Chương 277: Nằm vùng trong khu mỏ
-
Đông Phương Thần Thám
- Bố Y Đình Úy
- 1856 chữ
- 2022-02-06 08:04:55
Trâu Tề rất rõ ràng người nào thích hợp, người nào không thích hợp làm công nhân mỏ than. Một mặt là muốn xem tình trạng bên ngoài chẳng hạn như 8hình thể, dáng người còn có da dẻ, đây đều là những điểm được chú trọng. Trong lòng đất điều kiện khắc khổ, nhất định phải tìm người đàn ông trư3ởng thành có sức khỏe tương đối tốt, nhưng phải xem có chịu được khổ nhọc hay không các loại, không thể làm mấy ngày rồi không chịu được, bỏ chạ9y không làm nữa, tuyển nhân lực như vậy chính là lãng phí lớn. Một mặt khác là muốn nhìn kỹ hơn, ví dụ như có kinh nghiệm làm việc tương tự ha6y không, hoặc là đã từng làm việc cực khổ trong lòng đất hay là nơi hoang dã chưa, đây đều là tiêu chuẩn để cân nhắc.
Vạn Vĩnh Khôn và L5ý Nhất Đình cố ý chạy tới tham gia tuyển dụng, cũng đã sớm chuẩn bị xong các tình huống, hôm nay bọn họ đặc biệt không rửa mặt, không thể làm cho mình gọn gàng sạch sẽ giống như bình thường, nếu không thì trông sẽ không giống như người hay làm việc nặng. Ngoài ra, mặc dù bọn họ cũng có nghiên cứu đặc thù về công nhân mỏ than, cố gắng làm cho cách ăn mặc của mình giống với bọn họ, nhưng đối với Trâu Tề mà nói, hai người đứng ở trước mặt vẫn có chút đặc biệt, chẳng qua không nói được đặc biệt ở chỗ nào mà thôi. Không phải Trâu Tề rất muốn chiêu mộ Vạn Vĩnh Khôn cùng Lý Nhất Đình, nhưng thiếu quá nhiều công nhân trong mỏ than, với lại thể trạng hai người kia cường tráng, trông rất mạnh mẽ, rất thích hợp để xuống giếng làm việc nặng. Cuối cùng Trâu Tề vẫn đồng ý, đầu tiên để bọn họ làm thử một đoạn thời gian rồi quyết định.
Mấy ngày này, Đào Muội đã coi Thẩm Minh Nguyệt như là bạn bè, trong lúc tán gẫu cũng nói tới rất nhiều chuyện của mình, có chuyện trong nhà, có chuyện ra ngoài làm thuê, còn có chuyện làm việc trong mỏ. Về phần Thẩm Minh Nguyệt thì ngẫu nhiên vô ý nhắc tới vấn đề nghe nói xảy ra vụ nổ, nhưng Đào Muội đều cười một tiếng mà cho qua, dường như không muốn nhắc tới, Thẩm Minh Nguyệt cũng không dám đặt câu hỏi quá nhiều, lo bị lộ ra sơ hở. Nhưng dù vậy, cô vẫn biết rất nhiều chuyện trong lời nói cử chỉ của Đào Muội.
Cha của Đào Muội là Đào Tam Thắng sinh ra hai đứa con gái một đứa con trai, con gái lớn gọi Đào Nga, trước mắt làm nhân viên phục vụ cho một quán karaoke trong thành phố, bởi vì giao thông không tiện và tính chất công việc đen trắng đảo điên, cho nên rất ít về nhà, có đôi khi một tháng cũng khó mà nhìn thấy một lần. Trước đây Đào Nga có nhắc tới vài người bạn trai, nhưng đều chưa tới tình trạng nói chuyện cưới xin đã tách ra, bây giờ yêu đương thế nào thì Đào Muội cũng không biết rõ. Cha Đào Tam Thắng lại không xen vào, con gái lớn Đào Nga chỉ là gửi một ít tiền về nhà sau khi nhận được lương. Về phần đứa con trai duy nhất, cũng là em trai của Đào Muội là Đào Cẩm Vinh, thì khá là phiền lòng. Tốt nghiệp trung học đã bỏ học về nhà, cả ngày không chịu làm gì, qua lại với một đám bạn xấu, còn thường xuyên tìm Đào Tam Thắng đòi tiền tiêu xài. Lần này sau khi Đào Tam Thắng bị thương, Đào Cẩm Vinh bởi vì không muốn cả ngày ở nhà chăm sóc cha, lấy cớ nói mình cũng vào thành phố làm việc sau đó chạy mất, lúc rời khỏi nhà, còn cuốn đi mấy trăm đồng tiền mà Đào Muội vừa đưa cho cha.
