Chương 110: Lễ Hội Ẩm Thực
-
Hùng Ca Đại Việt
- trọng nghĩa phạm
- 1974 chữ
- 2021-01-26 05:34:09
Ngô Thì Nhậm đã đến Mê Linh trấn được hai ngày rồi, nhưng hắn ta không hề có ý định ngay lập tức tìm đến Phạm Long đầu gặp mặt mà hắn âm thầm quan sát, xem Phạm Long có phải là một minh chủ đáng để hắn đầu nhập vào hay không.
Là một minh chủ hùng tại đại lược như lời La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp nói, hay cũng chỉ là một kẻ lọc đời mua danh chuộc tiếng nhằm kiếm lợi cho riêng mình.
Ngược lên Hồng Giang chỉ cần chưa đến hai ngày Ngô Thì Nhậm đã đến được trấn Mê Linh, Trấn Mê Linh cũng không có như đại thành Luy Lâu, nơi này chỉ là một trấn nhỏ, dân số cả thành chưa đến hai vạn dân.
Chưa tính đây là một thành trì phụ cận nên trong mắt Ngô Thì Nhậm thành trì này sẽ không mọc nổi cái rễ hành gì.
Thế nhưng trái ngược với suy nghĩ của hắn, Trấn Mê Linh mang lại cho hắn một nguồn sinh khí mới, cảm giác cả một thành trì sinh cơ dạt dào.
Đặc biệt ngoài bến cảng, đây là nơi hỗn tạp nhất trong thành trì có bến thuyền, nơi này cùng với khu ổ chuột, tạo dựng nên một khu vực đông đảo của lưu dân từ các phương đổ về thành thị.
Đặc biệt mấy năm mất mùa, vào đầu đông sẽ có sương muối thiệt hại mùa màng, dẫn đến việc nhiều nông nô trở thành lưu dân một cách bất đắc dĩ.
Ngô Thì Nhậm tưởng chừng Trấn Mê Linh sẽ không khác gì Luy Lâu hay bất kỳ thành trì nào khác sẽ có rất nhiều nạn dân, lưu dân.
Nhưng rất tiết, tràng cảnh đó không có, ngoài bến thuyền ngoại trừ những người có công việc ngoài đó, nhưng cửa hàng nhà kho các loại thì không hề xuất hiện lưu dân mang bộ dáng đói rách đi nhan nhản ngoài đường.
Điều này làm Ngô Thì Nhậm trở nên hiếu kỳ về trấn Mê Linh,. Sau khi tìm một quán trà, gọi một bình trà nóng, đồng thời nghe ngóng các tin tức có thể tìm hiểu được trong trà lâu.
Phải nói tại thời kỳ này, nơi mà tin tức lưu thông nhất chính là các trà lâu tửu quán, nơi mà các thực khách, các thương nhân thường xuyên lui tới tụ họp. người đi đông người về bắc, nên tin tức có thể nghe ngóng một cách dễ dàng.
Sau khi dò hỏi một ngày Ngô Thì Nhậm mới biết được, vào hơn hai tháng trước hiệu úy đại nhân đã ra lệnh chiêu mộ quân binh vệ thành đồng thời mở ra một doanh mới được gọi là Hậu Cần Doanh có nhiệm vụ phục vụ cho quân lính cùng phủ thành chủ.
Nhưng lưu dân kia sau khi gia nhập Hậu Cần Doanh, sẽ được phủ thành chủ trả tiền công, mức lương thấp nhấp cũng được 5 tiếng đồng một ngày, thập chí các thợ thủ công tiềng lương cao hơn đến 7 tiền đông, còn nhưng ai biết chữ khi làm việc trong Hậu Cần Doanh có thể kiếm được 10 tiền đồng một ngày.
Cứ như vậy mấy ngàn lưu dân nhanh chóng bị đưa đi làm việc, còn bên trong Hậu Cần Doanh làm cái gì, tuy tin tức không được truyền ra, nhưng ở đâu cũng có người hiếu kỳ nên cũng âm thầm tìm hiểu cũng biết được bên trong Hậu Cầu Doanh làm cái gì.
Chình là không nhưng khai hoang, kiến thiết ruộng đất trồng trọt lương thực, đào ao thả cá, xây dựng chuồng trại nuôi heo, gà, vịt, dê.
