Chương 30: Phản bội (Phần 4)


Công tác vẽ bản đồ trong thời đại phong kiến là một công trình rất lớn, không phải một người ra sức vất vả là có thể hoàn thành.

Năm đó Tần Nghi vẽ bản đồ đại lục Quan Lan phải mất tới hai mươi năm, nhưng đó chỉ là bản đồ vẽ rừng núi sông ngòi, vả lại chỉ làm công tác tổng kết và hoàn thiện từ các bản đồ địa lý có sẵn của các quốc gia. Nếu như không, đối với một người chưa từng có kinh nghiệm trong việc vẽ bản đồ như Tần Nghi, để ông ta làm một mình trong hai mươi năm thì không thể nào làm được. Bản đồ quân sự lại càng tinh tế tỉ mỉ, phức tạp hơn nữa, quy mô lại hết sức khổng lồ, yêu cầu phải thể hiện rõ ràng từng đường ngang ngõ tắt, thậm chí từng con hẻm nhỏ. Nội dung của nó đi sâu vào chuyên môn hơn, công tác thực hiện cũng khó khăn hơn nhiều so với bản đồ địa hình rừng núi sông ngòi. Vốn Thiển Thủy Thanh tưởng rằng bản đồ mà Tây Lĩnh Dã giao cho hắn là do lão ta tập hợp tư liệu sau khi tìm tòi khắp nơi, sau đó vẽ thêm lên bản đồ bình thường của Đế quốc Kinh Hồng mà thành. Nhưng sau khi hắn lấy tấm bản đồ mà Ly Sở lấy được ở Tùng Châu ra đối chiếu hết sức cẩn thận mới phát hiện ra rằng, tấm bản đồ mà Tây Lĩnh Dã giao cho hắn là một tấm bản đồ quân sự hết sức hoàn chỉnh! Nội dung trong đó tinh tế tỉ mỉ hơn nhiều so với tấm bản đồ mà Ly Sở lấy được, tuyệt đối thuộc về bảo vật quốc gia của Đế quốc Kinh Hồng.

Phát hiện này làm cho Thiển Thủy Thanh giật mình chấn động, hắn lập tức hiểu ra tấm bản đồ này tuyệt đối không thể nào là do Tây Lĩnh Dã tự tay vẽ ra, mà chỉ có thể là bút tích của người Đế quốc Kinh Hồng.

Chuyện này cũng có nghĩa là ngay từ đầu, Tây Lĩnh Dã đã bán mạng của lão cho Lương Trung Lưu.

Kế họch xuyên ra sau lưng đánh ngược lại mà Tây Lĩnh Dã đề nghị, hoàn toàn nhằm vào chiến pháp bao vây tiêu diệt của Lương Trung Lưu mà định ra, nhìn bề ngoài thì kín kẽ như áo trời, nhưng phía sau nó, chỉ sợ là do Lương Trung Lưu bày bố, yêu cầu Tây Lĩnh Dã đưa ra trong giờ phút quan trọng ấy. Thiết Huyết Trấn đã có được bản đồ quân sự tường tận của Đế quốc Kinh Hồng, cho nên cũng đủ tư cách sử dụng chiến thuật xuyên ra sau lưng đánh ngược lại. Thiển Thủy Thanh cũng thật sự là người có gan sử dụng chiến thuật này, nếu thật sự Lương Trung Lưu không biết sự tồn tại của Tây Lĩnh Dã, tự nhiên sẽ phải mắc mưu.

Mịch Tử Âu là bằng vào sự tỉnh táo của người ngoài cuộc suy đoán rằng Thiển Thủy Thanh rất có thể sẽ sử dụng đấu pháp xuyên ra sau lưng đánh ngược lại. Nhưng hắn không rõ ràng được chi tiết tiến hành cụ thể, bởi vậy chỉ có thể đưa ra cảnh cáo với Lương Trung Lưu mà không có biện pháp phòng ngừa toàn diện. Nhưng hắn cũng không ngờ Lương Trung Lưu đã bày ra một cái bẫy, chờ cho Thiển Thủy Thanh tự chui đầu vào lưới.

