Chương 117: Động Binh


Trấn Nghi Lộc hiệu úy trấn thủ chính là Túc Kháng là một trong những tay chân thân thuộc được Sỹ gia trọng dụng, nhưng người này có chức nhưng không có thực tài, các hạng mục quan trọng bên trong trấn Nghi Lộc đều do người Hồng Thị quản lý.

Ví như chức Phó Quân đảm nhiệm trị an, vệ thành quân chính là Hồng Kính Thường tam đương gia Hồng Thị chưởng chấp. quân vệ binh trên danh nghĩa là 500, nhưng còn chưa tính thêm quân vệ phủ thành chủ 200 quân. Quân thủ vệ bến cảng 300 tên. Ngoài ra phụ thuộc 12 thôn trang mỗi thôn đều có một lực lượng hộ vệ từ 100 – 200.

Có thể nói Túc Kháng chỉ là một con chim đơn độc,là một con bù nhìn của Hồng Thị với bên ngoài khu vực Hồng Lĩnh.

Trang viện Hồng thị được an bài cách khá xa trấn Nghi Lộc lưng dựa vào núi, xung quanh Hồng Thị Bảo được xây bằng tường gạch, kèm theo đó là một hệ thống hầm hào bảo vệ xung quanh, nếu như muốn cường công vào Hồng Thị Bảo là một chuyện rất khó khăn.

Người Hồng Thị chia ra làm hai trường phái chính, một là chọn văn hai là yêu võ, hai bên phân bố đồng đều, văn nhân chịu trách nhiều điều hành Hồng Thị còn võ tướng đảm nhiệm chức vụ trị an, luyện quân tiêu diệt sơn tặc.

Con cháu Hồng Thị cũng không phải dạng dễ chọc, từ nhỏ đã được luyện võ, những kẻ xuất đạo ra bên ngoài võ công phải đạt ít như là sơ cấp võ sư. Còn về nho sinh cũng phải thông qua các cuộc khảo hạch của gia tộc mới được ra bên ngoài phát triển,

Những kẽ có thực lực ,học vấn kỳ tài sẽ được chú trọng bồi dưỡng ví như đưa ra các thư viện, học phủ lớn học tập.

Để bồi dưỡng nhân tài cho Hồng thị sử dụng, tại Hồng Thị Bảo còn mở một cái Hồng Thị Võ Phủ dùng để chiêu mộ những thiếu niên tuấn kiệt có tư chất hơn người để truyền dạy võ, hơn nữa còn có các ưu đãi cho những thiếu niên tài tuấn này, vì như dưới 15 tuổi đột phá võ sĩ được thưởng 10 tiền bạc, 20 tuổi đạt võ sư thưởng 10 mẫu đất tiền vàng 5 khối. hơn nữa còn nhận được chức vụ đội trưởng Hồng gia thị vệ.

Có vẻ vì thực lực Hồng Thị Hồng Lĩnh khinh người đến thế mà Sỹ Nhiếp chưởng chấp Giao Chỉ thậm chí Sỹ gia chưởng chấp Giao Châu cũng được một đoạn thời gian cũng chưa hề động chạm đến Hồng Lĩnh khu vực này.

Ngay cả Phạm Long cũng không muốn trực tiếp đối kháng cũng vì thế mà ra.

Hậu đường – Hồng Gia Bảo

Lúc này Hồng Tam đang ngồi đợi bên trong. Hắn ta có một chút cảm giác kích động sau bao nhiêu năm mới có thể về được nơi này.

Hồng Tam chính là một trong nhưng trực hệ Hồng gia, nhưng hơn 10 năm trước vì gia tộc an bài đã lặn lội đến nơi hoang vu Mê Linh vì gia tộc mà phát triển sự nghiệp.

Sau 10 năm cuối cùng hắn đã trở về, nhưng bằng hữu khi xưa lúc này đây cũng đã vượt qua mặt hắn, không những thực lực mà còn địa vị.

