Chương 105: Khởi động lại cuộc hành trình
-
Đông Phương Thần Thám
- Bố Y Đình Úy
- 6520 chữ
- 2022-02-04 04:11:53
Ninh Hiểu Mạn phải về núi Loan Nguyệt để lo liệu việc ma chay cho Bách Vị Bích, Vạn Vĩnh Khôn chủ động xin đi cùng Ninh Hiểu Mạn lên nú8i Loan Nguyệt, Trần Thiên Vũ vui vẻ đồng ý.
Khang Thoa cũng trở về núi Loan Nguyệt để xử lý các công việc trong chi thứ chín, 3bàn giao cương vị thủ lĩnh cho người kế nhiệm, anh ta muốn chấp hành mệnh lệnh của tổng thủ lĩnh Bích, chính thức gia nhập vào văn phò9ng thám tử Bắc Đình, từ nay về sau sẽ bắt đầu cuộc hành trình gian khổ chắc chắn không tầm thường này của cuộc sống.
Đương nhi6ên, đây cũng là điều mà lòng anh ta mong muốn chứ không phải là miễn cưỡng phải làm. Trải qua một thời gian hiểu biết dài như vậy, hiể5n nhiên những người của Bắc Đình và mình cùng chung chí hướng, bản lĩnh của mình có lẽ cũng sẽ được sử dụng.
Thấy bên Lý Nhất Đình thúc giục rất gấp, đoàn người không dám trì hoãn, Trần Thiên Vũ quyết định cùng Lưu Tử Thần khởi hành trước để hiểu rõ về tình hình cụ thể của vụ án; ông cũng thông báo cho Vạn Vĩnh Khôn và Khang Thoa sau khi xử lý chuyện trong tay, đến thành phố phía Đông để tập hợp, còn về chuyện Ninh Hiểu Mạn đồng hành hay không thì phải xem ý định của chính cô ấy và sự cố gắng của Vạn Vĩnh Khôn rồi.
Lưu Tử Thần lấy chi phiếu của mình ra, giao cho Trần Thiên Vũ.
Trong những năm 50 và 60 của thế kỷ 20, phi công không quân Mỹ cũng đã từng báo cáo những hiện tượng tương tự khác, bao gồm cả phi công không quân Frank Hopkins, ông là cố vấn Đại đội Không vận 106. Vào mùa hè năm 1968, ông đã viết một bài báo cho tạp chí Merchant Marine, đó là về sự cố khi ông lái chiếc máy bay chở hàng tầng bình lưu C-97 qua Tam giác Rồng...
Trong thư, Hopkins nói: Mùa xuân năm 1966, khi tôi đang chấp hành nhiệm vụ hoa tiêu chính của máy bay C-97, chúng tôi đã hy vọng đây là một chuyến lữ hành thoải mái trong khoảng từ sáu đến sáu tiếng rưỡi. Theo quy định, Hopkins phải điều chỉnh vị trí của mình thông qua hệ thống vệ tinh dẫn đường tự động, nhưng trong giờ thứ ba của cuộc hành trình, một chuyện không tài nào hiểu nổi đã xảy ra.
Trong thư Hopkins cho biết:
Tôi đã thực hiện định vị thiên văn thứ hai vào thời điểm đó và thời tiết rất tốt. Vấn đề duy nhất là vị trí cách xa tuyến đường ban đầu gần 630 km, tôi đã kiểm tra dữ liệu nhiều lần để điều chỉnh xem đường bay của máy bay này tại sao lại bị lệch trong một giờ mà không rõ nguyên do. Sau khi hạ cánh, Hopkins báo cáo với nhân viên trực ban rằng máy bay của ông đã đi chệch hàng trăm km so với tuyến đường ban đầu, tuy nhiên báo cáo lại không được lưu trữ. Thế nhưng Hopkins vẫn tin rằng trong khu vực này thực sự có một sức mạnh kỳ dị đang tồn tại, gây ra uy hiếp rất lớn cho tàu thuyền và máy bay. Do những sự kiện này liên tục phát sinh, các chuyên gia cho rằng dưới đáy vùng biển Tam giác Rồng thật sự tồn tại một sức mạnh to lớn nào đó.
Chúng ta còn phải nói đến chuyện tại sao tên của phần truyện lại được đặt là
máu tụ đảo biệt lập
, rất nhiều bạn đọc tất nhiên sẽ đặt ra nghi vấn, mới chết mấy người chứ? Hầu hết đều là người của xã hội đen, sao có thể gọi là
đẫm máu
? Còn tưởng là máu chảy thành sông cơ...
Thật sự rất có lỗi, ý của
máu tụ
không phải như vậy đâu.
Máu tụ là máu nóng để nguội, ý là máu tươi đọng lại, không phải kiểu máu tàn sát cả thành phố đâu, lại khiến mọi người thất vọng một lần rồi nhỉ?
Căn bản không có người tên Bách Vị Bích này, đều là tôi hư cấu ra đấy.
Rất nhiều bạn đọc đoán trúng hung thủ có thể sẽ cực kỳ mất mát, không ngờ lại bắt chúng ta đi đoán một hung thủ vốn không tồn tại!!!!! Thật quá vô lý.
