Chương 577: Tình yêu với thủ môn (9)


Khổng Đồng Đồng đỡ cằm tỏ vẻ đáng yêu:
Nếu như thần tượng muốn tớ đỡ đạn thì tớ cũng sẵn sàng!
Hạ Diệu Diệu quay đầu gọi:
Các 8cậu làm gì vậy, còn không mau qua đây.

Đến ngay đây, tiểu mỹ nhân, dì vượt muôn ngàn sóng gió đến gặp cháu đây.
Câu cuối cùng3 cô chỉ nói lí nhí trong cổ họng chỉ sợ cô bé nghe được.

Khâu Linh cho Khổng Đồng Đồng một cái lườm:
Cha mẹ của người t9a chắc cũng chẳng hiểm lạ gì những người sẵn sàng hy sinh tính mạng vì con gái mình như cậu đâu.
Khổng Đồng Đồng thầm than, sao6 cậu lại đáng ghét giống Hạ Diệu Diệu rồi? Tuân Ích Diệu lần này rất hiểu thời thể, không chờ mấy người Hạ Diệu Diệu đi vào đã c5hủ động đứng dậy nhường chỗ cho cô bé, còn bản thân giả làm người vô hình ngồi bên cạnh.
Hạ Diệu Diệu rất quan tâm cô bé, cố gắng ăn chậm hết sức để cô bé ăn theo, cũng không tự tiện gắp những thứ mà tự cho là ngon cho cô bé, nếu không thì ý tốt muốn cùng ăn bữa cơm với cô bé sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Khổng Đồng Đồng gắp thức ăn cho cô bé.
Hà Mộc An còn từng nói, nhà họ Ôn sinh ra một người như Ôn Mạt Ly mới gọi là đột biến gen, đầu óc không phát triển bình thường, bà ông kinh ngạc đến không hiểu sao mình lại sinh ra một đứa con gái như vậy, con ông Ôn thì trực tiếp đưa Ôn Mạt Ly đi xét nghiệm nhóm máu.
Tuân Ích Diệu lại gần:
Ai vậy?
Hạ Diệu Diệu lạnh nhạt:
Con gái của Du Văn Bác.
Tuân Ích Diệu biết vậy thì ỉu xìu, bỏ đi khả năng tận dụng mối quan hệ với Du Văn Bác, gượng gạo đối diện với Hạ Diệu Diệu:
Tớ, tớ qua bên kia với bạn, tớ đi trước đây.
Tuân Ích Diệu thấy Hạ Diệu Diệu không nói gì thì chưa dám đứng dậy.
Tốc độ ăn của cô bé Du rất vừa phải, không nhanh hơn cũng không chậm hơn Hạ Diệu Diệu.
Có lẽ chính Du Sinh cũng chưa chắc đã hiểu những hàm nghĩa đằng sau động tác này, nhưng đây là những quy tắc mà người lớn dạy bảo, cô bé có thể học theo và ghi nhớ, lại còn có thể làm một cách tự nhiên như vậy, đây là chuyện không phải ai cũng làm được.
Tuân Ích Diệu không sấn sổ tới khen cô bé là vì anh ta đã sớm nhìn thấy mấy vệ sĩ đứng ở không xa, lúc này khi cô bé đã ngồi xuống thì họ tự giác đứng bên giá thức ăn lớn, luôn quan sát phạm vi xung quanh cô bé.
Một nhân vật như vậy nếu anh ta tiếp cận không khéo thì sẽ tự rước nhục vào thân, còn về việc hồi nãy đắc tội với Hạ Diệu, anh ta lại càng không tự tiến đến để khiến mình không vui.
Du Sinh không ăn, chỉ ăn hết những đồ mà cô bé tự chọn rồi theo hành động Hạ Diệu Diệu, người trước người sau bỏ đĩa xuống, ăn hoa quả tráng miệng, cười rồi đứng lên nói lời tạm biệt với Hạ Diệu Diệu.
Khâu Linh nhìn bóng dáng nhỏ bé dần đi xa, lại nhìn đến chiếc đĩa được xếp gọn, cảm thấy phục sát đất:
Con bé chắc chưa đến ba tuổi đâu chứ, thần kỳ quá, con bé nhìn qua trông có vẻ chân thực hơn mẹ con bé nhỉ?
Đâu chỉ chân thực thôi đâu, quả thực là hoàn mỹ, đến cả Mạt Ly cũng nói nếu như không phải chính bản thân nhìn thấy con bé ra đời, cô ấy cũng nghi ngờ tại sao con gái mình lại có thể ngoan ngoãn thông minh đến thế.
Cô bé Du yên tĩnh ăn uống, không hề kén chọn.
Hạ Diệu Diệu không nói chuyện với cô bé trong lúc đang ăn, chỉ sợ khi nói cô bé sẽ bỏ đũa xuống nghiêm chỉnh trả lời câu hỏi của cô.

Đi đi.
Tuân Ích Diệu nhanh chân rời đi.

Khâu Linh cười với bóng lưng của anh ta, đáng đời, ai bảo anh ta huênh hoang.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Đám Cưới Hào Môn.