Nhưng lần này hắn có thể giúp gia tộc chiếm được một mảnh tiên cơ tại Mê Linh trấn, như thế hắn sẽ chiếm được đại công không hề nhỏ, đến lúc đó bảo dược, cùng quyền lực sẽ nhanh đến tay. Hắn có thể dương đắc ý làm bá chủ một phương.

" Tiểu Tam! Ngươi trở về rồi đấy à!" bước vào hậu đường chính là một vị trung niên nhân, râu tóc dài đến tận ngực, ngực để trần lộ ra một thân hình cường tráng, hơi thở khí tức tuôn ra khiến cho bất kỳ tên võ sư nào cũng phải e ngại.

" Tam thúc! Là ngươi! Ngươi lại đột phá!" Hồng Tam cực kỳ phấn khích khi nhìn thấy người trung niên kia.

Hồng Chí chính là lão tam của Hồng thị chưởng quản Hồng Thị trong thế hệ này, hắn được đại ca hắn giao cho nhiệm vụ quản giáo Hồng Thị Võ Phủ cũng là sư phụ của rất nhiều trang tuấn kiệt tại Hồng Lĩnh trong 20 trở lại đây.

Hồng Chí tuổi cũng đã vượt qua 50, nhưng khí lực phi thường, không hề có một chút đi xuống của tuổi trung niên xế chiều. thực lực đại võ tướng, nếu như hắn ta đầu nhập vào thế lực Sỹ Nhiếp, có lẽ hắn chính là một cái quân đoàn trưởng chưởng chấp lên đến 1 vạn quân.

" Tiểu Tam! Ngươi cũng tiến triển không ít, chỉ cần một bước nữa thôi là có thể đột phá sơ cấp võ tướng! ha ha ha! Không hổ là thế hệ anh tài của Hồng gia ta!" Hồng Chí cười khoái chí nói.

" Rốt cuộc bên kia có chuyện gì, mà khiến ngươi phải từ xa đích thân chạy đến!" nói đến đây Hồng Chí trở nên thận trọng dò hỏi.

" Tam Thúc! Các ngươi vẫn chưa nhận được tin tức gì?" Hồng Tam có chút khinh nghi hỏi.

" chuyện gì! Đại ca bên kia không có nói gì cả!" Hồng Chí nheo mày.

" 10 ngày trước, Đại ca đã cho người truyền tin về! báo cáo tình hình bên kia cho gia tộc!" Hồng Tam nói.

Hồng Chí nheo mày!

" Bên kia xảy ra đại sự ?"

" là đại sự! hơn nữa lần này hành động tốt, chính là cơ hội quật khởi cho Hồng Thị chúng ta!" Hồng Tam phấn khích nói.

" Nơi này không phải là nơi để nói chuyện, ta mang ngươi vào gặp gia chủ!" Hồng Chí nhỏ giọng. sau đó cả hai thúc cháu vào sâu bên trong hậu viện Hồng Gia Bảo tiếp hành họp hội nghị.

Vì lần này cuộc họp khá là quan trong, ngoài năm đại chủ sự Hồng gia ta, còn có hơn 10 người khác cũng tham gia bao gồm các mưu thần võ tướng tài tuấn trung thành nhất của Hồng Thị.

Không ai biết bên trong cuộc họp đó diễn ra sự tình gì, nhưng mãi cho đến tận rạng sáng ngày hôm sau mới kết thúc hơn nữa nét mặc mỗi người tham gia đều phấn khích vô cùng.

Ngay trong ngày hôm đó Hồng Thị bắt đầu có những hành động cực kỳ mãnh liệt, đầu tiên Trấn Nghi Lộc rơi vào cảnh giới nghiêm ngặt, nội bất xuất ngoại bất nhập, tăng cường phòng vệ đến mức tối đa. Thậm chí bên ngoài Hồng Thị còn có gián bố cáo truyền ra tin tức Sơn Tặc trên núi Thiên Nhẫn bắt đầu dị động, muốn công chiếm các thành trấn thôn trang phụ cận, yêu cầu tăng cường cảnh giới phòng bị.

