Chương 707: Đại kết cục (9)


Ông là sinh linh được thiên đạo ưu ái hết mực, nhưng giờ đây, ông lại trở thành kẻ đầu sỏ hủy diệt trời đất.

Ông làm con gái 8bị thương, nghiền nát cơ thể của vợ, còn nuốt nguyên thần của bà ấy.
Thế nhưng vì vấn đề năng lực, bọn chúng đành phải nhẫn nhịn hắn ít nhiều.
Nếu như lần này nguyên thân của chúng mạnh lên, còn Mục Cẩm Vân không tiến bộ thì chính là thụt lùi, vậy đợi sau khi giải quyết chuyện này xong, kẻ tiếp theo bọn chúng nhắm tới sẽ là hắn.

Được!

Nguyên thần của ông ấy như một ngọn lửa đang bùng cháy.
Lúc thi thể của hắn nghiêng đi vì động đất, dường như có đốm sáng màu xanh đã lóe lên.
Nàng bèn phá tan luôn nơi đó, tìm được chân thân mà ẩn Công Đức giấu đi.
Những khuôn mặt quỷ, những tàn hồn bám trên nguyên thần của ông cũng bị thiêu đốt.
Bọn chúng kêu lên thảm thiết, chỉ trong chốc lát tiếng gào khóc đã vang vọng khắp thiên hạ.
Việc phối hợp với họ, ngược lại có thể làm suy yếu sức mạnh của ông, giành lấy sự sống cho trời đất.
Thay vì cho kẻ khác hút lấy sức mạnh thần hồn, chi bằng để cho thằng nhóc kia được lợi? Ông ấy chỉ vừa biết mặt con gái thôi mà đã phát hiện con bé bị người ta cướp đi rồi, theo lý thuyết thì ông không được vui lãm, cần dạy dỗ con rể một phen.
Hơi thở hung tàn lại tràn ra từ trong cơ thể, ông ấy đau đớn thét gào, khí đen ngưng tụ thành đôi tay ôm lấy đầu.
Ông ấy vừa đồng ý với ANha, không gây tổn thương đến họ nữa.
Còn nó, có lẽ chỉ cần thời gian một nhịp thở thôi là đã có thể trở thành kẻ thống trị thiên hạ này.
Đến lúc đó, cả thế gian đều là lãnh địa của nó, đều phải tuân theo quy tắc của nó.
Nhưng hiện tại, ông ấy quyết định phối hợp.
Thiêu cháy lửa hồn thật ra là một quá trình chậm rãi, vì ông vẫn phải chịu một chút khống chế, cảm xúc không ổn định.
Nhưng thật không ngờ, sau khi quái vật hằm hằm nhìn vào Mục Cẩm Vân thì sợi tơ quấn trên người Mục Cẩm Vân lại to lên.
Bọn chúng dùng trận pháp để cướp lấy sức mạnh tàn hồn trên người cự thú Hỗn Độn.
đang ở đó.