Đúng vậy, Bố Y quả thật là một người vô lý, Bố Y có lòng ích kỷ, Kim Hoán Chiêu mới là hung thủ thực sự. Nhưng Kim Hoán Chiêu chính là bản thân Bố Y mà, Bố Y sao có thể nhẫn tâm giết chết chính mình chứ, Bố Y vẫn muốn tiếp tục sống để kể cho mọi người nghe bảy vụ án còn lại như thế nào, đến phần cuối cùng, Bố Y sẽ giết chết bản thân mình, mong các bạn đọc yên tâm, khi đó, Bố Y cũng đã nhắm mắt rồi, chẳng thoải mái được đâu!
TAM GIÁC RỒNG
Hơn trăm ngàn năm qua, sâu trong nội tâm của mọi người luôn tồn tại một nỗi sợ đối với biển cả, đặc biệt là sau khi nhân loại bước vào xã hội văn minh, càng ngày càng có nhiều tàu thuyền đi lại trên biển. Thế nhưng cho tới hôm nay vẫn còn tồn tại một vùng biển kỳ lạ khiến những người trong ngành hàng hải vừa nghe đã sợ mất mật!
Nơi này không phải là Tam giác Bermuda thần bí khó lường, tiếng xấu lan xa (đó là chuyện của người phương Tây, cách chúng ta quá xa nên cũng khó mà phỏng đoán thật giả), mà là vùng biển thần bí ở phía Đông Nhật Bản - Tam giác Quỷ.
Lạy lần thứ ba, tôi đi làm một giấc mộng đẹp đây, Bách Vị Bích, hẹn gặp lại trong mộng nhé.
PHẦN THỨ BA
KHÚC CA LINH HỒN BIỂN
Bách Vị Bích chết thay Kim Hoán Chiêu, có lẽ cũng là vinh dự của anh ta.
Người như Bách Vị Bích, từ xưa đến nay đều có, tuy rằng không muốn để các vị độc giả dò số chỗ ngồi, nhưng quả thật vẫn có thể vì anh ta mà lập một tấm bia to:
Thứ nhất, vì bảo vệ dân tộc mà hy sinh bản thân mình, đáng khen!
Tắt điện thoại, Trần Thiên Vũ không nhịn được than thở hai câu.
Lưu Tử Thần ở bên cạnh cười nói:
Thế nào rồi? Hành trình lại bị hủy, vé xe lại phải bỏ đi à?
Trần Thiên Vũ nói với biểu cảm quái dị:
Vui sướng khi người gặp họa phải không? Anh đột nhiên nhớ tới một chuyện, hình như còn có hai ngân sách đứng tên em thì phải, anh nhớ đúng không?
Một vùng biển thần bí, khiến trí tưởng tượng của mọi người được phát huy vô tận, đồng thời cũng gây ra rất rất nhiều điều kỳ lạ, nhiều câu chuyện thật giả đan xen đầy phấn khích... đương nhiên, ở đây vẫn có một nhóm người đã âm thầm bảo vệ ngôi nhà xanh thẳm này qua nhiều thế hệ, che chở cho biển cả mênh mông yên ả này...
QUYỂN BA KHÚC CA LINH HỒN BIỂN
Tiết tử
Cùng nêu mấy ví dụ đơn giản nhé:
Rốt cuộc thì Bách Vị Bích nổi sát khí từ khi nào? Thật ra, nhiệm vụ sớm nhất của anh ta là cân đối ba thế lực sản nghiệp lớn nhất. Phải nói rằng tất cả mưu hoa đều từng bước sinh ra sau khi mâu thuẫn tăng lên, chủ yếu là Bách Vị Bích bị chém trọng thương và chuyện Ninh Hiểu Mạn bị tấn công, đặc biệt là chuyện thứ hai trực tiếp va chạm vào điểm giới hạn của Bách Vị Bích, khiến tất cả tiến trình báo thù diễn ra, không thể vãn hồi lại được. Từ người nhận trách nhiệm của vị trí lãnh đạo, theo tuổi tăng lên và những tích lũy từng trải, có cái nhìn sâu sắc về mạng sống, anh ta biến thành người cực kỳ ghê tởm, sau đó lại nghi ngờ ý nghĩa của nghề nghiệp mình đang làm, rồi lại biến thành người đầy oán hờn trong lòng, cuối cùng nổi cơn giận dữ, hoàn toàn bùng nổ! Đây là cả cuộc đời của Bách Vị Bích, là nguyên nhân tại sao mà một người tốt đã biến thành sát thủ, vốn theo đuổi lẽ công bằng lại không cẩn thận mở ra chiếc hộp Pandora, cuối cùng đi lên con đường không lối về.
Tại sao đại ca Tiêu nhìn thấy lệnh bài Xà Vương của vương tộc Bố Y mà lại ra lệnh cho đàn em đi trả thù bang Xà Vương? Nếu bạn đọc nhìn kĩ, sẽ phát hiện bang Xà Vương của Hứa Văn Dũng xuất hiện rất kỳ lạ. Đầu tiên, người phát động phía sau màn và cung cấp kinh phí cho băng nhóm này chính là Bách Vị Bích! Bang Xà Vương ban đầu thì không có lệnh bài gì, nên tất nhiên sẽ chọn lệnh bài Xà Vương của Bách Vị Bích là dấu hiệu đặc trưng cho băng nhóm, A Hải lựa chọn bang Xà Vương để trả thù cũng là điều hợp lý.