Từ lúc Lương Trung Lưu xuất binh, lão cũng đã phái Tây Lĩnh Dã chạy nhanh hết sức tới thành Bình Dương, ngựa không dừng vó, hiến bản đồ, hiến kế. Công nhận bản lĩnh đóng kích của lão khốn này cũng rất cao siêu, hoàn toàn lừa được tất cả mọi người của Thiết Huyết Trấn.

Không thể không nói rằng ông trời đối xử quá khắc nghiệt với Thiển Thủy Thanh, kết quả của chuyện hắn phá giải được câu ‘Hổ lạc bình dương’ lại mang tính trừng phạt như vậy. Mà hiện tại, bất kể là Hổ Báo Doanh do Thiển Thủy Thanh đích thân dẫn dắt, hay hai cánh quân chủ lực của Bích Không Tình và Thủy Trung Đường đều đã đưa nửa thân mình vào trong bẫy rập của Lương Trung Lưu.

Sau khi nghe Thiển Thủy Thanh giải thích xong, Ly Sở hỏi với vẻ hoảng sợ:

- Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?

Thiển Thủy Thanh lắc đầu bất đắc dĩ:

- Quá muộn, chúng ta phát hiện ra quá muộn! Ta có thể khẳng định rằng, số truy binh đuổi theo sau chúng ta nhiều nhất chỉ có bốn vạn mà thôi, mà số quân mai phục ở phía trước chính là cánh quân Sơn cẩu như lời Khai Sơn vừa nói. Lương Trung Lưu đã bố trí sẵn sàng ở cả hai đầu, hiện tại chúng ta tới không được, lui cũng không xong. Mà bên phía Bích Không Tình và Thủy Trung Đường, bốn cánh quân còn lại của Lương Trung Lưu cũng đã chuẩn bị sẵn sàng bao vây tiêu diệt, chỉ chờ bọn họ lọt vào trong ổ mai phục mà thôi.

Nói tới đây, Thiển Thủy Thanh thở dài một tiếng:

- Lương Trung Lưu lợi hại hơn rất nhiều so với sự tưởng tượng của chúng ta, lòng tham của lão ta cũng không nhỏ chút nào. Lão ta không chỉ muốn tiêu diệt chúng ta, mà còn muốn đánh một trận thắng huy hoàng rực rỡ!

Lúc này, Thiển Thủy Thanh đã hoàn toàn hiểu rõ ý đồ tác chiến của Lương Trung Lưu.

Ngay từ đầu, Lương Trung Lưu đã hiểu được một chuyện rất rõ ràng: muốn tiêu diệt Thiết Huyết Trấn không khó, cái khó là làm thế nào tiêu diệt được Thiết Huyết Trấn với cái giá thấp nhất.

Bất cứ một tên tướng lĩnh tài ba nào cũng muốn dùng tổn thất thấp nhất để đổi lấy thắng lợi lớn nhất, Thiển Thủy Thanh là như vậy, Cô Chính Phàm là như vậy, lão hồ ly Lương Trung Lưu tự nhiên cũng là như vậy. Tất cả những trận đánh ngoạn mục trong lịch sử, gần như đều xuất phát từ đạo lý cơ bản nhất của chiến tranh này.

Lương Trung Lưu hiểu rất rõ một chuyện, trận đại chiến thành Bình Dương đã khiến cho Thiển Thủy Thanh có được không gian xoay trở nhất định ở miền Đông của Đế quốc Kinh Hồng. Nếu lão ta chỉ dựa vào ưu thế tuyệt đối về binh lực mà muốn bắt lấy con chuột giảo hoạt Thiết Huyết Trấn này, thật ra cũng vô cùng khó khăn. Chưa nói tới chuyện chiến lực của Thiết Huyết Trấn rất hùng mạnh, người lãnh đạo bọn họ lại là Thiển Thủy Thanh tiếng tăm lừng lẫy, công thần tiêu diệt Chỉ Thủy.

Có thể khẳng định rằng, nếu như ép Thiển Thủy Thanh chống cự tới cùng, như vậy lần phản kích sau cùng của Thiết Huyết Trấn nhất định sẽ khiến cho quân Đế quốc Kinh Hồng tổn thất nặng nề.