Con bé tên là Lâm An.
Rõ ràng bà ấy chẳng thể cất lời, nhưng ông lại có thể cảm nhận đầy đủ được suy nghĩ của bà.
Suy cho cùng, họ cũng là đạo lữ, là vợ chồng, là hai người yêu nhau thật lòng.
Hai phần mang sắc thái khác biệt rõ ràng một trong một đục trên con ấn bắt đầu từ từ rời khỏi nó, bao phủ khắp đất trời.
Có điều, cự thú Hỗn Độn là một phần trong đạo của nó, là bộ phận chủ chốt của quy tắc trong cái ác của nó, vì thế, nó phải áp chế được con thú ấy.
Âm thanh của xiềng xích cắt xé và quấy nhiễu nguyên thần của ông ấy, như muốn phá nát tiếp những ký ức mà ông vất vả lắm mới nhớ lại được.
Đó là báu vật mà ông ấy tìm lại được sau khi từng mất đi.
Hãy để Mục Cẩm Vân trở thành mục tiêu của đối phương đi.
Hắn gần gũi với kẻ địch, bọn chúng chưa từng xem hắn là Trùng vương trùng Huyết Duyên chân chính.
Nó buộc phải điều khiển cánh cửa Hỗn Độn, kéo sợi xích to nhất để lại khống chế cự thú Hỗn Độn! Sợi xích đung đưa phát lên tiếng loảng xoảng.
Âm thanh ấy khiến cự thú Hỗn Độn lại bắt đầu giãy giụa.
B6à nghĩ, ông ấy tỉnh dậy rồi, thật là tốt quá.
Ông ấy tỉnh lại thật rồi, vì thế, mọi thứ bà đã làm đều xứng đáng cả.
Con ấn vốn trôi nổi phía trên biển ý thức, nhìn qua có vẻ rất to lớn, nhưng không ngờ chân thân lại vô cùng bé nhỏ.
Chẳng trách lúc đầu nó có thể năm vừa trong một cái tráp nhỏ, còn bị mảnh vải viết đây phù văn màu vàng quấn chặt và phong ấn lại.
Sợi xích được nâng lên lần nữa, biên độ dao động của nó tựa như cơn sóng, dội lên tấm gương yếu ớt.
Vô số khuôn mặt quỷ đồng loạt gặm cắn nguyên thần ở trung tâm.
Bọn chúng dồn hết sức để hút đối phương.
Vậy mà giờ đây, đối phương lại chủ động dâng sức mạnh tàn hồn đến tận miệng Mục Cẩm Vân, thế này là chế hắn ăn chưa đủ nhanh sao? Cự thú Hỗn Độn:
Gừ!
Ăn gì mà chậm thế? Ngươi hút nhanh lên! Nhìn thấy mặt Mục Cẩm Vân sung huyết đến mức đỏ lừ, con thú lại gầm lên một tiếng.
Thôi vậy, đừng có nghẹn chết, lượng sức mà ăn.
Cự thú Hỗn Độn: Đây là quà gặp mặt mà ta tặng cho ngươi.
Cự thú Hỗn Độn đang vùng vẫy! Ấn Công Đức rất kích động, nó chỉ còn thiếu một chút, một chút nữa thôi.
Nó cảm giác được lớp giam cầm trên người mình đã bị phá vỡ.
Làm sao ông có thể khiến bà ấy thất vọng được! Vào đúng lúc này, trên bầu trời xuất hiện một xoáy nước khổng lồ.
Gió bão của hồ Giới, cuối cùng cũng lan từ vùng hư không ra khắp thiên hạ.
Kết quả là, ông ấy lại còn phải giúp đỡ tên nhóc đã cướp mất con gái của mình? Ông ấy trợn trừng mắt nhìn Mục Cẩm Vân, bộ dạng hiện tại của ông khiến ánh mắt ấy càng thêm hung tợn.
Tuy rằng đám trùng Huyết Duyên cấp lãnh chúa thấy lo lắng, nhưng cũng hơi mừng thầm.
Ông ấy còn cảm nhận được trận pháp dưới chân mình.
Trên người ông như bị vô số sợi tơ quấn lấy, có rất nhiều con trùng đang cắn nuốt nguyên thần của ông thông qua những sợi tơ.
Tuy rằng trận bán rất lớn, tiến triển mỗi ngày rất chậm, nhưng bọn họ vẫn luôn thấy được chút hy vọng.
Nhưng giờ đây, trung tâm của trận bàn đã bị người ta đâm thủng một lỗ, cơn cuồng phong có thể xé toang tất thảy cũng tràn ra từ đó.
Những tàn hồn ấy đã dung hòa với ông từ lâu, việc ông muốn tách chúng ta tưởng chừng dễ dàng, nhưng thực tế rất khó.
Những thứ bị đốt cháy lúc này chỉ là những khuôn mặt quỷ yếu ớt đằng sau mà thôi.
Bọn chúng không muốn tan biến, không muốn bị thứ khác nuốt chứng.
Nếu như chủ thể đang bị tổn thương, vậy thì bọn chúng phải nhân cơ hội này, thay thế chủ thể: Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, cuối cùng Tô Lâm An cũng tìm ra con ấn! Con ấn được giấu phía sau Khương Chỉ Khanh, nằm trong thân cây ở sau hài cốt hơn.
Nó tiếp tục xé toạc lô thúng không lô ấy, lan ra với tốc độ rất nhanh, vô số sinh linh bị cơn lốc cuốn lên rồi bị lỗ đen nuốt chửng.
Những tu sĩ đạt cảnh giới Thiên Tiên như bọn họ, cũng sắp không đứng vững nổi nữa.
Chúng giống như một tấm gương sáng trong sạch sẽ.
Tấm gương ấy cất chứa cuộc sống yên bình và đẹp đẽ trước đây của ông ấy.
5Dẫu rằng ý thức đã dần trở nên mơ hồ, bà chẳng còn cất tiếng đáp lời ông ấy được nữa.