Quá trình viết bộ thứ hai gian nan hơn bộ thứ nhất rất nhiều, bởi vì bộ thứ hai bình thường hơn bộ thứ nhất, không có nhiều cảm giác thần bí, đối với trinh thám mà nói thì các nguyên tố cơ bản đã trở nên yếu đi, đối với sáng tác chẳng khác nào tra tấn. Nên viết một chuyện bình thường không ly kỳ như thế nào để trở nên lôi cuốn và ngoạn mục đây? Vấn đề khó khăn của Bố Y không nhỏ, cũng là nỗi niềm chung của rất nhiều rất nhiều tay viết (là vấn đề khó khăn không nhỏ của thế giới ban đầu đấy).
Khổ sở lắm mới viết xong, lỡ không hài lòng thì phải làm sao bây giờ?
Đơn giản là đi ngủ bù, vẫn nên đi ngủ bù đi, đợi đến sau khi Bố Y chỉnh sửa toàn bộ bản thảo và tuyên bố lần nữa, có lẽ cần mấy năm đấy, mọi người hãy chậm rãi chờ nhé...
Ngày 12 tháng 3 năm 1957, trên máy bay chở dầu không quân KB-50 của Hoa Kỳ, tám phi hành đoàn được báo là đã mất tích;
Ngày 7 tháng 6 năm 1963, xác tàu Tonanmaru được phát hiện đang trôi nổi trên biển;
Ngày 9 tháng 9 năm 1980, tàu Debye Charles và toàn thể thuyền viên mất tích;
Mua hai chiếc vé máy bay đi...
Chị nhẹ nhàng nói.
Trần Thiên Vũ khẽ nhíu mày:
Dùng tiền riêng của em à? Nhất Đình không vội đến thế chứ.
Lưu Tử Thần xì một câu:
Nhất Đình không vội thì đâu bảo anh đánh chớp nhoáng ngàn dặm như vậy, thật là... Lệ Lệ nói, 24 giờ sau sẽ có một số tiền lớn được gửi cho anh đấy, yên tâm chưa.
Vào một đêm sáng rõ tháng 1 năm 1989, chiếc tàu săn bắt cá voi Nhật Bản do thuyền trưởng Sakagami Moro điều khiển đã nhìn thấy một con tàu đánh cá nhỏ đang di chuyển khác thường cách khoảng mười sáu mét. Thuyền trưởng và những thuyền viên khác tới gần con tàu đó, nỗ lực tìm kiếm thuyền viên may mắn còn sống sót nhưng tất cả đều yên tĩnh, ông khẩn trương nhìn xung quanh nhưng đáp lại ông chỉ có tiếng nước va chạm vào thân tàu. Ông bắt đầu cảm thấy sợ hãi, xung quanh yên tĩnh thế này, rốt cuộc ở đây đã từng xảy ra chuyện gì?
Cuối cùng, thuyền trưởng Sakagami phát hiện ra rằng không có bất cứ thuyền viên hay hàng hóa nào khác trên tàu ngoại trừ thi thể của vị thuyền trưởng. Tay thuyền trưởng vẫn đang nắm chặt bánh lái.
Có khả năng đây là một bản ghi chép hồ sơ về Tam giác Rồng cách chúng ta gần nhất.
Phần này đã kết thúc, còn nữa!
Phần tiếp theo là
Khúc ca linh hồn biển
.
Thứ hai, vì sự phát triển lâu dài của dân tộc mà chủ động từ bỏ quyền lực cao nhất, đáng khen!
Thứ ba, dũng cảm xóa sổ tệ nạn lâu ngày, huỷ bỏ pháp luật quy tắc tàn khốc, ánh mắt nhìn xa trông rộng, đáng khen!
Đương nhiên, anh ta phạm pháp, anh ta không thể không phạm pháp, anh ta là một tên tội phạm danh xứng với thực! Cho dù bị bắt lại thì cũng sẽ bị bắn chết. Không thể nghi ngờ điểm ấy được, cũng không nhất định phải kể rõ ra làm gì, có thể có cơ hội tự sát đã là sự thương hại và lòng đồng tình của Bố Y rồi.
Ngày 19 tháng 4 năm 1949, tàu buôn Kuroshio Maru số 1 bị mất tích cùng với 23 thuyền viên;
Ngày 8 tháng 6 năm 1952, tàu trục vớt cá ngừ số 5 Chufumaru biến mất cùng 29 thuyền viên;
Ngày 26 tháng 7 năm 1955, máy bay phản lực F3B của không quân Hoa Kỳ bị mất liên lạc vô tuyến với căn cứ của họ, hai phi hành đoàn đã mất tích;
Coi như anh vay được không?
Trần Thiên Vũ cười khổ nói, không phải ông không biết chuyện đó, nhưng đây chẳng phải là thật sự không có biện pháp hay sao.
Lưu Tử Thần vẫn lắc đầu:
Em vẫn cho rằng không ổn. Hay em gọi điện thoại cho Lệ Lệ, nhờ cô ấy trợ giúp chúng ta một ít, em biết anh bình thường tuy mặt dày, nhưng bảo anh mở miệng xin tiền cấp dưới cũ của mình, chỉ sợ không kéo nổi khuôn mặt già kia đâu...
Trần Thiên Vũ nhức đầu, xấu hổ nói:
Năm đó, anh vỗ mông nghênh ngang mà đi, còn bỏ lại vài lời nói kiên quyết nữa, lúc này thu lại quả thật khó có thể mở miệng.
