Chương 345: Lấy oán trả ơn


Tiết Khôi cảm thấy chuyện mình bị nắm thóp nằm trong dự kiến, từ khi Bắc Đình xuất hiện, kinh nghiệm xử lý nhiều năm đã nói cho gã biết tình hì8nh không ổn rồi, đã tới lúc nên bỏ trốn. Nhưng gã lại không muốn bỏ qua, thứ nhất là
ô dù
của mình vững chắc, từ vụ khai man là có thể nhìn 3ra được, thứ hai là gã không muốn từ bỏ tất cả mọi thứ ở nơi đây, cho dù là địa vị hay tài phú cũng đều là công sức nhiều năm mình làm ra, cứ 9thế mà buông bỏ thì thật sự rất đáng tiếc.

Có điều, gã cảm thấy nguy cơ xuất hiện nên đã sắp xếp rất nhiều việc từ trước, ví dụ như gã6 bảo vợ mình dẫn theo con cái về quê cũ ở phía Tây, còn cầm theo một ít tiền, nói với vợ rằng nếu mình gặp chuyện không may thì lấy số tiền nà5y mà nuôi con. Tiết Khôi tự biết mình đã thua thiệt với gia đình rất nhiều, nhất là con cái, mặc kệ thế nào đi nữa, gã cũng phải cam đoan con mình có thể thuận lợi trưởng thành, đây cũng chính là thiên tính của người làm cha mẹ.

Chuyện này thì anh sai rồi, phó quản lý Tiết, lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, Bắc Đình chỉ là gặp may mà thôi. Cho dù không có chúng tôi, cảnh sát địa phương vẫn có thể vạch trần âm mưu của các anh, chỉ cần anh có làm thì sớm hay muộn cũng sẽ có ngày này thôi.
Lý Nhất Đình không kiêu ngạo, không siểm nịnh nói.

Thắng làm vua thua làm giặc!
Tiết Khôi ngửa đầu nhìn trần nhà mà thở dài:
Tiết Khôi tôi sớm nên rời khỏi đây, kiếm đủ tiền rồi thì không nên ở lại đây chờ mấy người tới bắt, chỉ tiếc là kẻ đáng chết vẫn chưa giết được, tôi không muốn từ bỏ!

Lý Nhất Đình không nghe nổi nữa, ông không ngờ Tiết Khôi bề ngoài phong quang mà trong lòng lại âm u như thế:
Phó quản lý Tiết, Tần Học Xuyên làm việc đều đúng với quy định, anh không thể vì tư lợi của mình mà oán trách anh ta. Vả lại anh ta thật sự nhận tiền của anh sao?

Tiết Khôi đột nhiên bật dậy, lớn tiếng nói:
Tôi nói này ngài thám tử, có phải ông bị Tần Học Xuyên hối lộ không vậy!? Tôi tin mấy người nhất định biết rõ chuyện Trầu Tề thường xuyên đưa tiền cho Tần Học Xuyên, địa điểm chính là ở ngay văn phòng anh ta! Muốn có nhân chứng thì lão Cát, tôi, Trâu Tề đều là nhân chứng cả, muốn lấy vật chứng thì mỗi lần tôi đưa tiền cho Tần Học Xuyên, tôi đều bảo Trâu Tề mang theo camera lỗ kim, toàn bộ quá trình đều được ghi lại, vậy mà ông còn không biết xấu hổ tới hỏi tôi sao?


Bạn chí cốt sao? Ha ha ha...

Tiết Khôi cười lớn không lý do, tiếng cười vô cùng khủng khiếp, ngay cả vẻ mặt cũng thay đổi:
Đúng vậy, chúng tôi đã quen biết được mấy chục năm, là bạn chí cốt của nhau, nhưng bạn bè chính là dùng để lợi dụng mà. Anh ta lấy tiền của tôi thì phải giúp tôi làm việc, kết quả thì sao, tên này vậy mà lại đứng về phía Mai Viễn Chinh. Ví dụ như lần trước, Mai Viễn Chinh báo cáo lên cấp trên là muốn đóng cửa mỏ than, anh ta lại đồng ý, rõ ràng tôi đã đánh tiếng với anh ta rằng không thể đóng cửa rồi, đóng cửa thì tôi không thể nào làm ăn được nữa, thế nhưng anh ta lại không nghe tôi. Ông nói xem, vậy mà cũng là bạn chí cốt à?