Lương Trung Lưu đã thử diễn luyện trên sa bàn mô phỏng một lần, sau khi lão ta lấy hai mươi vạn đại quân quyết chiến trực diện với Thiết Huyết Trấn, đương nhiên là đạt được chiến công tiêu diệt toàn quân của đối thủ, nhưng ít nhất cũng phải trả giá từ ba tới năm vạn đại quân. Đây chỉ là quyết chiến trực diện, chưa nói tới chuyện Thiết Huyết Trấn có thể sử dụng du kích chiến.

Đây là chuyện mà Lương Trung Lưu không thể nào chấp nhận, nếu lão ta muốn thay thế được địa vị của Cô Chính Phàm trong nước, trở thành một viên Đại tướng trong mắt Quốc chủ, vậy lão ta phải tuyệt đối đánh một trận chiến thật là đẹp mắt.

Tây Lĩnh Dã là một món vũ khí bí mật trong tay Lương Trung Lưu, năm đó lúc Quân đoàn Ưng Dương đại bại, quả thật Tây Lĩnh Dã đã bị Cô Chính Phàm bắt làm tù binh, vả lại không hề bại lộ thân phận như những gì lão đã kể với Thiết Huyết Trấn. Nhưng lão ta lại không có trốn thoát trên đường áp giải như đã kể, mà là bị đưa vào doanh khổ sai, chịu đựng kiếp sống thợ mỏ không nhìn thấy ánh mặt trời.

Từng làm tướng lâu ngày trong triều, Tây Lĩnh Dã không thể nào chịu nổi cực khổ như vậy, không thể nào chịu nổi sự tra tấn như vậy. Quan trông coi doanh khổ sai của địch gần như không tốn nhiều công sức đã đoán ra thân phận của Tây Lĩnh Dã ắt phải rất cao. Lại thêm bản thân người Đế quốc Kinh Hồng có rất nhiều mật thám hoạt động thường xuyên bên trong Đế quốc Thiên Phong, sau khi tin tức Tây Lĩnh Dã rơi vào tay Đế quốc Kinh Hồng, Tây Lĩnh Dã muốn giấu cũng không thể nào giấu được, cuối cùng chỉ có thể thừa nhận thân phận của mình. Sau một khoảng thời gian lưu lạc, cuối cùng lão rơi vào tay Lương Trung Lưu.

Lương Trung Lưu được con cờ quý giá này vẫn không lộ ra ngoài, có ý định phát huy diệu dụng. Nhưng lão ta cũng thật không ngờ, công dụng của Tây Lĩnh Dã lại có chỗ phát huy nhanh như vậy.

Sau khi Thiết Phong Kỳ tiến vào Đế quốc Kinh Hồng, Lương Trung Lưu là một trong số ít người có đầu óc tỉnh táo, lão ta và Cô Chính Phàm đều rất nghi ngờ về hành động của Thiển Thủy Thanh. Mặc dù không thể nhìn rõ được kế hoạch của Thiển Thủy Thanh, nhưng Lương Trung Lưu cũng không cho rằng quân của Khương Trác có thể đạt được thắng lợi một cách dễ dàng như vậy. Bởi vậy ngay từ lúc hai người Khương Trác và Lâu Thiên Đức còn chưa đại bại, lão ta vẫn chú ý tới miền Đông của Đế quốc Kinh Hồng, cũng kịp thời cho người đưa Tây Lĩnh Dã tới để đề phòng vạn nhất. Khi tên Thiển Thủy Thanh danh tiếng nổi như cồn kia quả nhiên lập nên kỳ tích, chỉ huy Thiết Huyết Trấn đánh bại quân của Khương Trác, Tây Lĩnh Dã lập tức phát huy công dụng. Trước tiên lão ta chạy tới thành Bình Dương đầu nhập dưới trướng Thiển Thủy Thanh, do đó mới có trận phục kích và chống phục kích, xuyên qua cùng chống xuyên qua, bao vây tiêu diệt và chống bao vây tiêu diệt này.

Kế hoạch lần này vốn là do một tay Lương Trung Lưu sắp xếp, Thiển Thủy Thanh cả đời bày mưu sắp kế đánh giặc, nhưng cuối cùng cũng không tránh khỏi trúng kế của người khác.