Hoa tiêu: người hướng dẫn tàu bè hoặc máy bay.
Sau khi mất tích, hải quan Mỹ đã sử dụng một lượng lớn nhân lực vật lực để tiến hành tìm kiếm cứu nạn ở vùng biển Tam giác Rồng, nhưng không thu hoạch được bất cứ thứ gì, không phát hiện ra bất kỳ dấu tích nào, toàn bộ cuộc tìm kiếm cứu nạn đã tiêu tốn hơn bốn triệu đô la (những năm 30 của thế kỷ 20).
Cho tới ngày nay, vụ mất tích của Earhart vẫn là một trong những vụ án kỳ bí nhất của ngành hàng không.
Anh suy nghĩ nhiều rồi, bọn họ đều đang trông mong anh nghèo túng trở về đấy... Ài, muốn lòng thanh thản mà mãi không được, thôi em làm thay anh chuyện này.
Lưu Tử Thần cầm lấy di động, tránh né ông để một mình thu xếp vấn đề kinh phí.
Đừng nói chúng ta dùng để làm gì nhé!
Cuối cùng, Trần Thiên Vũ ở phía sau lớn tiếng dặn chị.
Lưu Tử Thần quay đầu lại lườm ông một cái, trong lòng của chị giống như gương sáng vậy, tất nhiên sẽ xử lý cực kỳ thỏa đáng.
Đâu còn cách nào, Bố Y chỉ viết ra suy nghĩ trong lòng, không viết suy đoán vô cớ của mọi người.
Cuối cùng, tôi vẫn phải tiêu phí thêm vài đoạn để nêu lên cảm nhận của mình sau khi tôi đọc phần hai (tác giả viết cảm nhận sau khi đọc à? Đúng!) rất không vừa lòng, thật sự rất không vừa lòng!
Đây không phải khiêm tốn mà là buồn bực, buồn bực sau khi đăng lên (tôi nhớ rõ tôi đã quên viết cảm nghĩ về bộ đầu, vốn muốn bổ sung nhưng bây giờ quyết định không làm nữa, giận lắm! Nguyên nhân thì tất cả mọi người đều biết rồi), rất nhiều lỗi chính tả, rất nhiều câu có vấn đề, này, đây, đây vẫn là sách mà Bố Y viết sao?
Chỉ mong, đảo Loan Nguyệt từ nay về sau sẽ thực sự yên bình.
The End!
Hãy tập trung vào giới thiệu về sự kiện con tàu lớn bị chìm này...
Ngày 8 tháng 8 năm 1980, con tàu Debye Charles chuyên chở 150000 tấn quặng sắt tới gần bờ biển Okinawa của Nhật Bản khoảng 360 km, con tàu này lớn hơn con tàu Titanic gấp hai lần, thân tàu dài hơn cả ba sân bóng đá cộng lại, thiết kế từ đầu tới đuôi có thể nói là vô cùng hoàn mỹ;
Nó đã đi trên biển được bốn năm, trong thời gian này, tình hình máy móc vẫn rất ổn. Dừng chân trên boong thuyền của con tàu to lớn này, cho dù là ai cũng sẽ cảm thấy vô cùng an toàn, nhưng đây chỉ là đối với du khách mà thôi; trên thực tế, đa số thuyền viên thật sự quanh năm ở trên tàu Debye Charles chỉ vì kế sinh nhai nên mới phải mạo hiểm làm việc trên tàu Debye Charles, thường xuyên qua lại khu vực Tam giác Rồng.
Lần đầu tiên Tam giác Rồng được người Mỹ chú ý, không phải vì sự kiện tàu Debye Charles, mà là vì sự kiện rơi máy bay thần bí của nữ phi công huyền thoại người Mỹ Amelia Mary Earhart vào năm 1937.
Amelia Mary Earhart ở Mỹ có thể nói là vô cùng nổi tiếng, vị nữ phi công huyền thoại này gần như đã bay đến mọi nơi trên thế giới.
Ngày 2 tháng 7 năm 1937, vào lúc 12 giờ 30 phút chiều, nữ phi công huyền thoại Amelia Mary Earhart và hoa tiêu Fred Noonan rời khỏi New Guinea, bắt đầu cuộc hành trình cuối cùng bay vòng quanh thế giới, kế hoạch về chuyến bay của họ là bay qua bầu trời của vùng biển Tam giác Rồng, sau khi bay được 4000 km thì hạ xuống mặt đất, nhưng cuối cùng thì hai người bọn họ đều mất tích, không ai còn sống sót trở về.
Hai mắt Trần Thiên Vũ sáng ngời, ông thấp giọng nói:
Số tiền lớn? Bao nhiêu thế? Mau nói đi.
Không nói cho anh đâu.
Lưu Tử Thần nhảy nhót đi mất:
Dù sao thì đủ cho anh dùng là được.
Trần Thiên Vũ bất đắc dĩ mà nhún nhún vai, cảm giác xin tiền đúng là khổ sở.
Ngày 9 tháng 9, tàu Debye Charles và tất cả thuyền viên đều mất tích, một con tàu khổng lồ như vậy, dưới tình huống thế nào mới có thể biến mất mà không hề lưu lại chút dấu vết gì?
