bão.
Nhưng dù cho bị thương nặng đến như vậy thì bầy thú Phệ Căn cũng không có con nào c3hạy trốn.
Bọn chúng đều hiểu rõ, hư không bây giờ đáng sợ đến thế nào.
Khang Khang gật đầu.
Lão tổ thú Phệ Căn quan sát Khang Khang một lượt rồi đột nhiên cười phá lên.
Khang Khang nóng lòng lay con thú Phệ Căn già đang nằm rạp trên núi kia,
Lão tổ tông, người gọi chúng về đi? Nhà tổ của chúng ta cũng có thể chống đỡ một lúc, cho đến khi Mục Cẩm Vân đến!
Nó lúc cái móc treo củ cải trong tay,
Củ cải đại tiên đã nói, lâu nhất là nửa canh giờ nữa thì Mục Cẩm Vân sẽ đến.
Nhiều năm trước nhà tố đã có thể di chuyển trong hư không.
Trong những năm qua, bọn họ luôn dùng vật liệu tốt nhất để gia cố lại nhà tổ, hơn nữa bản thân nhà tố cũng đang tiến hóa, giờ chịu đựng nửa canh giờ chắc không vấn đề gì.
Nếu chúng không bỏ trốn theo lão tổ tông thì đã sớ9m bị gió bão hư không xe nát thành mảnh vụn rồi.
Trước khi gặp được lão tổ tông, trên người bọn chúng lúc nào cũng có vết thương.6
Nó chỉ hy vọng Mục Cấm Vân có thể đến thật mau, nó không muốn con thú Phệ Căn nào gặp chuyện chẳng lành.
Mưa rơi càng lúc càng nặng hạt.
Thời gian trôi qua, trên người nó cũng xuất hiện rất nhiều vết thương, trong đó có một khối thiên thạch đã đập thủng người nó, tạo thành một cái lỗ.
Nó chảy rất nhiều máu, không bảo vệ được cả đóa hoa Tang Lam trên người.
Ngay sau đó, một lớp sương lạnh phủ lên bề mặt của khối thiên thạch vốn được bao bọc bởi lửa đỏ.
Tiếng răng rắc vang lên, khối đá đó đã vỡ ra làm đôi, ngay sau đó lại là một tiếng ấm, nó biến thành vô số mảnh bằng vụn.
Đám thú Phệ Căn này ăn giỏi lắm nha...
Nó đang suy nghĩ thì lại có một khối thiên thạch nữa nện tới.
Bóng dáng Mục Cẩm Vân xuất hiện trong hư không.
Hắn di chuyển giữa gió bão, nhanh đến mức chẳng thấy nổi cả cái bóng.
Nó dùng đầu đỡ, dùng đuôi quất, dùng người ngăn, đánh bay hoặc đập vỡ những khối thiên thạch đó, dùng cả nếp nhăn để giữ chúng lại.
Nó chặn những khối thiên thạch đang bay về phía nhà tố lại một cách vững vàng, giảm bớt không ít áp lực cho những con thú khác.
Nó nhanh chóng cuộn người lại thành một quả cầu, cũng lao mạnh về phía khối thiên thạch đó.
Lúc này, nó rất tự hào.
Giọng nói của Khang Khang như đang khóc:
Lúc nào thì Mục Cẩm Vân mới đến được đây?
Củ cải đại tiên nói Mục Cẩm Vân có thể bảo vệ chúng.
Nó tin tưởng Củ cải đại tiên, bây giờ đã không còn sợ Mục Cẩm Vân nữa.
Viên đá đó chui ra từ vết nứt, xuất hiện đột ngột lại to kinh người.
Thú Phệ Căn ngờ rằng nếu mình đón lấy thì sẽ bị viên đá đó đè bẹp.
Có lẽ cắn răng kiên trì thêm một lúc nữa là chúng có thể vượt qua.


Là máu lẫn với dịch nhầy.
Liễu Loạn Ngữ nói.
Đầu Liễu Loạn Ngữ được bằng vải quần rất chặt, đến mặt và miệng cũng không lộ ra.
Cười xong, nó đột nhiên bay lên, cơ thể vốn đã thu nhỏ lại giờ biển to ra ở giữa không trung.
Ngay sau đó, cơ thể nó phóng ra ngoài nhà tố như mũi tên rời khỏi dây cung.

Lão tổ tông, sao người không chạy?
Thực lực của lão tổ tông cực mạnh, nếu nó một mình chạy thoát thân, với kinh nghiệm của nó thì nhất định có thể chạy thoát.
Nó lại tìm một kẽ nứt ổn định chút để trốn thì cũng có thể tránh được một khoảng thời gian.
Sau khi đập bay viên đá đó đi, nó nói lớn:
Kiên trì nào! Không lâu nữa chúng ta sẽ có chỗ ở, có đồ ăn ngon để ăn.

Đối với đám thú Phệ Căn đã lang thang rất lâu trong hư không này, có một chỗ ở yên ổn, có đồ ăn ngon để lấp đầy bụng, co cuộn người lại trong bóng tối ngủ một giấc ngon lành, đã là điều hạnh phúc nhất rồi.
Nhưng bây giờ, nó không thể né tránh.
Nó tránh thì đám thu phía sau lưng nó, và cả nhà tổ, đều sẽ bị đập tan nát.
Một trận mưa thiên thạch đột nhiên rơi xuống vùng hư không này, càng lúc càng nhiều thiên thạch đập xuống.
Lão tổ thú Phệ Căn chắn ngay trước nhà tổ.
Người ta chỉ có thể thấy mỗi nhát kiểm của hắn lại chém tan một khối thiên thạch.

Tóc đen phất phơ, ánh bạc chói lóa.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.