Lý Nhất Đình cũng cười khẽ:
Không có gì là không công bằng cả, không ai có quyền cướp đi tính mạng của người khác, dù là kẻ có tội như Vương Ma Tử và Cao Khả Hoa, hay người vô tội như Nghiêm Bảo Bình và Tào Bảo thì anh đều không có quyền xử lý thay pháp luật.

Cuối cùng, Tiết Khôi cũng nhìn thẳng vào Lý Nhất Đình:
Ồ? Xem ra thám tử Lý đã biết rõ ràng về vụ án này rồi à, vậy còn hỏi tôi làm gì? Cứ trực tiếp bắn chết tôi là được rồi mà!

Lý Nhất Đình có kinh nghiệm phong phú khi thường xuyên phải đối diện với loại tội phạm thế này, ông biết không thể nào cứng rắn nên nói:
Tiết Khôi, anh là một người rất thông minh, có thể bày ra một vụ án phức tạp như thế, chứng minh anh rất có đầu óc. Làm người quang minh chính đại không nói chuyện vòng vo, chúng tôi tới đây điều tra các anh không phải là ý định của quản lý mỏ Mai Viễn Chinh, ông ta cũng nằm trong mục tiêu điều tra của Bắc Đình. Đúng rồi, tôi thật sự muốn hỏi anh một chuyện, anh có biết ai là người đã mật báo chuyện này cho chúng tôi không?


Ha ha, vấn đề này hỏi hay lắm! Ông đây cũng rất muốn biết con mẹ nó là kẻ đã phá hủy sự nghiệp của thằng này, nếu không phải mấy người đảo loạn kế hoạch của bọn này thì chẳng ai có thể động tới một sợi lông của thằng này đâu!
Tiết Khôi vẫn vô cùng kiêu ngạo, không có vẻ gì là sám hối cả.
Gã biết rõ chuyện mình phạm pháp đã bị cảnh sát biết được, nếu không cũng sẽ không tận diệt hết người của gã, cũng không cho gã giải thích một lời nào, có lẽ vì muốn giảm bớt sức lực, không trông mong có thể giảm mức án phạt nên lúc thẩm vấn, gã vẫn không phối hợp hoặc là nói năng lung tung.
Tiết Khôi liếc nhìn Lý Nhất Đình đang ngồi trước mặt, trong lòng lập tức chấn động, gã lập tức hiểu ra tại sao mình lại nhanh chóng sa lưới như thế, thì ra trong mỏ than có kẻ nằm vùng. Gã tức giận, chế giễu nói:
Ài, bây giờ tôi đã hiểu tại sao Mai Viễn Chinh lại đề bạt một người mới như ông làm tổ trưởng rồi, thì ra ông ta đã sớm thông đồng với mấy người, muốn kéo tôi xuống, tôi còn làm gì được nữa? Cứ tùy tiện định cho tôi một tội danh là xong!


Ý anh là Tần Học Xuyên?
Lý Nhất Đình thấy gã chủ động nói nên nhân cơ hội hỏi.
Tiết Khôi cười lạnh:
Hừ, Tần Học Xuyên đã đáng chết từ lâu rồi, chỉ tiếc là mạng nó lớn, xe bị đâm nát như thế rồi mà vẫn còn sống được, thật là không công bằng mà!

Chuyện tới nước này, Tiết Khôi đã sớm chuẩn bị từ trước rồi, gã thấy mình đi sai vài nước cờ nên mất mạng cũng là lẽ đương nhiên.
Nhưng Lý Nhất Đình tới đây không phải để nói chuyện phiếm với gã:
Tiết Khôi, rốt cuộc tại sao anh lại muốn giết Tần học Xuyên? Không phải anh ta là bạn chí cốt của anh sao?


Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Đông Phương Thần Thám.