Còn một số khác thì đi khai thác các loại vật liệu gỗ, đá xây dựng nhà ở, các công trình kiến thiết, mang tính chất đại quy mô, chứ như vậy trong hơn hai tháng đã có hơn 200 căn nhà được xây lên, những ngôi nhà kia được xây dựng theo một quy mẫu nhất định, cứ bốn căn nhà hợp thành một khu nhà, khu nhà còn có một cái sân vườn nhỏ, một cái giếng đào.
Căn nhà kia xây dựng vô cùng tốt, có thể ở được 6 người, đủ cho một gia đình ba thế hệ cùng sinh sống.
Mà một điều đặc biệt chính là những căn nhà tốt kia đều cấp cho những cái lưu dân kia ở. Hơn nữa giá cả rất hợp lý, không cần phải trả tiền một lúc mà sẽ trả dần trong năm, chỉ cần hàng tháng trả một ít tiền thì sau 5 năm căn nhà kia sẽ thuộc về bọn họ.
Tin tức kia truyền ra, đã khiến cho không ít người tò mò có phải là sự thật không, thậm chí còn có người nghi hoặc tin tức kia là do có người đồn thổi.
Ngô Thì Nhậm biết tin thì cũng bán tín bán nghi, muốn quan sát Phạm Long kia một thời gian.
Sáng hôm nay, Ngô Thì Nhậm cũng quen thuộc ngồi trên trà lâu ngắm nhìn xung quanh thì bất ngờ nhìn thấy một đoàn người, trang bị trên người là một thanh trường cùng kiểu mới. đeo bên hông là một cây đoản đao nhỏ, khí thế trên người tỏa ra cực kỳ bức người.
Đội hình mang theo một lượng lớn xác hung thủ, đều là những con hung thú sống tại rừng sâu núi thẳm, hung dữ vô cùng.
ấy vậy mà đến mấy chục đầu như thế. Ngạc ngư, gấu lớn, rất lớn, heo rừng, nai rất nhiều chủng loại. tin tức còn chưa dừng lại ở đó,nhìn thấy cảnh tượng kia mọi người trong trà lâu bắt đầu bàn luận về chuyện mấy ngày trước, cái lễ hội ẩm thực gì đó, sau đó là cái lễ hội tất niên cuối năm.
Mọi người càng nói khiến cho Ngô Thì Nhậm có một chút mông lung. Hắn là học giả, tuy từ nhỏ học theo Nho Giáo, thế nhưng những tư liệu về người Việt cổ vẫn còn, các phong tục tập quán của người Việt hắn đều xem qua non nữa. cũng như là các thức người Hán muốn xóa sổ văn hóa người Việt như thế nào.
Biết những điều kia càng khiến cho Ngô Thì Nhậm càng tò mò về cái nhân vật Hiệu Úy kia. Cũng như là lễ hội tất niên, lễ hội ẩm thực.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Sau bao ngày chờ mong cuối cùng cũng đã đến. chiều 30 tết, ngày hôm nay chính là ngày của năm mới. chỉ còn ít giờ nữa thôi dân tộc Việt sẽ bước quan một năm mới, bước ra một trang sử mới cho dân tộc.
ấy vậy mà người dân không hề biết tương lai bọn họ ra sao, bọn họ lúc này chỉ nghĩ đến lễ tất niên, hay là lễ hội ẩm thực, trong đó có rất nhiều thức ăn ngon.
lúc này trời cũng đã xế chiều, bên ngoài bến cảng nghìn nghịt người kéo dài một khu vực vô cùng rộng lớn, chí ít có 8000 tham dự.
dọc theo hai bên chính là vô vàng các hàng quán, hàng quán bày biện cũng rất là thô sơ chỉ là một cái bàn nhỏ, cạnh bên là một cái bếp thật lớn, với một chất lỏng sền sệt như nước mũi bên trong, đang bốc khói nghi ngút.
Cạnh bên là một cái bếp nướng than siêu to siêu khổng lồ, than bên dưới đang âm ỉ cháy, còn gác lên trên là hơn chục cái xiên thịt nướng. bao vây lấy gian hàng chính là vô số dân chúng hiếu kỳ đang chăm chú nhìn nhóm thức ăn mà không ngừng thèm thuồng chảy nước miếng.
