Chương 664: Thay đổi


Sau này, khi thực lực đã mạnh lên, Mục Cẩm Vân cũng không cần phải mang chiếc mặt nạ dối trá ấy nữa, hắn lại trở về với thái độ lạnh 8lùng, không tiếp xúc gần gũi với kẻ nào.

Mục Cẩm Vân lười hàn huyên với những người bên dưới.

Đám người đó rất quan 3trọng đối với Tô Lâm An, trong mắt hắn thì bọn họ không khác gì tình địch cá.
Tô Lâm An không thích những thứ xấu xí, n5ên đám thú Phệ Căn này không có sức uy hiếp với hắn, hắn nhìn bọn chúng cũng không thấy ngứa mắt.
Mục Cẩm Vân lại xuất hiện bên ngoài nhà tổ.
Hắn chau mày nhìn nhà tổ đang được thú Phệ Căn bao bọc như một quả bóng, nói:
Một trăm hai mươi lăm con.
Tổng cộng là một trăm hai mươi lăm con thú Phệ Căn, kích cỡ cơ thể không đồng đều, đầu đuôi nối nhau bên thành lưới, xoăn lại như một mớ dây rối.
Đang lo lắng thấp thỏm thì nó bỗng thấy đám thú Phệ Căn bên ngoài có động tĩnh.
Bầy thú Phệ Căn thoát khỏi nhà tổ, toàn bộ đều lơ lửng giữa không trung.
Có Mục Cẩm Vân chắn gió nên lúc này bọn chúng không phải chịu sức ép từ gió bão, cũng không cần lo lắng nhà tổ bị gió bão kẽ nứt thổi bay.
Sau đó, một bầy thú Phệ Căn bắt đầu so sánh độ dài cơ thể với nhau.
Hết cách rồi, ai bảo đối phương cầm kiểm chĩa vào bọn chúng, bọn chúng không dám làm trái yêu cầu.
Thần thức bị áp chế, muốn cầu cứu lão tổ cũng không được, chúng chỉ đành run rẩy so sánh chiều dài chiều rộng với nhau, rồi sau đó ngoan ngoãn xếp hàng theo thứ tự từ lớn đến bé.
Nhưng bị người này nhìn chằm chằm nên chẳng con nào có hứng ăn cả.
Hơn một trăm con thú Phệ Căn đứng giữa không trung giống như những cây gậy, vờ như không thấy số đồ ăn đang bày ra trước mặt.
Trong thời khắc sinh tử này, còn ai dám nghĩ đến ăn uống cơ chứ! Thấy bầy thú Phệ Căn không ăn, Mục Cấm Vân chau mày.

A a, ngươi to hơn dài hơn, ngươi xếp trước, ngươi tế kiểm trước.
Thú Phệ Căn có tu vi cao nhất, cơ thể to nhất, mọi khi đều được các con thú khác ngưỡng mộ nhất:
...
Nó cực kỳ không cam lòng, nhưng cũng chỉ biết từ từ di chuyển ra đằng trước, bay đến trước mặt Mục Cẩm Vân theo khuôn theo phép.
Đợi đến khi cả bầy thú Phệ Căn xếp hàng xong, có vài con vì chênh lệch chút ít nên bị thanh kiếm ép điều chỉnh lại vị trí.
Tất cả chen chúc đứng đó rồi cùng run rẩy, lòng thầm nghĩ không biết lần này hắn đã vừa ý chưa? Kết quả là đối phương lại nhíu mày, bắt bọn chúng tách ra những khoảng đều nhau.
Sắc mặt của hắn không được tốt, lão tổ tông thú Phệ Căn ở bên cạnh đang rất lo lắng, lòng cứ thấp thỏm không yên.
Nó còn đang nghĩ xem rốt cuộc vị này đang khó chịu chỗ nào thì đã nhìn thấy một thanh kiếm xuất hiện trong tay Mục Cấm Vân.
Lúc hắn chĩa mũi kiếm vào bầy thú Phệ Căn, lão tổ tông thú Phệ Căn đã hoảng sợ tới mức tim suýt vọt lên cổ họng.
Nàng hơi lúng túng, nói:
Có lẽ là hắn muốn bắt đám hậu bối của ngươi xếp hàng thôi?