Trước đó Thẩm Minh Nguyệt đại khái biết được tình cảnh khó khăn của nhà họ Đào, nhưng không nghĩ rằng đứa con nhà nghèo Đào Cẩm Vinh lại có thể ngang bướng đến thế, cha đã như vậy, còn không biết xấu hổ mà lấy tiền của ông la cà bên ngoài, đích thật là khiến gia đình bất hạnh này đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương. Cô rất thông cảm với nỗi vất vả của Đào Muội, nói đùa:
Nếu chị không muốn khổ sở, hay là sớm tìm một nhà khá giả mà gả vào, biết đâu có thể khấm khá hơn một chút đấy!
Đào Muội mỉm cười, đầu thoáng thấp xuống, không lên tiếng.
Ha ha, nhất định không phải là em nói lung tung, chắc chắn là chị đã có đối tượng rồi, mau nói cho em biết anh ấy là ai? Dáng dấp đẹp trai hay không?
Lòng hiếu kỳ của Thẩm Minh Nguyệt hoàn toàn bị khơi lên, ở lứa tuổi của cô, đúng là cảm thấy rất hứng thú với mấy chuyện này.
Cũng không biết thế nào, nhắc tới từ
bạn trai
, Đào Muội lập tức nghĩ đến Trâu Thiệu Đường. Mặc dù quan hệ của bọn họ trong quá khứ rất thân thiết, nhưng cũng chưa thực sự yêu đương, đồng thời lần trước mình vừa mới cự tuyệt anh ta.
Sau khi Thẩm Minh Nguyệt nhận được tin tức vội vã đi thẳng tới nhà ăn, lúc trước Trâu Tề đã báo cho Đào Muội rằng sẽ có một người tới giúp đỡ. Đầu tiên là cô tự giới thiệu mình một phen, sau đó nhiệt tình chủ động làm việc, nấu nước nấu cơm, rửa rau rửa chén, vậy là loay hoay khí thế ngất trời, khiến cho Đào Muội nhất thời không kịp thích ứng với sự rảnh rỗi mà mình đang có.
Thẩm Minh Nguyệt tích cực chủ động như vậy, ngoại trừ kìm nén quá lâu muốn hoạt động ra, càng là muốn để mình có biểu hiện tốt, như thế mới có thể khiến Đào Muội nhanh chóng tiếp nhận sự xuất hiện của mình, làm tốt quan hệ giữa hai người. Trên thực tế thì từ sau khi Đào Muội trở về từ đô thị trong Nam, mỗi ngày đối mặt với một đám đàn ông cũng đủ phiền toái, thế mà bây giờ xuất hiện một cô nàng nhí nha nhí nhảnh tới cùng làm, quả thực tâm tình đã vui vẻ hơn rất nhiều. Chẳng qua cô cũng là người hiền lành, nếu có chuyện thì công nhân kỳ cựu như mình bằng lòng làm nhiều hơn một chút, chứ không muốn để Thẩm Minh Nguyệt quá mức vất vả, một tới hai đi, hai cô nàng tuổi tác tương tự rất nhanh đã thân quen không ít.
Việc này tôi biết, cô ấy có thể làm chút công việc văn phòng, cũng có thể nấu cơm, cô ấy nấu ăn cũng ngon lắm.
Vạn Vĩnh Khôn cố ý tiết lộ.
Nấu ăn ngon à, đúng dịp lắm, chỗ chúng tôi có hai bác gái qua năm không làm nữa, đúng là vừa khéo thiếu người nấu cơm.