Đừng làm tổn hại đến trời đất này nữa, được không?

Chàng xem, con gái của chúng ta...
Thế nhưng, ấn Công Đức đang dùng sợi xích quất vào tấm gương.
Ông còn giữ lại được một chút nguyên thần là vì con ẩn ấy, ông tồn tại đến ngày hôm nay là vì cánh cửa Hỗn Độn, thế nên, ông vẫn còn bị nó không chế.
Có vài người vì tiến vào cảnh giới Ti Vi để vá trời nên giờ cơ thể rất suy yếu, bị gió thổi bay lên.
May mà các võ giả ngoại vực đều cực kỳ dũng mãnh, mỗi người đều kích phát sức mạnh huyết mạch, hệt như những dãy núi tạm thời chắn gió che mưa giúp họ.
Bọn họ dùng thân mình làm tường, đúc thành từng lớp lá chắn.
Thế nhưng, không ngăn được quá lâu.
Ông đã làm ra những chuyện gì thế này? Ông cẩn thận dùn3g hồn lực bọc lấy đốm sáng trong đêm tối.
Chỉ có thể bao bọc, chẳng dám chạm vào.
Chăm sóc con gái ta thật tốt nhé.
Biến động bên phía cự thú Hỗn Độn làm ấn Công Đức hơi phân tâm.
Trời sụp đổ, đất cũng nứt rồi.
Núi sông đổ sụp, trời đất không còn, muôn ngàn sinh linh biết tìm đường sống ở đâu?
Khi bị nàng tóm lấy, nó cũng không quá hoảng loạn, chỉ dốc lòng muốn khống chế cự thủ Hỗn Độn!
Bởi vì nó biết, Tô Lâm An sẽ không thể làm gì được nó trong khoảng thời gian ngắn.
Vô số sinh linh đều bị cuốn lên trời, hệt như có một con thú dữ đang ở giữa không trung, muốn nuốt cả thiên hạ vào miệng nó.
Các đại sư trận pháp đều bị ép thoát ra khỏi cảnh giới Tivi,
Sụp rồi, sụp rồi, không cứu được nữa!
Tựa như trước mặt bọn họ là một trận bàn, trước đây có một ít phù văn bị đứt gãy, mỗi người bọn họ phụ trách một khu vực, tu bổ những đường vẫn bị đứt ấy.
Ông ấy đưa mắt nhìn Mục Cẩm Vân.
Đó là người mà con gái ông đã chọn.
Vì chỉ cần chạm nhẹ một chút thôi,9 ông sẽ khiến ánh sáng ấy tan biến.

A Nha.
Giọng nói dịu dàng quyến luyến làm nguyên thần yếu ớt ấy khẽ run lên.
Giữa ông và Mục Cẩm Vân, cũng có một sợi tơ vô hình vấn vít.
Thật ra, nếu phản kháng thì ông hoàn toàn có thể phá vỡ trận pháp này.
Còn phần lớn đều là những tàn hồn đã dung hòa hoàn toàn cùng ông.
Có sự kìm hãm của ấn Công Đức, muốn tiêu diệt chúng được ngay không hề là chuyện dễ dàng.
Nàng đưa tay nắm lấy ấn Công Đức rồi bóp thật mạnh, nhưng lại không bóp nát được! Tô Lâm An rất khỏe, nhưng nàng vẫn không bóp nát ấn Công Đức được.
Hiện tại nàng không dám dùng linh khí đất trời nữa, phải làm sao mới có thể nhanh chóng hủy diệt ấn Công Đức đây? Ấn Công Đức không hề lo ngại.
Nó muốn đối phó với một Tô Lâm An thì quả thực là dễ như trở bàn tay.

Một câu đã định đoạt được sống chết của nàng.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.