Chương 670: Chỉ đường


Trước mặt trận pháp vẫn ổn, chỉ có điều nàng nhận được tin tức từ chỗ Mục Cẩm Vân răng trùng Huyết Duyên đang nhốn nháo hết cả.

Hãn ở 8phương xa, việc trấn áp từ xa có phần khó khăn.
Nó đã nuốt cả châu Vân.
Hiện tại gió bão lại lan rộng, nếu mặc kệ nó thì toàn bộ Ma giới sẽ bị ảnh hưởng.
Cùng lúc đó, Lý Chiêu Chiêu đã đặt nhẫn củ cải lên trên bàn với vẻ mặt thành kính.
Nàng còn thắp hương, dâng lên đồ cúng.
Chỉ có Lý Chiêu Chiểu biết chiếc ô xương trong tay Ma quân Phệ Hồn là đồ giả.
Nàng không dám nói ra.
Tô Lâm An định chọn một vị trí ở giáp biên gi9ới tu chân rồi để thành Thất Tinh lơ lửng trên đó.
Nào ngờ thành Thất Tinh không chịu di chuyển theo sự điều khiển của nàng, nó có tu6yến đường của chính mình, nàng không thể can dự.
Việc nàng có thể bảo vệ tốt thành Thất Tinh, đã là sự bảo vệ lớn nhất đối với Thiên đạo và giới tu chân.

Ngươi mau thả chân ra.
Tô Tiễn thúc giục Thấy Tô Lâm An không có phản ứng, ông ta cố ý dùng phép khích tướng:
Sao vậy, không nỡ để ta đi?
Tô Lâm An nới lỏng chân, nói:
Ngươi đi đi.
Nàng không có nhiều tinh thần sức lực để lo tất cả mọi chuyện như vậy.
Những món đồ này đều do Lê Nhã cung cấp.

Củ cải đại tiên mà ngươi thờ phụng thật sự linh vậy sao?
Theo yêu cầu của Lê Nhã, Lý Chiêu Chiêu cũng đã kể lại câu chuyện của mình.
Không bị Tô Lâm An giẫm lên nữa, ô xương nhẹ nhàng bay lên không trung, sau đó bay ra khỏi thành Thất Tinh.
Bên ngoài chính là hư không.
Người của giới tu chân cũng nên tự bỏ ra chút sức lực.
Ma quân đã muốn lấp kẽ nứt, Tô Lâm An vui vẻ tác thành.
Thế là nàng ta bèn lấy hương nhang, linh quả từ trong pháp bảo trữ vật ra rồi bày lên bàn, sau đó giục Lý Chiêu Chiêu cũng bái.
Đợi sau khi mọi thứ được sắp xếp ổn thỏa, Lê Nhã cũng quỳ trước bàn.

Tín đồ Lý Chiêu Chiêu...

Lý Chiêu Chiêu quỳ trên nền đất, do dự trong thoáng chốc rồi nói thầm:
Hy vọng Ma quân Phệ Hồn có thể lấy được ô xương.

Nhỡ đâu, nhỡ đầu có tác dụng?
Nàng ta chẳng tu niệm lực, cũng không có tín ngưỡng thật sự, giờ bái Củ cải đại tiên cũng không sợ đắc tội với ai.

Ngươi không sợ...
Ma quân Phệ Hồn nhịn tới nhịn lui, cuối cùng vẫn nén lại không nói ra.
Thôi thôi, không nhận thì thôi, ông ta cũng không thèm.
Trong lúc này, việc Tô Lâm An có thể làm được là bảo vệ trận pháp, sau đó đợi.
Sau khi phát hiện ra hành động lén lút của ô xương, Tô Lâm An lập tức phóng một luồng thần thức ra.

Ta là chủ Ma giới, cần phải chịu trách nhiệm với những tu sĩ quy phục ta, nương nhờ ta.

Năm đó ở châu Vân Lai, tu sĩ Ma giới ta cũng sống rất tiêu dao, tự tại.
Nói tới châu Vân Lai, giọng điệu của Tô Tiên trở nên tự hào.
Ông ta còn bị niệm lực cắn trả nhẹ hơn so với n Chính - kẻ tự xưng là chính phái.
Giọng điệu của Tô Lâm An khiến Tô Tiễn không thoải mái.
Ông ta đường đường là Ma quân Phệ Hồn, còn là ông nội nàng, nàng lại đối xử với ông ta như vậy sao? Vứt ông ta xuống đất rồi giẫm lên! Thế nhưng ông ta giãy giụa vài lượt mà vẫn không đứng lên được, điều này khiến ông ta cũng âm thầm giật mình.
Xem ra, lúc trước nó tách ra từ nơi nào thì giờ cũng sẽ quay lại chỗ đó.
Nó 5không lơ lửng trên không mà sẽ hợp lại với giới tu chân luôn.
Trong câu chuyện của nàng, Củ cải đại tiên tuyệt đối là nhân vật chính là ngọn đèn sáng treo cao, xé rách màn đêm, chỉ hướng cho cuộc đời nàng.
Ban đầu Lê Nhã còn cho rằng, do thực lực của Lý Chiêu Chiêu thấp kém, không có kiến thức nên mới sùng bái vậy.
Nàng không ngờ, Lý Chiêu Chiêu lại hy vọng ô xương có thể trở về trong tay Ma quân Phệ Hồn một cách thuận lợi.
Chú ý đến chiếc ô xương đang bay lảo đảo giữa hư không trong chốc lát, nàng khẽ chau mày, cuối cùng quyết định giúp một tay.
Quân bảo vệ các thành lập tức cảm nhận được sự áp lực, vừa rồi hai bên đã khai chiến 3ở biên giới.
Mục Cẩm Vân phải nhanh chóng quay trở về thành Thất Tinh mới được.
Nhưng sau đó, biết được thực lực của Củ cải đại tiên hiện giờ và chuyện ngay cả Ma quân Phệ Hồn cũng bị nàng ấy uy hiếp, Lê Nhã cũng đã có thêm một chút hy vọng.
Dù sao cũng đã đến bước đường cùng, nàng ta sắp mất nhà rồi, hay là lạy thử xem sao.
Thật ra nàng hiểu suy nghĩ của Tô Tiễn.
Nếu không lấp lỗ thủng mà cứ bỏ mặc thế, chẳng mấy chốc toàn bộ Ma giới sẽ bị nuốt gọn.
Điều này chứng tỏ, thật ra uy danh của ông ta ở Ma giới còn cao hơn Ấn Chính.