Ra lệnh triệu quân quân binh vệ thành cùng các hộ vệ tập hợp hành quân chuẩn bị đối chiến sơn tặc, lần này hành động quy mô lên đến 2000 quân chủ lực, trong đó có 200 kỵ binh làm tiên phong mở đường.

Tin tức cũng được Túc Kháng gửi thư truyền về Luy Lâu, nhưng nội dung chỉ có một vài dòng nói về Hồng Thị có hành động lớn tiêu diệt sơn tặc trên núi Thiên Nhẫn huy động lực lượng chỉ bằng 1/3 quân số mà Hồng Thị huy động.

Bởi vì lần này hành động quy mô, nên Tam đương gia Hồng Chí tự mình ra trận, mang theo 5 tên học trò giỏi nhất của mình cùng với một đội kỵ binh tinh anh nhất Hồng Gia Bảo đi đầu mở đường làm quân tiên phong.

Đại quân phía sau huy động một lượng lớn nhân mã, dọc đường trưng thu một lượng lớn lương thực đi theo, khiến cho đội hình trở nên dài đến hơn 1 dặm hành quân trong những con đường ngoằn ngoèo trong khu rừng già nguyên sinh.

Núi Thiên Nhẫn chính là một ngọn núi lớn phụ cần biên giới nằm sát biên giới chỉ cần đi qua lãnh thổ Tam Điệp là có thể trực chỉ Mê Linh khu vực đồng bằng Bình Lệ Nguyên. Nơi mà các thành trấn trù phú trong đó có trấn Mê Linh mà Phạm Long quản lý.

Ngay tại khoảnh khắc quân Hồng Lĩnh điều động thì bê này trấn Mê Linh chỉ cần nửa ngày sau, thông tin tình báo đã tới tận tay của Phạm Long.

Lúc này Phạm Long ngồi tại phòng họp chủ sự bên trong ngoài Nguyễn Chích, Võ Tánh, Nguyễn Xí ra thì còn có Ngô Thì Nhậm, Nguyễn Hữu Cảnh. Riêng Vương Nhu thì được an bài vòng tuyến bên ngoài chuẩn bị.

Lần này Phạm Long muốn Ngô Thì Nhậm tham gia vào phòng họp lớn này để chứng minh thực lực của bản thân cũng như thế lực của mình, đạt được Ngô Thì Nhậm đầu nhập vào, bởi vì cái trấn mới thành lập Thái Nguyên Trấn đang cần người chủ sự bên đó.

" Lần này Hồng thị Hồng Lĩnh động đại quân, tuy trên danh nghĩa chính là vì tiêu diệt sơn trại trên núi Thiên Nhẫn, nhưng đó chỉ là một cái cớ mà thôi, người từ Tam Điệp từng gửi tin tức về phụ cần nơi đó ngoài một ít thôn làng ngỏ của các bộ lạc thiểu số ra thì hầu nhưng không có sơn trại nào cả."

" bọn chúng chỉ muốn đánh thế tạo đường muốn uy hiếp chúng ta từ mặt phía nam và Tây nam mà thôi!" Phạm Long chậm rãi nói.

" Phía bên Ka Lũ sơn trại có tin tức gì không ?" Phạm Long chợt hỏi.

" bên kia đám người Hồng Gia dường như cũng đang bắt đầu hành động, bên ngoài thì rất phối hợp chúng ta tổ chức lễ hội cho đám thôn dân nông nô trong các nông trường, thôn trang ăn tết, nhưng thực chất một lượng lớn hộ vệ trong đêm đã được điều động vào sâu trong rừng. !" Nguyễn Chích báo ra tin tức.

Ngô Thì Nhậm lúc này cau mày thật sau chần chờ không biết nói gì.

Thể loại võng du kết hợp tiên hiệp, truyện hay hấp dẫn, tình tiết lôi cuốn, câu văn dễ đọc... mời mọi người nhảy hố!
Nghe Nói Ngươi Rất Chảnh À
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Hùng Ca Đại Việt.