Sau khi tàu Debye Charles chìm được mười mấy năm, đa số mọi người đều cho rằng không thể nào tìm được xác của nó. Ngay cả chính phủ cũng khẳng định đó là do sức mạnh tự nhiên, sự kiện này cũng vì vậy mà kết thúc.
May mắn là sau mười bốn năm bị nhấn chìm, cuối cùng, xác tàu Debye Charles cũng đã được tìm thấy, như vậy, rốt cuộc là tai nạn gì mới có thể nhấn chìm nó xuống đáy biển vậy?
Ước chừng khoảng hai, ba ngày là dàn xếp xong công việc khắc phục hậu quả của đảo Loan Nguyệt, bởi vì tâm tình của mọi người khác nhau nên lúc này không ai đề nghị thực hành, Trần Thiên Vũ cũng không muốn ở lại đảo Loan Nguyệt quá lâu, đoạn trí nhớ mà hòn đảo biệt lập này đã lưu cho mọi người quả thật không quá vui vẻ, không bằng hãy để thời gian lau đi vết máu loang lổ mà năm tháng lưu lại vậy.
Ngay tại lúc bọn họ vừa mới lấy được vé xe lên phía Bắc thì một cuộc điện thoại của Lý Nhất Đình lại quấy rầy hành trình của bọn họ, thì ra một vụ án mới được chính thức bàn giao cho Bắc Đình điều tra, mà đây cũng là vụ án đầu tiên chính thức được Bắc Đình thụ lý sau khi thành lập, ý của Lý Nhất Đình là muốn
khuynh sào xuất động
, cố gắng điều tra.
Dựa vào những tư liệu hồ sơ lịch sử do các nước ghi chép phía trên, có phần đã được tiết lộ, có phần vẫn trong trạng thái bảo mật, cũng có phần có ghi chép chính thức, nhưng vì một vài nguyên nhân hạn chế nên hiện nay vẫn không thể nào kiểm chứng tính chân thật của nó.
Có thể có người sẽ tò mò, nếu vùng biển thần bí này nguy hiểm như vậy thì sao lại có nhiều tàu thuyền bất chấp nguy hiểm tới đây như thế? Không lẽ não bọn họ đều ngắn sao? Không phải như vậy dâu. Tuy 70% Trái Đất được đại dương bao bọc, nhưng các tuyến hàng hải chủ yếu đều tập trung chủ yếu ở Đại Tây Dương, Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương, trừ phi không muốn kiếm sống trên biển, bằng không những thủy thủ thường rất khó trách khỏi vùng tam giác khủng khiếp này. Vùng biển mười ba triệu km vuông nghĩa là gì, có thể rất nhiều người sẽ lập tức nghĩ tới một con số quen thuộc, đó chính là diện tích lãnh thổ Trung Quốc (bao gồm 9,3 triệu km vuông diện tích lục địa và 271 nghìn km vuông lãnh thổ vùng biển), đây chính là một khu vực vô cùng rộng lớn, cũng là nơi có rất nhiều tàu vận tải biển, du thuyền, tàu quân dụng, tàu đặc chủng và tàu dân dụng, thương dụng, máy bay quân sự phải đi qua, nhưng cùng lúc đó, chúng ta cũng có thể phân tích sơ bộ rằng cái gọi là Tam giác Rồng thực ra chỉ là một vùng biển.
ZZZZZZZZZZZZZ (Thật ngượng quá, mấy từ khò khò này cũng cần phải trả tiền nhé.)
Xin dừng bút, vái cảm ơn bạn đọc!
Lạy thêm lần nữa.
Khuynh sào xuất động: huy động toàn bộ lực lượng tham gia.
Trần Thiên Vũ đành phải cười khổ.
Mà vị trí của người báo án ở một thành phố phía Đông, cách đảo Loan Nguyệt gần 2000 cây số, cho nên ý của Lý Nhất Đình là bọn họ đừng quay về Bắc Đình vội mà trực tiếp đi đến địa điểm của vụ án mới để điều tra phá án.
Trong sách có một vấn đề vẫn chưa được làm rõ, Bố Y lười diễn giải bằng bút mực, chỉ ngầm thừa nhận là mọi người đều hiểu, đó chính là Trần Thiên Vũ bắt đầu hoài nghi Bách Vị Bích từ khi nào? Thật ra thì cũng rất đơn giản, loại phương pháp này gọi là quan sát tập trung. Thứ mà ông tập trung quan sát là con rắn hổ mang chúa kia, nó xuất hiện tổng cộng ba lần, địa điểm khác nhau, nhân chứng ở đó khác nhau, kết quả khác nhau, nhưng có một điểm giống duy nhất đó là Bách Vị Bích đều ở đó.
Như thế, căn cứ vào định luật suy luận diễn giải, Bách Vị Bích trở thành một hiềm nghi (chú ý, là hiềm nghi).
Nhìn vào tất cả các điểm ấy, các bạn đọc hoàn toàn có thể thỏa sức phát huy trí tưởng tượng, chọn lật ngược luận chứng, nghịch đảo kết quả, tránh cho Bố Y phải giải thích mọi thứ trong từng trang sách, làm vậy có vẻ dài dòng, rất có khả năng sẽ biến thành văn rác; có lẽ mọi người đọc sách của Bố Y lâu rồi, nên sẽ không thấy thắc mắc về chuyện này (đương nhiên là ngoại trừ các vấn đề chủ yếu cần nói rõ).