" Ông Chủ! Cho ta một xâu thịt nướng cùng một chén súp!" Ngô Thì Nhậm chen chút thân hình ra khỏi đám đông gọi món.
" tốt!" ông chủ quầy hàng hình thấy bộ dáng Ngô Thì Nhậm thì ngay lập tức đáp ứng.
Những chủ gian hàng nơi này nói cho đúng hơn là người điều thừ Phục Hưng thôn đến phụ giúp công việc, nói chung bọn họ cũng thạo việc quen tay để làm, chỉ cần một gian hàng 5 người phục vụ, một người nướng thịt, một người múc súp, một người thu tiền, một người điều tiết nhóm người mua hàng, còn người cuối cùng là rửa chén cùng khuân vác các vật phẩm khác.
Ông chủ rất là khí phách bộ dáng văn nho của Ngô Thì Nhậm, lão không nhịn mà hỏi thêm vài câu.
" Vị Tiên sinh này hẳn là từ nơi khác đến!"
" Ah! Đúng! Ta từ nơi khác đến!" Ngô Thì Nhậm cảm giác có điều gì đó không đúng cho lắm.
" Hẳn là Vị Tiên Sinh này muốn đầu nhập cho Hiệu Úy Đại Nhân!" lão chủ quán cười khà khà, rồi mày lấy ra 3 xâu thịt nướng cùng một chén lớn sup cho Ngô Thì Nhậm.
" ha ha ha! Vị Tiên Sinh! Ngươi đến tìm đại nhân nhà ta! Đó chính là sự lựa chọn chính xác của ngươi! Đại Nhân ta mang chí lớn, muốn cho người Việt chúng ta người người đều có cơm no áo ấm! ngươi thấy không, chỉ mấy tháng trước ta chỉ là một cái lưu dân, không nhà không cửa, ngay cả mạng sống đều bị sơn tặc nắm giữ!" nhắc đến chuyện không khỏi để cho chủ quán cảm khái một hồi.
Ngô Thì Nhậm không nói gì, ánh mắt trở nên rất trầm tư, nhậm lấy thức ăn đưa cho chủ quán 4 tiền đồng rồi rời đi.
Khu ẩm thực huyên náo cực kỳ náo nhiệt, người hô ta gọi, người khen người hào hứng. đặc biệt là những đứa nhỏ chưa trải qua những chuyện náo nhiệt đông người như thế này liền vô cùng hào hứng.
Đối với các bình dân trong trấn, tuy có công việc ổn định, có một ít đất tư sản, sinh sống hằng ngày đều tốt cũng có một chút dư dả cũng đua nhau góp vui trở thành khách hàng tiêu xài tốt nhất nhất.
Một xâu thịt chỉ có giá một tiền đồng, ăn được 4 5 ngụm là hết, đương nhiên là sẽ không thể nào đã thèm, cứ như thế trung bình một người trưởng thành bình dân của phải tiêu hết 7 8 tiền đồng mua thịt nướng.
Thịt nướng vì có tiêu nên có vị cay cùng khát nước, thế nên chén súp nóng chính là thứ hút hàng thứ hai. Chưa tính là mấy đứa nhỏ đi theo chung vui, bọn chúng cũng là những đứa tiêu tiền nhiều. tuy sức ăn không nhiều, nhưng nhìn thấy thứ gì mới lạ cũng muốn, khiến cho mấy chủ gia gian tranh nhau kiếm được bộn.
Chỉ chưa đầu một giờ số lượng thịt nướng chuẩn bị đã cạn sắp tới đáy. Cũng may Phạm Long đã đoán ra được trường hợp như thế này, nên đã chuẩn bị hàng tồn kho rất nhiều, chỉ cần mang ra nướng là tốt.
Lễ hội ẩm thực tiếp diễn cho đến khi trời sập tối, lúc này chính giữa lễ hội đã dựng ra một cái sân khấu cực lớn.
Đn One Piece hay cùng hài, tôn chỉ main là TRANG BỨC, chỉ có 1 bàn tay vàng: Main là thiên tài, yy vừa phải, có logic
One Piece Nhà Giàu Nhất Phách Lối Cao Điệu Lịch Sử