Chương 131: Xác nhận


Mèo Rừng lúc này cũng chẳng để ý nổi là bên cạnh có ai đang quan sát mình không nữa rồi. Anh giơ tay phải lên xua mạnh v8ài cái, khuôn mặt anh lộ vẻ nghiêm túc rồi làm một khẩu hình không thành tiếng: Đừng có manh động!

Tuy Tống Tri3ều Dương kích động nhưng cậu vẫn chưa hoàn toàn mất đi lý trí. Nhìn thấy động tác của Mèo Rừng, đầu óc cậu bỗng giật nả9y mình rồi lập tức bình tĩnh lại.
Tống Triều Dương hít một hơi thật sâu rồi phán đoán cục diện trước mắt. Bất kể mục đích cuối cùng của anh hai tới Kinh Thành là gì, nhưng lúc này cậu đã gặp được rồi thì tuyệt đối không thể bỏ lỡ cơ hội này được. Thiết nghĩ anh hai nhìn thấy bộ dạng của cậu lúc này cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu. Từ nhỏ tới lớn, ngoài ông nội ra thì cậu sống với anh hai lâu nhất. So với ba anh chị em còn lại thì cậu và anh hai mới có thể gọi là người thân.
Mèo Rừng cảm thấy biết được tung tích của thằng năm ở Kinh Thành thì chính là thu hoạch lớn nhất của bản thân khi tới đây rồi. Nhưng lúc này, tuy rằng đã tìm được thằng năm, nhưng đến ngay cả việc cậu ta tên gì cũng chẳng rõ, hơn nữa lúc này chắc chắn là thằng năm không còn dùng cái tên Lâm Ngữ Đường lúc trước nữa, và cũng sẽ không dùng tất cả những thông tin được bố già bố trí, nếu không thì Mèo Rừng đã tìm được Tống Triều Dương từ lâu rồi.
Bây giờ là lúc nào rồi? Thằng năm lại vẫn còn đang lãng phí thời gian quý báu.
Cũng may chỉ ngây ra một chút thôi, Tống Triều Dương lập tức khôi phục trạng thái bình thường.
Không biết Tống Triều Dương đã dùng cách gì để che giấu thân phận thật sự của mình, Mèo Rừng lúc này vẫn đang nghĩ về chuyện này. Cái cấp thiết nhất lúc này anh ta muốn biết chính là thông tin cụ thể của thằng năm, sau đó điều tra rõ việc vì sao thằng năm lại bị đeo còng tay ngồi trên xe cảnh sát?
Mèo Rừng che miệng của mình rất tự nhiên, anh ta làm khẩu hình không thành tiếng với Tống Triều Dương.
Tống Triều Dương nghiến chặt răng. Thực sự là cậu không cam lòng.
Nhìn chú tài xế đang ngồi ở ghế lái phía trước vẫn đang hút thuốc nhìn ngóng động tĩnh bên ngoài cửa sổ, hoàn toàn không hề chú ý tới cậu ngồi phía sau. Tống Triều Dương liền vẫy vẫy tay với Mèo Rừng, dồn sự chú ý của anh ta lên tay mình rồi nhanh chóng dùng ngón tay viết mấy chữ lên cửa xe.
Tất cả cửa sổ xe đều đang mở, từ xe bốc ra một làn khói trắng.
Sắc mặt của đội trưởng Tiết sầm lại:
Tên khốn này, nghiện thuốc nặng lắm, chỉ cần chú không ở đó là đốt hết điếu này tới điếu khác…

Từ khi xảy ra chuyện ở Nam Thành, lần nào ông nội cũng hết sức trịnh trọng dặn dò cậu không được để lộ thân phận với bất cứ ai, kể cả các anh chị. Nhưng bản thân cậu chịu bao nhiêu khổ sở như vậy, cuối cùng mới gặp được người thân, lẽ nào cậu lại từ bỏ sao?
Chết thì chết thôi?
Tống – Triều – Dương – Trường – Thực – Nghiệm – Số - 4….
Ánh mắt Mèo Rừng nhìn chăm chú vào ngón tay của Tống Triều Dương, trong lòng thầm ghi nhớ từng chữ mà cậu viết.
Trong lòng Tống Triều Dương có vô vàn suy nghĩ, nhưng tình thế không cho phép cậu suy nghĩ nhiều nghi vấn như vậy.
Nhìn Tống Triều Dương vô duyên vô cớ rơi vào trạng thái thất thần, Mèo Rừng hận một nỗi không thể xông tới trước mặt mà cho cậu một cái tát.
Mình sao thế này! Tống Triều Dương lắc lắc đầu, cố gắng để bản thân bình tĩnh6 lại. Bản thân cậu bây giờ vẫn đang là tội phạm bỏ trốn, hơn nữa cậu nhìn kiểu hoá trang và bộ dạng của Mèo Rừng lúc nà5y chắc chắn là có vấn đề.
Nhìn những dòng xe cảnh sát không ngừng vào ra trên phố, rồi lại nhìn mặt nạ silicon mà Mèo Rừng đang đeo trên mặt, Tống Triều Dương đột nhiên nghĩ tới một khả năng: Gây ra động tĩnh lớn như vậy, điều động nhiều cảnh sát như vậy, chắc chắn có liên quan tới anh hai đang đứng trước mắt đây.
Nghe thấy chú tài xế ở trước dường như có động tĩnh, Tống Triều Dương lập tức rụt thân người đang áp lên cửa sổ lại, quay đầu về. Chú tài xế vứt điếu thuốc ra ngoài, mở hết cửa sổ ra rồi bật điều hoà trên xe.
Chuyện này là sao? Tống Triều Dương có chút nghi hoặc. Từ biểu hiện căng thẳng của chú tài xế từ gương chiếu hậu, rồi lại hướng theo tầm mắt của anh ta, cậu thấy đội trưởng Tiết và Lý Hương Quân đang ở chỗ cách xe cảnh sát không xa, họ đang tiến về xe.
Anh hai lại không biết cậu lúc này sao?
Tại sao lại như vậy?
Họ tên, địa chỉ!
Khi thấy Mèo Rừng nói ra bốn chữ này, Tống Triều Dương thất kinh.
Cậu dựa theo mật mã mà ông nội để lại mà tìm được ra ngân hàng nổi tiếng quốc tế ở toà nhà tài chính, rồi tìm được thông tin hoàn thiện nhất về thân phận mới có liên quan tới cái tên Tống Triều Dương ở bức thư chính tay ông nội viết tại tủ lưu trữ hồ sơ của ngân hàng.
Sau cuộc điện thoại với ông nội ở toà nhà thương mại Nam Thành, Tống Triều Dương biết được là ông nội vẫn luôn ở cạnh anh hai. Theo lý mà nói thì mọi chuyện xảy ra với cậu, anh hai đều nắm rõ. Nhưng bây giờ anh ấy lại không hay biết về thông tin của cậu. Lẽ nào ông nội không nói với anh hai hay sao?
Làm thế nào đây?
Trong lòng Tống Triều Dương đang vô cùng giằng xé.
Tống Triều Dương vội lau sạch vết tích mà cậu viết chữ trên cửa sổ đi rồi ra hiệu bằng mắt với Mèo Rừng.

Đội trưởng Tiết, chú xem kìa!
Lý Hương Quân dùng ngón tay chỉ vào chiếc xe cảnh sát cách đó không xa nói:
Sao giống như là đang bốc cháy vậy?

Lý Hương Quân nghe mà trợn mắt há hốc mồm, cô đứng bên cạnh chiếc xe cảnh sát nhìn những đám khói vây quanh ghế lái.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Điệp Viên Kỳ Quái.