Tôi nhớ rõ rằng trong phần bình luận sách, câu chuyện này xảy ra hơn mười năm trước, trí nhớ đã hơi mờ nhạt, rất nhiều cảnh tượng và một phần chi tiết đã trở nên mơ hồ không rõ, nhưng thật sự thì khi tôi viết xong bộ này, tôi lại có chút buồn bã mất mát, vì giấc mộng muốn tiêu diệt thế lực đen tối mà lại dứt khoát biến Bách Vị Bích thành vai diễn phản diện, có phải đã rất tàn nhẫn, rất quá đáng hay không?
Dù sao thì hầu hết trong các câu chuyện này đều có nguyên mẫu, chỉ có Bách Vị Bích là một nhân vật hư cấu, bạn nói xem, nên bước lên trước đài để ủng hộ chính nghĩa, lấy bạo chế bạo không phải thượng sách, nhưng đâu còn biện pháp nào khác đâu? Dù sao thì tôi không thể nghĩ ra được. Theo tôi được biết, sau khi tôi rời khỏi đảo Loan Nguyệt khoảng hơn hai năm, bang HN cuối cùng vẫn bị giết, nhưng bang Xà Vương thì thật ra không có nhiều tin tức, bọn họ bây giờ có còn tồn tại hay không, tôi cũng không dám khẳng định.
Rốt cuộc tiêu diệt thế lực hắc ám có phải có nghĩa là cần giết chết xác thịt bọn họ hay không, đó là một vấn đề khó cả đôi đường: đối với những kẻ có hai tay dính đầy máu tươi đó, hầu hết nên bị bắn chết, như thế cũng là giết chết xác thịt; nhưng công khai giết chết xác thịt và cá nhân giết chết xác thịt thì bên nào mới càng công chính đây, khi công khai lại không thể tiêu diệt thế lực hắc ám, để cá nhân chấp hành thì sẽ bị luận tội như thế nào?
Lưu Tử Thần bĩu môi, không để ý đến ông nữa, cái tên đáng giận này, lại nhìn chòng chọc vào ví tiền của chị, thật là chẳng biết xấu hổ gì cả.
Trần Thiên Vũ bất đắc dĩ nói:
Em không biết đâu, số tiền thưởng của tên cáo già kia tạm thời vẫn chưa đổi thành tiền mặt được, hơn nữa, vụ án kết thúc như vậy, quả thật cũng rất khó báo cáo kết quả công tác với ông ta; tên cáo già này, tám phần sẽ không thực sự đổi thành tiền mặt đâu, kinh phí của chúng ta sẽ trở nên eo hẹp... Nếu không, em nghĩ tại sao anh và Vĩnh Khôn cả ngày tiết kiệm ăn mặc chi tiêu, máy bay thoải mái cũng không muốn đi chứ, thật sự là vì kinh tế túng quẫn mà. Vĩnh Khôn còn đùa một câu là làm một tổng quản lý tài vụ không có kinh phí thế này, nếu là người khác thì đã sớm phủi tay mặc kệ rồi.
Lưu Tử Thần đương nhiên hiểu được điều ông nói là tình hình thực tế, nhưng chị cũng khó xử, nói:
Hai ngân sách mà anh cho em đều là quỹ từ thiện, bản thân nó vốn không có lợi nhuận gì rồi; hơn nữa, tham ô quỹ như vậy thật sự không tốt lắm đâu...
Miêu tả này nhìn thì có vẻ không thể nào tưởng tượng được, nhưng rất nhiều người tin rằng hoàng tử sẽ không nói dối.
Tuy hiện tượng mấy trăm năm trước không thể giải thích được, ngày nay chúng ta đã có thể sử dụng tri thức để giải thích nó, nhưng vẫn chưa đủ để giải thích tất cả những đáp án của sự kiện kỳ quái này.
Cũng như Tam giác Bermuda của Đại Tây Dương, mọi người đều tin rằng ở phía Nam Tam giác Rồng Nhật Bản có từ trường thần bí quấy nhiễu, theo tin tức thì nhiễu sóng từ trường này chính là lý do dẫn tới sự kiện con tàu ma và máy bay, tàu thuyền lệch khỏi tuyến đường.
...
...
Lời cuối sách còn muốn nói rõ một chuyện, một chuyện cực kỳ quan trọng: Bách Vị Bích là giả!
Lời cuối về phần
Máu tụ đảo biệt lập
.
Theo thường lệ, sau khi viết xong mỗi một bộ, tôi đều phải viết những lời cuối sách, khác với bộ thứ nhất chính là lời cuối sách này phải thu phí (có lẽ là một xu), vậy thu phí đi. Bởi vì nếu lỡ có bạn nào rảnh rỗi, đi đọc lời cuối sách miễn phí trước thì phải làm sao bây giờ? Làm vậy sẽ trực tiếp biết được hung thủ là ai, cả bộ sách cũng mất đi ý nghĩa sáng tác.
Bởi vì tính đặc thù của phần truyện này, Bách Vị Bích tự sát, cho nên có vài vấn đề sẽ tiêu tán như khói nhẹ khi người đã qua đời, không nên để lộ ra mọi thứ, cho nên có vài phân tích về vụ án bị Trần Thiên Vũ ẩn sâu trong lòng, không giải thích cho bất cứ ai nghe, điểm này khiến các bạn đọc sinh ra hoang mang ít nhiều.