Ta cần nhờ ô xương để ngăn chặn gió bão kẽ nứt.
Tô Tiễn không giấu giếm suy nghĩ của mình.
một người bình thường đang hy vọng nhà mình được bình an.

Tín đồ Lê Nhã, khẩn cầu Củ cải đại tiên phù hộ Hạ hoang bình an.
Mặc dù ông ta ở rất gần nhưng gió bão hư không vẫn rất nguy hiểm.
Ô xương hóa thành một thanh kiểm sắc, tránh trái né phải giữa hư không, lao về phía Ma giới.
Con nhóc chết tiệt này nói giờ mình rất mạnh, quả nhiên không hề nói dối.
Có phải vận may của Thiên đạo đã trút hết cho nàng, đến nỗi trời cũng sắp sập luôn? Tô Tiễn nói:
Ta cần ô xương.

Thần thức của người hùng mạnh như thế, có thể nhìn thấy tình hình Ma giới hiện tại.

Từ sau khi Thiệu Lưu Tiên chết thì thành Họa đã biến mất, vị trí đó xuất hiện gió bão hư không.
Nếu như Lê Nhã ở bên cạnh nghe thấy thì e rằng sẽ lập tức suy sụp.
Thật ra nàng biết một hoang chủ không thể nào đơn giản như thể được, nhưng ít nhất vào lúc này, Lê Nhã cũng chỉ là
Nếu lần này Hạ hoang không bị tổn hao gì, ta nguyện dâng hiến ngàn năm tuổi thọ, phụng dưỡng đại tiên.
Lý Chiêu Chiêu quay đầu, còn đang kinh ngạc ra mặt thì lại nghe thấy Lê Nhã nói:
Dù sao cũng không thể thành hiện thực.
Hơn nữa, nếu như Hạ hoang được bảo vệ, cho dù đốt ngàn năm tuổi thọ phụng dưỡng Củ cải đại tiên cũng đã sao? Nàng ta giỏi trồng cây, nuôi ong, hầu hạ thêm một củ cải cũng chẳng có gì to tát.
Tô Lâm An:
...

Nhưng nếu lấp lại thì còn tranh thủ được chút thời gian.
Ai bảo kẽ nứt xuất hiện ở Ma giới chứ, ông ta không thể không lo.
Ông ta cũng muốn biết, nếu Tô Lâm An biết ông định lấp kẽ nứt thì có cảm thấy không đành lòng hay không? Có khuyên ông ta đừng đi hay không? Tô Lâm An biết rõ tình hình hiện tại của Ma giới, nói thật ra, nàng còn biết sớm hơn những người khác.
Mọi thứ đã sớm được thể hiện ra trên bản đồ Sơn Hà, chẳng qua nàng không quan tâm được nhiều như vậy.
Nàng đã thả chân.
Ngược lại, Ma quân Phệ Hồn lại không hành động nữa:
Ngươi để ta đi như vậy sao? Ngươi không sợ ta đối phó với Lý Chiêu Chiêu ư?
Tô Lâm An hừ khẽ một tiếng:
Nếu không chắc chắn, ta lại để người đi sao?

Thần thức của ngươi có thể tới đây thì hẳn đã biết rõ, hiện tại tu vi của ta ở cảnh giới nào.
Biết rõ chuyện không thể làm, lại còn phải để nàng nhấn mạnh sao? Phía trên Tiên Thiên, chỉ kém nửa bước là thành thần.
Nàng nhanh chóng xác định được vị trí của Lý Chiêu Chiêu.
Lý Chiêu Chiêu đang ở trên vùng trời của Huyết Nguyệt giới ư? Nàng nhìn kỹ hơn thì thấy, thật ra Lý Chiêu Chiêu không gặp nguy hiểm gì đến tính mạng.
Hiện tại, cách ăn mặc và trang điểm của nàng ấy cũng đã hoàn toàn thay đổi, nhìn khác hẳn trước đây.
Thấy Lý Chiêu Chiêu không sao, Tô Lâm An mới thoáng nới lỏng chân:
Ta đón Lý Chiêu Chiêu về thì sẽ trả ô cho ông, đừng giở mánh khóe.
Nàng dùng đến uy áp thần hồn, cho Tô Tiễn cảm nhận trực tiếp được thực lực của nàng hiện tại.
Giờ đây nàng không thể dành tinh thần sức lực ra để lo cho Ma giới.
Nàng không phải là người không vụ lợi.
Nàng dùng thần thức chỉ dẫn cho Ma quân Phệ Hồn một con đường nhanh nhất, ít nguy hiểm nhất.

Ma quân Phệ Hồn Tô Tiễn:
Quả nhiên nó vẫn thương ta!
Nỗi uất ức trong lòng cũng giảm đi không ít.

Chẳng qua khi thần thức chú ý tới cái mầm lại lớn lên không ít bên trong nguyên thần thì Ma quân Phệ Hồn lại cảm thấy khó chịu.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.