Chương 312: Phát hiện ngoài ý muốn
-
Đông Phương Thần Thám
- Bố Y Đình Úy
- 1149 chữ
- 2022-02-06 08:05:26
Dựa theo sắp xếp của Bắc Đình thì lẽ ra phải có người theo dõi Tiết Khôi và Cao Khả Hoa, kết quả Thẩm Minh Nguyệt đứng bên ngoài ch8ờ một lúc cũng không thấy người của mình xuất hiện, cô cảm thấy thật kỳ lạ, sao lại không có ai đi theo vậy chứ. Không còn cách nà3o khác, nếu đã bị mình trông thấy thì cô cứ tự mình làm nhiệm vụ là được, tự mình ra trận đi tìm đám người Tiết Khôi.
Thẩm9 Minh Nguyệt quay qua nói với Đào Muội rằng mình có chuyện đột xuất phải đi trước, Đào Muội còn nghĩ Thẩm Minh Nguyệt cố ý tạo cơ 6hội để cô ấy và Trâu Thiệu Đường ở riêng với nhau nên có hơi ngượng ngùng. Nhưng Thẩm Minh Nguyệt thật sự đang có việc nên cũng kh5ông rề rà nữa mà đi ra khỏi quán lẩu cay, trực tiếp vào nhà hàng xa hoa ở đối diện.
Ra là vậy! Vậy xin hỏi phòng cô ở đâu? Nếu cô không tìm thấy thì tôi có thể dẫn cô đi.
Quản lý vô cùng khách sáo nói.
Không cần đâu, phòng tôi đặt ở ngay phía trước thôi, ừ...
Thẩm Minh Nguyệt nhìn tên phòng bên cạnh, là 333, vậy nên bịa ra một số:
Là phòng 444.
Minh Nguyệt đoán bảo vệ sẽ từ cửa lớn chạy tới nên trực tiếp chạy vào nhà vệ sinh và trốn sau cánh cửa, quả nhiên có hai bảo vệ chạy qua hành lang. Cô lập tức chạy ra, thừa dịp bảo vệ vẫn còn chạy ở phía trước mà lách ra ngoài, nhân viên phục vụ ở cửa chính muốn tới chào hỏi mà cô cũng không thèm để ý, trực tiếp ra khỏi cửa.
Thật là, thì ra theo dõi cũng không vui chút nào!
Thẩm Minh Nguyệt phẫn nộ lầm bầm, nhưng bây giờ Tiết Khôi và Cao Khả Hoa vẫn còn ở bên trong, gã mập ở cùng bọn họ vốn không phải cấp trên của mỏ than, rất có thể là manh mối quan trọng, Minh Nguyệt không muốn bỏ qua nên gọi điện cho Lý Nhất Đình xin trợ giúp.
Lý Nhất Đình vừa nhận được báo cáo của Vạn Vĩnh Khôn và Thịnh Mập về chuyện kho hàng của mỏ than, cả Tiết Khôi và Cao Khả Hoa đều xuất hiện ở đó. Ông đang ở đó tìm người, dùng mọi kỹ thuật và phương pháp để kiểm nghiệm ảnh chụp chiếc xe mà Vạn Vĩnh Khôn gửi về, nghe được Thẩm Minh Nguyệt bắt gặp nó trong thành phố thì cảm thấy hưng phấn.
Ông chỉ thị cho Thẩm Minh Nguyệt:
Minh Nguyệt, vì phải giám thị Mai Viễn Chinh và ký túc xá nên bọn Vĩnh Khôn vừa mới đi rồi. Em xác định em chỉ nhìn thấy Tiết Khôi, Cao Khả Hoa và một người đàn ông mập thôi sao? Có phải bọn họ đi chiếc Audi kiểu Sedan không?
Quản lý nghi ngờ nhìn cô, Minh Nguyệt vừa từ mỏ than đi ra nên ăn mặc rất bình thường, quần áo cũng dính chút dầu mỡ, thoạt nhìn quả thật không hợp để xuất hiện trong loại khách sạn cao cấp như thế này. Bà ta cầm bộ đàm trực tiếp thông báo cho bảo vệ đến xử lý.