Vị trí cụ thể: 25 độ vĩ Bắc, 142 độ kinh Đông, đây là khu vực có tọa độ trung tâm thần bí nhất trên thế giới, diện tích tam giác khoảng 13 triệu km vuông. Hơn mấy thế kỷ trôi qua, những chuyện như rất nhiều tàu thuyền đột nhiên bị chìm, máy bay mất tích một cách lạ lùng đã xảy ra nhiều lần ở khu vực này, nó nằm ngoài Đại Tây Dương, nằm sâu trong Thái Bình Dương; bình thường mọi người đều cho rằng biên giới của Tam giác Quỷ kéo dài từ phần trung tâm của biển Nhật Bản ở phía Bắc đến quần đảo Mariana ở đảo Guam ở phía Nam. Ngư dân địa phương thường gọi Tam giác Quỷ này là Tam giác Rồng, tên tiếng Anh là
The Dragon’s Triangle
.
Rốt cuộc là lực lượng nào đã nhấn chìm tàu thuyền vào đáy biển khiến không một ai sống sót, rốt cuộc tại sao những máy bay kia lại biến mất không để lại dấu tích gì; rốt cuộc là lực lượng nào đã đẩy những thủy thủ kia vào chỗ chết; bên dưới đại dương rốt cuộc ẩn chứa bao nhiêu bí mật, hang động tối tăm dưới đáy biển, từ trường khác thường, thứ không rõ lai lịch dưới biển kia có thật sự tồn tại không?
Ngày nay, những câu chuyện về quái vật dưới đáy biển đã dần biến mất theo sự phát triển của thời đại, thế nhưng ngư dân lân cận vẫn cực kỳ kính sợ Tam giác Rồng. Đặc biệt là khi bọn họ bị mê hoặc bởi tài nguyên thủy sản, cảm giác này lại càng mãnh liệt hơn. Kỳ quái hơn chính là Tam giác Bermuda đầy bê bối cũng nằm ở vĩ độ 25 ở bên kia bán cầu, vị trí đối lập với Tam giác Rồng, hai vùng biển này được tin là nơi sâu nhất trên thế giới.
Ban đầu, Tam giác Rồng Nhật Bản không có tiếng tăm gì so với Tam giác Quỷ Bermuda, nhưng về sau, nơi này càng ngày càng thu hút sự chú ý của mọi người, số lượng những vụ mất tích rất nhiều và tình hình vụ nào cũng ly kỳ, làm người ta rất sợ hãi! Từ sau chiến tranh thế giới thứ II tới nay, đã có 1500 - 2000 con tàu, mấy nghìn máy bay quân dụng, thương dụng và dân dụng mất tích một cách ly kỳ ở đây.
Năm 1502, đoàn tàu của nhà hàng hải Colombo muốn cập bến ở Florida bằng đường gần nhất, lúc tránh sóng gió đột ngột xuất hiện, trong nháy mắt, tất cả máy móc hướng dẫn đều mất tác dụng, la bàn kim chỉ nam không hề chỉ về hướng chính Bắc mà là chỉ lệch sang 6 độ Tây Bắc. Trong nhật ký hàng hải Colombo đã ghi lại quá trình này, cũng vì vậy mà ông ấy đã trở thành người của quốc gia phương Tây đầu tiên phát hiện ra hiện tượng góc nghiêng của trục Trái Đất. Mà lúc này, tại Tam giác Rồng ở bên kia bán cầu, một thuyền viên khác cũng đã từng có ghi chép tương tự. Từ đây, mọi người bắt đầu tin rằng hiện tượng góc nghiêng trục Trái Đất chính là nguyên nhân khiến các con thuyền bị lạc, thậm chí là mất tích trong các cuộc hành trình, mà trên thực tế, góc nghiêng trục Trái Đất chỉ là do cực Nam Bắc trên Trái Đất và cực Nam Bắc trên địa lý không trùng nhau tạo thành. Loại sai lệch này tồn tại ở bất cứ nơi đâu trên địa cầu, vì vậy nó không phải là đặc điểm riêng của Tam giác Bermuda và Tam giác Rồng. Hiện tượng góc nghiêng trục Trái Đất Colombo nói đến vào 500 năm trước, nay đã sớm trở thành tri thức thiết yếu của các nhà hàng hải, nó không thể trở thành nguyên nhân gây ra lạc hướng và mất tích của các con tàu chở hàng hiện đại.
Ngoài ra còn có những hồ sơ sau ghi chép về Tam giác Rồng:
Nói cho dễ hiểu một chút thì nếu trước mặt bạn có một tội phạm đã cướp đoạt hơn mười mạng người, bạn giết hắn, bạn sẽ phải nhận hình phạt của pháp luật như thế nào?
Thật ra thì cũng đơn giản thôi, muốn giảm bớt hình phạt thì chỉ có trường hợp lỡ tay trong lúc tự vệ...
Về Bách Vị Bích, tạm thời nói đến đây thôi.
Tàu Debye Charles đã gặp phải bão (tốc độ gió hơn 100 m/s, sóng cao hơn chín mét), không cách nào trốn thoát, đồng thời, bão cuồng phong còn tạo ra sóng biển có bước sóng gần dư dài bằng thân tàu, cho nên khi hạ ngang bụng sóng, thân tàu sẽ lập tức bị đẩy vào cơn sóng lớn tiếp theo, sau đó, từng cơn sóng to nối tiếp nhau hoàn toàn bao vây lấy nó. Lúc nó bị cơn sóng lớn hình tam giác kinh khủng vây lấy, tàu Debye Charles bị xé làm ba mảnh vô cùng tàn nhẫn, đồng thời, lúc bị nhấn chìm còn bị đè ép tới mức biến dạng, tất cả thuyền viên không có ai sống sót.