Trâu Tề cũng rất vui lòng, hằng ngày một mình Đào Muội lo việc nấu cơm quả thực là bận tối mắt tối mũi, có thêm một cô gái trẻ tới phụ giúp cũng tốt, dù sao mọi người đều phải ăn cơm.
Ồ? Tại sao vậy? Có phải dáng dấp không đẹp trai hay không? Chị xinh đẹp như vậy, nhất định phải tìm chàng trai dáng dấp đẹp mắt mới được.
Thẩm Minh Nguyệt không e dè khen ngợi Đào Muội, đây đúng là lời nói từ đáy lòng của cô, quả thực Đào Muội thuộc về loại gái đẹp chân dài thành phố, cho dù ở khu mỏ ăn mặc hơi quê mùa một chút.
Đào Muội cười lắc đầu:
Không phải đâu! Cũng là bởi vì điều kiện của anh ấy quá tốt, trong nhà cũng rất có tiền, cho nên bọn chị không xứng đôi.
Kỳ thật, chuyện này Lý Nhất Đình và Vạn Vĩnh Khôn đã tính toán rồi, bởi vì Thẩm Minh Nguyệt yểu điệu thế kia thì rõ ràng không thể đi làm thợ mỏ. Nhưng dựa vào việc trao đổi của Lưu Tử Thần và Đào Muội, bọn họ hiểu rõ trong khu mỏ chỉ có một nhân viên nấu cơm, vừa khéo chức vị này phù hợp với người nấu ăn ngon như Thẩm Minh Nguyệt. Hơn nữa, để Minh Nguyệt cố ý nhắc với người báo tin chuyện mình cùng làm việc với Đào Muội, nói không chừng còn có thể nhận được nhiều manh mối hơn trong lúc sinh hoạt hàng ngày.
Thế là ba người Lý Nhất Đình đã xâm nhập vào khu mỏ một cách thuận lợi, Vạn Vĩnh Khôn và Lý Nhất Đình xuống dưới giếng, Thẩm Minh Nguyệt ở phía trên phụ trách nấu cơm. Vừa vặn có thể chia ra đi điều tra manh mối vụ án, cũng có thể tìm cơ hội trong ứng ngoài hợp với cơ quan đầu não Bắc Đình trao đổi tin tức cho nhau.
Nhưng rõ ràng Thẩm Minh Nguyệt không muốn bỏ qua cơ hội rất tốt này, cô tràn ngập tò mò về mọi thứ của nhà họ Đào, đồng thời cũng có hứng thú với đời sống tình cảm của Đào Muội, cô luôn cảm thấy trong những câu chuyện quay chung quanh Đào Muội hoặc Đào Tam Thắng, có lẽ sẽ có thể tìm được chỗ đột phá.
Cuối cùng Đào Muội không qua được, lập tức thổ lộ tiếng lòng:
Ừm, chị có thể nói cho em, nhưng em phải giữ bí mật giúp chị nhé!
Thẩm Minh Nguyệt thấy cảnh tượng này, tò mò hỏi:
Chẳng lẽ chị đã có người trong lòng rồi hả? Có bạn trai rồi sao?
Nào có, em đừng nói lung tung!
Đào Muội ngượng ngùng thấp giọng nói.
Nhân cơ hội này, Vạn Vĩnh Khôn đề cử một người với Trâu Tề:
Giám đốc Trâu, tôi và anh trai tôi tới từ miền Nam, bây giờ vợ của tôi đi theo đến đây cũng không có chuyện làm, có thể cho cô ấy làm chút việc vặt trên mỏ than hay không?
Vợ của cậu hả?
Trâu Tề nghi ngờ liếc mắt nhìn anh, người trẻ tuổi trước mắt này trông chỉ hơn hai mươi tuổi, thế mà kết hôn sớm như vậy:
Cô ấy sẽ làm gì đây? Chỗ chúng ta đâu nhận thợ mỏ nữ.
Đương nhiên rồi, chúng ta là chị em tốt mà, em sẽ không nói cho người khác đâu.
Thẩm Minh Nguyệt thế thốt cam đoan nói.
Kỳ thực, chị chưa có bạn trai, chẳng qua có một chàng trai vẫn đang theo đuổi mà chị không nhận lời thôi.
Đào Muội nói đúng sự thật.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.