Yên tâm, hắn sẽ không làm bậy đâu.
Mục Cẩm Vân có nổi lên sát ý hay không, lẽ nào nàng lại không biết sao? Trước đây hắn có sát ý mà còn có thể kiềm chế được, huống hồ bây giờ căn bản không hề có.
Lão tổ tông mờ mịt không hiểu, nhưng Tô Lâm An đã nói sẽ không có chuyện gì, thế thì nó miễn cưỡng tin lời nàng vậy.
Chẳng qua nàng còn nói Mục Cẩm Vân sẽ lấy thuốc cho nó, sao nó lại cảm thấy rất khó tin thể nhỉ? Cũng không biết bình thường trong hai người họ thì ai mới là người quyết định nữa.
Lần này bọn chúng không còn căng thẳng như trước đó, tất cả đều háo hức vô cùng.
Mục Cẩm Vân đút đồ ăn cho từng con thú Phệ Căn.
Rễ cây cộng thêm đan dược trị thương được ném cả cho bầy thú đang há to miệng.
Mục Cẩm Vân cười tươi đến mức đôi mắt cong cong như hai vầng trăng khuyết.
Dáng vẻ này của hắn đã khiến bầy thú Phệ Căn cởi bỏ mọi sự đề phòng.
Chúng nhao nhao tụ lại về phía hắn, vây đuôi đòi ăn rễ cây.
Dù hơi không nỡ, nhưng hắn vẫn lấy một lọn tóc đen ra từ trong tay áo.
Đây là tóc của Tô Lâm An, nàng đã đưa cho hắn trước khi đến đây.
Nàng nói thú Phệ Căn rất thích ăn rễ cây Kiến Mộc, không biết chúng có hứng thú với rễ củ cải hay không.
Khó khăn lắm hắn mới gật đầu, tất cả đều căng người thắng băng, đợi mệnh lệnh tiếp theo của hắn.
Vậy mà không ngờ hắn lại móc đồ ăn từ trong túi ra rồi phân phát cho bọn chúng.
Mùi hương quả thật rất thơm, chắc hẳn là linh thực mà lão tổ tông hay nhắc đến.
Họ chiếm một vị trí trong lòng Tô Lâm An, việc9 hắn chưa ra tay diệt trừ bọn họ đã chẳng hề dễ dàng rồi.
Còn muôn hăn cười nói với bọn họ nữa sao, đó tuyệt đối là chuyện k6hông thể nào.
Nhìn bọn họ, còn chẳng bằng nhìn bầy thú Phệ Căn xấu xí kia.
Đám người ở phía dưới đều nhìn thấy hành động này của hắn.
La Phi Diệp sửng sốt, nhớ lại trước đây trong nhà mình cũng từng nuôi một hồ cá chép.
Khi đó hắn ngồi bên bờ hồ rải đồ ăn, đàn cá chép dưới hồ đều tập trung lại, vảy cá lấp lánh ánh vàng dưới nắng mặt trời.
Mục Cẩm Vân lại nhìn sang bầy thú Phệ Căn, nụ cười biến mất chỉ trong chớp mắt.
Hơi thở lạnh lẽo cứng nhắc quen thuộc ấy quay lại rồi!
Quay về xếp hàng ngay ngắn.
Mục Cẩm Vân nói.
Bầy thú Phệ Cần lại rút về, ngoan ngoãn xếp hàng.
Không biết trong tay người vừa đút nó ăn rốt cuộc có bao nhiêu rễ cây như thế này? Nó phát ra một tiếng gầm đầy vui sướng, vẫy đuôi về phía Mục Cẩm Vân.
Thú Phệ Căn:
ẳng ẳng.
Tô Lâm An:
Con thú xấu xí này, không ngờ lúc làm nũng lại kêu đáng yêu như vậy.
Mục Cẩm Vân:
Tiếng nàng kêu còn đáng yêu hơn.
Lúc nào chỗ nào cũng nói ra được mấy câu hạ lưu thể, chàng có biết xấu hổ không hả!
Ta nói gì chứ? Cả ngày trong đầu nàng toàn chứa thứ gì đâu, đừng nghĩ bậy bạ.
Tô Lâm An:
Chàng đừng có giả vờ nữa.
Nàng nói tiếp:
Trong đầu ta chỉ có chàng thôi.
Lời tình tứ bất ngờ khiến hắn không kịp phòng bị.
Hắn thoáng ngẩn ngơ, nụ cười hiện ra tựa như cầu vồng sau cơn mưa, rạng rỡ đến lóa mắt.
Con thú Phệ Căn ấy còn nghĩ mình bị bắt uống thuốc độc, nhưng lại không dám không ăn, cố gắng nghẹn ngào nuốt xuống.
Bỗng dưng nó cảm thấy một luồng linh khí chạy thẳng từ đầu xuống đến đuôi, tích tụ ở đó rồi vọt lên, tràn vào bên trong hoa Tang Lam của nó.
Hoa Tang Lam của nó to lên rất nhiều, cánh hoa càng mịn màng ướt át hơn!
Thật...
Thật thoải mái! Tuy rằng không thể so bì với rễ cây Kiến Mộc, nhưng cũng không kém là bao.
Thật ra trong đời này, nó cũng chưa được ăn mấy cọng rể Kiến Mộc.
Ngoài rễ củ cải, nàng còn chuẩn bị thêm một ít rễ của linh mộc bảo vệ, nhiều nhất là rễ của hoa linh Tường Vi.
Nghĩ đến đây, Mục Cẩm Vân lại cất lọn tóc đen vào trong tay áo.
Sau đó hẳn lấy rễ cây linh mộc bảo vệ của mình ra rồi gọi con thú Phệ Căn đầu tiên rời khỏi hàng, cưỡng ép ném rễ linh mộc bảo vệ vào miệng nó.
Nó không dám liều mạng đối đầu với Mục Cấm Vân, bèn chạy thẳng tới chỗ bức tượng của Tô Lâm An trong nhà tổ để tố cáo.

Tô Lâm An!

Rốt cuộc Mục Cẩm Vân muốn làm gì?

Ngươi phải cứu lấy đám cháu chắt hậu bối của ta!

Sao ngươi lại cử tên sát thần này đến đây chứ? Ai da cái eo của ta đau quá.
Eo nó bị thủng một lỗ to như vậy, nó còn chưa có lòng dạ nào mà chữa trị đây.
Tô Lâm An:
...
Tên nhãi Mục Cẩm Vân ấy còn làm gì được chứ, hẳn là lại phát chứng ám ảnh cưỡng chế rồi.
Bầy thú Phệ Căn đang quẫy đuôi chờ ăn bây giờ, quả thật không khác gì đàn cá chép trong ao nhà La Phi Diệp.

Củ cải đại tiên nói rằng Mục Cẩm Vân đã thay đổi.

Có lẽ, hắn đã thay đổi thật rồi.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.