Chương 302: Bươm bướm lấy mạng


Bác Nghiêm quả là người đã sống ở khu vực khai thác mỏ mấy chục năm, cuối cùng lần này Lưu Tử Thần cũng tìm được đúng người, vừa nh8ắc tới ông lão kia, bác Nghiêm đã vỗ đùi nói:
Trời ơi! Không nghĩ tới cả kẻ điên kia mà các cháu cũng điều tra ra được, xem ra vă3n phòng thám tử của mấy đứa quả thật rất lợi hại đấy, còn rất cẩn thận nữa. Như Vân à, vụ án của chúng ta nhất định sẽ được phá, c9háu xem, bọn họ thật là có trách nhiệm!


Lưu Tử Thần hơi xấu hổ bởi lời khen bất ngờ này, chị mỉm cười nói:
Bác khen chún6g cháu quá lời rồi, đã nhiều ngày trôi qua mà bọn cháu vẫn chưa kết án được đã là không tốt rồi, bác nói như vậy thật sự khiến bọn5 cháu vô cùng xấu hổ đấy!


Vương Như Vân cũng hào hứng, giúp Lưu Tử Thần đặt câu hỏi:
Bác nói kẻ điên nào thế? Sao cháu không biết bên kia có người ở nhỉ?

Bác Nghiêm uống một ngụm nước ấm rồi mới chậm rãi nói:
Đám thanh niên các cháu chắc chắn là không biết rồi, cho dù là người lớn tuổi cũng rất ít khi đi qua phía bên phải của khu vực khai thác mỏ. Chỗ đó có một khe núi tên là thung lũng Bướm, nơi đó có một ông lão sinh sống, hình như từ lúc bác hiểu chuyện, ông ta đã ở đó rồi, mấy đứa nói xem đã bao nhiêu năm rồi? Lúc còn trẻ, bác đã gặp ông ta vài lần, nhưng người này không thích nói chuyện, cũng không đến thôn trấn, cũng không có quan hệ gì với mỏ than, chỉ một mực nuôi dưỡng đám bướm đó. Một lần nuôi cũng đã được mấy chục năm, cho nên lớp người già chúng ta mới gọi ông ta là lão già điên.


Ý bác là ông ta vẫn luôn ở trong khe núi đó, dựa vào chuyện nuôi mấy con bướm đó mà sống sao? Ông ta không có người thân nào à?
Lưu Tử Thần tiếp tục hỏi.

Con bé này, cháu nói không đúng, vừa rồi bác đã nói, ông ta nuôi mấy con bướm đó không phải vì kiếm tiền nên mới bị gọi là lão già điên đấy! Còn chuyện chi tiêu trong cuộc sống của ông ta ra sao thì bác không biết. Ông ta chắc chắn không có người nhà, cho tới bây giờ, bác vẫn chưa từng gặp mặt hay nghe qua, ông ta cũng đáng thương lắm, một người đã sống hơn nửa đời người, tinh thần khó tránh khỏi bị vài bệnh.
Bác Nghiêm kiên nhẫn giải thích, cái nhìn của bà về lão già điên này thật ra cũng có nghĩa là không ít người biết chuyện này ở khu vực khai thác mỏ.
Vương Như Vân cắn chặt răng, cố hít sâu vài hơi, một lúc sau mới chậm rãi bình thường trở lại:
Không phải khó chịu, chỉ là tôi không muốn nghe thấy từ kia mà thôi.


Từ nào? Ý cô là từ ‘bướm’ sao?
Lưu Tử Thần mạnh dạn đoán.

Chính là nó!
Vương Như Vân tuyệt đối không muốn nghe thấy từ này, từ miệng mình nói ra còn cảm thấy đáng sợ hơn.
Nghe bà nói xong, đại khái Lưu Tử Thần cũng hiểu, số lượng bướm nhiều như vậy cũng là do lão già điên đó nuôi, khó trách chúng lại nghe lời ông ta như thế. Lưu Tử Thần đoán Thẩm Minh Nguyệt tùy tiện xâm nhập vào hang động, kinh động tới đám bướm, mà ông lão già điên ở đó ra tay cũng là vì muốn bảo vệ đàn bướm do mình nuôi mà thôi, mặc dù hành vi có hơi cực đoan nhưng căn bản cũng không có ác ý gì.
Vương Như Vân về cơ bản đã gần bình phục, nhưng nghe được chuyện về con bướm thì trong lòng vẫn không khỏi cảm thấy sợ hãi. Loại sợ hãi này gần như đã khắc sâu trong lòng, con bướm đã nghiễm nhiên trở thành ác ma trong lòng cô ấy rồi.
Lưu Tử Thần nhận ra vẻ khác thường của cô ấy, tốt bụng hỏi:
Cô sao vậy? Tôi thấy cô hơi run, có phải cô cảm thấy khó chịu không?

Lưu Tử Thần rất hiểu tâm tình của Vương Như Vân, nhưng chị lại càng nóng lòng muốn biết thêm về vụ án, khi tìm thấy Vương Như Vân, trạng thái tinh thần của đối phương rất kém cho nên chị không thể lấy được bất cứ tin tức gì từ miệng nhân chứng này, hôm nay chính là cơ hội hiếm có, Lưu Tử Thần không muốn bỏ qua nó.

Cho nên chị tiếp tục dẫn dắt Vương Như Vân nói ra lý do tại sao mình lại sợ nó đến thế, đương nhiên cũng không nóng vội, cố gắng để đối phương chậm rãi giải tỏa tâm trạng. Hơn nữa chị cũng nhìn ra trạng thái của Vương Như Vân đã ổn hơn lúc trước rất nhiều, hình như mấy ngày qua đã nghỉ ngơi đủ nên đã khiến Vương Như Vân thoải mái hơn nhiều.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Đông Phương Thần Thám.