Chuyện này cũng không trách được, trước kia chức quan của Thiển Thủy Thanh còn thấp nhỏ hèn mọn, tuy có công lao danh vọng nhưng ít người chú ý, nhưng hiện giờ Thiển Thủy Thanh đang như mặt trời giữa trưa ở Đế quốc Thiên Phong. Tuy rằng lúc trước chức quan của hắn cũng không lớn, quyền lực không cao, nhưng được cái ít người chú ý, hiện giờ địa vị lên cao, khó lòng tránh khỏi biết bao nhiêu người muốn âm thầm hãm hại sau lưng.

Hiện giờ, Thiết Huyết Trấn vì Tây Lĩnh Dã hiến kế mà đã chủ động chia cắt ra làm ba phần rời rạc, không có sự liên kết với nhau, vả lại còn chủ động tiến vào ổ phục kích mà Lương Trung Lưu đã bố trí cẩn thận tỉ mỉ. Hiện tại chuyện mà lão ta cần làm là chỉ huy quân mình siết chặt tấm lưới, ắt Thiết Huyết Trấn có mọc cánh cũng khó bay.

Trận chiến này quân Đế quốc Kinh Hồng lấy tổn thất ít nhất mà đạt được thắng lợi lớn nhất, trong sử sách sẽ ghi rằng, Lương Trung Lưu lão không phải đánh bại đối thủ bằng vào ưu thế về binh lực, mà là nhờ vào tài chỉ huy xuất thần nhập hóa, trực tiếp đánh bại Thiển Thủy Thanh danh vọng đang như mặt trời giữa ban trưa.

Đây mới là chuyện mà Lương Trung Lưu mong muốn.

Mặc dù Thiển Thủy Thanh không biết những chuyện mà Tây Lĩnh Dã đã trải qua, nhưng hắn vẫn đoán đúng được tám, chín phần mười. Giờ phút này hắn giải thích như vậy, Ly Sở và Thác Bạt Khai Sơn mới hiểu ra.

Thiển Thủy Thanh cả giận:

- Nếu không phải Lương Trung Lưu muốn đánh một trận thắng mà không tổn hao gì, vậy hiện tại tất cả chúng ta đã chết trong tay quân Đế quốc Kinh Hồng. Tên phản đồ Tây Lĩnh Dã này, suýt nữa lão ta đã hại chết toàn bộ tướng sĩ chúng ta!

Thác Bạt Khai Sơn vội hỏi:

- Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?

- Phải làm sao ư?

Thiển Thủy Thanh hừ lạnh một tiếng, lửa giận trong mắt hắn đã bùng lên:

- Hiện giờ chúng ta trước có phục kích, sau có truy binh, bên phía Không Tình và Trung Đường cũng đã bị đại quân của Lương Trung Lưu vây khốn, trở thành cá nằm trong chậu. Kế duy nhất hiện tại chỉ là liều mạng với Lương Trung Lưu một trận, cá chết lưới rách mà thôi!

Ly Sở kêu lên:

- Nhưng chúng ta lấy gì để liều mạng cùng đối thủ? Hơn hai mươi vạn đại quân của đối thủ đã bao vây chúng ta, chúng ta đâu còn cơ hội thắng?

- Không!

Thiển Thủy Thanh đột ngột đứng lên, đưa mắt nhìn ra xa:

- Chúng ta còn một cơ hội, cũng là cơ hội cuối cùng!

- Cơ hội gì vậy?

Thiển Thủy Thanh đưa tay chỉ Yến Tử lĩnh phía sau, kêu lớn:

- Chính là Yến Tử lĩnh kia! Nếu như ta đoán đúng, nhất định Lương Trung Lưu đang ở trên Yến Tử lĩnh! Nếu ta là Lương Trung Lưu, vậy ta tuyệt đối sẽ không nhường cơ hội lập công bắt Thiển Thủy Thanh cho người khác! Ở đó chính là cơ hội cuối cùng để chúng ta giành thắng lợi!

Lúc này, Thiển Thủy Thanh đã quyết định dùng danh vọng của mình để đánh một canh bạc cuối cùng: Hắn phải đánh cuộc rằng trên bàn cân của người Đế quốc Kinh Hồng, sức nặng của Thiển Thủy Thanh hắn, tuyệt đối không thua kém tất cả tướng sĩ của Thiết Huyết Trấn!
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Đế Quốc Thiên Phong.