Dưới sự kinh hãi, Thẩm Minh Nguyệt lập tức quay đầu chạy, cô hối hận tại sao mình lại không nghe lời Lý Nhất Đình mang giấy tờ tùy thân theo, nhưng cô cũng lo lắng mình thường xuyên ở cùng Đào Muội, mang theo sẽ dễ bị lộ thân phận. Bây giờ thì tốt rồi, không có giấy chứng nhận, mình lại ăn mặc như thế này nên cũng không thể nói được gì, nói không chừng còn bị người khác nghi ngờ là kẻ trộm, còn muốn gọi bảo vệ tới. Nếu làm lớn chuyện, mình bị chút uất ức chỉ là chuyện nhỏ, nếu gây ra hỗn loạn thì sẽ khiến Tiết Khôi chú ý, mà bọn họ lại biết mặt mình.
Càng tệ hơn là hành vi của Thẩm Minh Nguyệt khiến quản lý trực ở hành lang nghi ngờ, đó là một người phụ nữ trung niên, bà ta gọi Thẩm Minh Nguyệt lại và hỏi:
Chào cô, cô có cần chúng tôi giúp đỡ gì không?
Thẩm Minh Nguyệt trong lòng chột dạ, không dám quay đầu lại, ấp úng nói:
Không cần đâu, tôi chỉ tới để dùng bữa thôi.
444, thưa cô, hình như phòng 444 hôm nay không có ai đặt cả!
Quản lý kinh nghiệm phong phú trực tiếp chọc thủng lời nói dối của Thẩm Minh Nguyệt.
Thẩm Minh Nguyệt thấy không thể vãn hồi nên dứt khoát quay đầu lại hỏi:
Thật ra tôi cũng không nhớ rõ lắm, vừa rồi tôi đi theo ba người đàn ông kia vào.
Sau khi đi vào, Thẩm Minh Nguyệt phát hiện nơi này thật sự rất cao cấp, cách trang trí bên trong còn khí thế hơn cả mình tưởng tượng, hẳn là tiêu chuẩn năm sao. Nhân viên phục vụ sảnh chính tiếp đãi cô rất nhiệt tình, hỏi cô có yêu cầu gì không, Thẩm Minh Nguyệt nói mình đến để dùng bữa, không cần người tiếp đãi, cứ để cô tùy ý là được, sau đó nhanh chóng thoát khỏi nhân viên phục vụ và đi vào nhà hàng.
Nhưng sau đó, cô nhanh chóng phát hiện ra một vấn đề, diện tích nơi này rất lớn, bố cục lại liên kết với nhau, đừng nói là tìm người mà ngay cả vị trí của mình cũng không thể xác định được. Dù sao thì Thẩm Minh Nguyệt cũng không am hiểu chuyện theo dõi, đi đi lại lại hồi lâu mà vẫn không tìm được đám người Tiết Khôi, ngay cả bản thân mình cũng bị lạc đường, đi tới đi lui mà vẫn quay về chỗ cũ.
Sedan là một loại xe chở khách mà thân xe đại thể chia làm ba khoang: khoang động cơ, khoang hành khách và khoang hành lý. Ở Anh, người ta gọi loại xe này là xe saloon, Đức gọi là xe Limousine.
Thẩm Minh Nguyệt kỳ lạ trả lời:
Đúng vậy! Sao anh biết là xe Audi?
Ha ha, chuyện này thì em không cần biết, bây giờ em đi tìm chiếc xe đó và giám sát bên ngoài là được, không cần phải vào nhà hàng. Em nghĩ xem, bọn họ lái xe tới thì nhất định cũng phải lái xe đi, em hãy chuẩn bị sẵn sàng, chờ tới khi bọn họ đi ra thì tiếp tục theo dõi. Đúng rồi, sau khi em tìm được xe thì chụp biển số xe lại cho anh.
Lý Nhất Đình căn dặn.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.