Tuy nguyên nhân tàu Debye Charles bị nhấn chìm đã được tìm ra, có lẽ các nguyên nhân chìm tàu khác cũng tương tự như thế, nhưng lý do ấy vẫn không thể nào giải thích tất cả những hiện tượng kỳ quái này.
Ở Tam giác Rồng Nhật Bản cũng đã từng xuất hiện một hiện tượng kỳ quái, loại hiện tượng quỷ dị này khiến đồng hồ đột ngột thay đổi thời gian, tất cả những điều này đều bất thình lình, cho dù là trong tài liệu chính phủ hay là báo cáo cá nhân thì hiện tượng này đều xảy ra thường xuyên.
Ài, trước mắt cũng chỉ có thể làm vậy thôi.
Vụ án đang chờ đợi mình sẽ như thế nào? Nghĩ đến đây, không hiểu sao ông lại thấy hưng phấn, đúng vậy, vấn đề tiền đã được giải quyết, cơn hứng thú phá giải câu đố lại lập tức chiếm ưu thế.
Đôi mắt ông sáng ngời như trăng ngắm nhìn phong cảnh trên đảo Loan Nguyệt giữa hè, đột nhiên, ông cảm thấy nơi này thật ra giống như một chốn bồng lai tiên cảnh vậy; nếu không có thế lực xã hội đen, đảo Loan Nguyệt đúng là một điểm đến không tồi, có lẽ tương lai sẽ có rất nhiều du khách lựa chọn đến nơi này, hưởng thụ các phong cảnh đẹp.
Không chỉ có máy bay của Earhart của Mỹ mất tích một cách bí ẩn tại Tam giác Rồng Nhật Bản, nơi này vẫn thường có báo cáo về sự xuất hiện của tàu ma trôi nổi trên biển, đó đều là những con tàu lớn không người lái, tồn tại ở vùng biển này vài thế kỷ rồi.
Theo tin tức được thông báo, vào lúc 4 giờ sáng ngày 11 tháng 6 năm 1881, tàu tuần dương hoàng gia loại nhỏ Bax đã gặp phải con tàu ma phát sáng The Dutch Dutchman trong truyền thuyết ở vùng biển Tam giác Rồng, con trai của vua George V của Anh hồi còn trẻ đã từng là một Thiếu úy Hải quân, trong nhật ký hàng hải của ông có ghi chép một đoạn thế này:
The Dutch Dutchman lướt qua đầu tàu của chúng tôi, cũng giống như những con tàu ma khác, nó phát ra lân quang kỳ quái, nó đi tới mạn tàu ở bên trái mũi tàu của chúng tôi, người lái tàu đứng trên cầu thuyền cũng có thể nhìn thấy nó, thế nhưng sau khi tàu cập bến thì lại không nhìn thấy bất kỳ dấu vết hay dấu hiệu nào của con tàu ở phụ cận hay ở đường chân trời...
So với bản thảo mà tôi viết trước kia cũng không bằng! Nhưng, nhưng, nhưng, không đăng lên thì Bố Y ăn cái gì, uống cái gì?
(Xả nhiều lời bực tức như vậy, lỡ bị lấy sách xuống thì phải làm sao bây giờ? Hơn nữa, tôi vẫn có thể xin biên tập viên mở quyền sửa chữa, Bố Y lại ngại rườm rà, đặc biệt là thời gian bổ sung thật sự không cho phép, còn có bảy bộ nữa cần làm, thật sự cần rất nhiều thời gian để sửa chữa, những bộ sau lại không thể không đăng ngắt quãng, về điểm này, các bạn đọc sẽ cho là thế nào?)
Nói thật…
Vì vậy, các sự kiện đắm tàu và những vụ máy xảy ra sự cố có thể cho là một dữ liệu thống kê, vùng tam giác đó cũng chỉ có thể là một khu vực được thống kê, có một vài sự tồn tại không khoa học, có lẽ một vài nơi cũng đã xảy ra những sự kiện tương tự, nhưng lại không thể phát sinh ở Tam giác Rồng, cũng có vài việc vốn bị cho rằng đã xảy ra ở khu vực Tam giác Rồng, nhưng thật ra lại không phải vậy. Nói chung, không ai có cách nào có thể xác định được vị trí chính xác ba điểm tọa độ của ba đỉnh Tam giác Rồng, ba tọa độ này chỉ tồn tại trong kinh nghiệm phong phú của các thủy thủ, cho dù tọa độ trong lòng mọi người có hơi khác nhau.
Thời gian thống kê tất nhiên cũng phải chờ bàn bạc, Tam giác Rồng chính là một khu vực thần bí như vậy đấy.
Có thể khẳng định một điều, đến ngày nay vẫn còn xuất hiện những vụ mất tích thần bí, chỉ tiếc rằng, những người chứng kiến chân tướng đó lại không còn ai sống sót, bí ẩn vẫn tồn tại, khoảnh khắc giải đáp được câu đố đó vẫn còn cách chúng ta rất xa.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.