Chương 783: Gặp lại chu mạn ngọc
-
Lấy Chồng Quyền Thế
- Ngư Ca
- 1191 chữ
- 2022-02-12 04:58:55
Lúc Lâm Bồi ở trong tù đã biết tin ba mình đã qua đời. Sau đó ông ta lại nghe nói sau khi cha mình được Lâm Húc đưa về nuôi, vì g8ià yếu mà sinh bệnh mất trí nhớ, còn thường xuyên bị Dung Tử Khâm ngược đãi. Người đàn bà ác độc này còn gián tiếp hại chết ông.3 Lâm Bồi đã không thể chăm sóc ba mình trước lúc lâm chung, hơn nữa thấy ba mình chết oan uổng thì lại giận lây Lâm Húc.
Sau khi Lâm Bồi ra tù, Lâm Húc rất muốn cứu vãn quan hệ của hai anh em. Nhưng lần nào Lâm Bồi nhìn thấy Lâm Húc cũng đều lớn ti6ếng chửi mắng.
Cũng vì vậy mà hai anh em rạn nứt xích mích, không hòa thuận.
Gần một năm hình như bọn họ không q5ua lại với nhau.
Lâm Thiển đi trên đường mà tâm trạng bứt rứt, bèn gọi điện cho Lâm Húc,
Alo, ba, ba đang ở đâu vậy?
Ba đang ở Dubai.
Ba thoải mái quá đi. Lúc nào thì ba về? Ngày nào Nam Nam Bắc Bắc cũng hỏi con bao giờ ba đến thăm hai đứa.
Ba không có thoải mái gì đâu, chỉ ước được mau chóng về nước thôi. Cũng nhanh mà, khoảng một tháng gì đó.
Vâng, vậy tốt, chắc Tết ba đã về rồi.
Con yên tâm, đến lễ mừng năm mới nhất định ba sẽ về. Con ở nhà họ Cố vẫn ổn chứ? Bọn nhỏ có khỏe không?
Tốt cả, khỏe cả ba ạ. Ba một mình ở nước ngoài cũng phải tự chăm sóc mình cẩn thận nhé. À ba, còn...
Không có không có. Con chỉ đang nghĩ đến cuộc sống của bác sau khi ra tù, không biết bây giờ gia đình bác như thế nào. Nhưng con cũng không dám đi thăm nhà bác.
Thôi con đừng đi, chờ ba về nước rồi cùng đi. Luật sư hôm qua báo cho ba, đầu năm mới sẽ chính thức mở phiên tòa xét xử Dung Tử Khâm, án ít nhất cũng phải mười năm, bà ta không thoát được đâu.
Vậy tốt quá. Cuối cùng chúng ta cũng đợi được ngày này. Ông nội dưới suối vàng biết được cũng có thể nhắm mắt rồi.
Thiển Thiển, đợi đến khi mở phiên tòa, có thể Duy Nhất cũng sẽ quay về. Tới lúc đó nếu con bé có hành động gì quá đáng thì con đừng chấp em nhé. Con chỉ cần không để ý đến con bé là được rồi.
Sao vậy con?
Gần đây ba có liên lạc với bác Cả không?
Ba cũng mong là có. Nhưng oán hận của bác con với ba đã tích tụ sâu lắm rồi. Ba có đi tìm bác con thì cũng sẽ bị bác con chửi cho vuốt mặt không kịp. Làm gì có chuyện bác con tìm đến ba? Sao vậy, bác đến tìm con à?
đây tuy là ngoại ô nhưng mấy năm nay đã phát triển nhanh chóng, đô thị hóa hoàn toàn rồi. Ngôi biệt thự biệt lập ở một khu vực yên tĩnh. Ở đây tấc đất tấc vàng, mỗi căn cũng phải có giá trị từ trăm triệu trở lên. Năm đó biệt thự này được Tổng Đình Uy mua để sắp xếp cho Lâm Tiêu. Sau thời gian điều trị, bệnh tâm thần của Lâm Tiêu cũng đã khỏi hẳn.
Trước khi Lâm Bồi gặp chuyện không may, Lâm Tiêu là cô công chúa được cả đám đông săn đón, không phải lo ăn không phải lo mặc. Sau khi Lâm Bồi gặp nạn, Lâm Tiểu nhờ ly hôn mà được chia cổ phần và biệt thự, vẫn không phải lo đến chuyện ăn mặc. Chất lượng cuộc sống của chị ấy chưa bao giờ bị xuống dốc vì sự đổ vỡ của nhà họ Lâm.
Lâm Thiển lái thẳng một mạch trên con đường rộng rãi. Từ xa cô đã nhìn thấy ban công ở tầng hai của biệt thự. Bác Cả và người làm đang phơi chăn. Lâm Thiển dừng xe rồi bấm chuông cửa. Chu Mạn Ngọc nghe thấy tiếng thì xoay người. Bà ta vừa quay đầu lại đã thấy Lâm Thiển đang vẫy tay chào.
Lâm Thiên à? Khách hiểm khi mới đến đây.
Con biết mà ba. Chuyện này ba cứ yên tâm. Con cũng không có gì oán hận Lâm Duy Nhất cả.
Ba cũng biết con rất hiểu chuyện. Nếu Duy Nhất hiểu chuyện bằng nửa con thôi thì ba có thể yên tâm rồi.
Ba, vậy ba làm việc đi. Có gì con gọi ba sau.
Ừ, được rồi.
Ngắt điện thoại rồi mà tâm trạng của Lâm Thiển vẫn thấp thỏm không yên. Dù sao cô và gia đình bác Cả cũng có quan hệ ruột thịt, dù sao cô cũng lớn lên trong nhà bác Cả, cũng từng chịu ơn nuôi dưỡng của hai bác. Nếu nhà họ Lâm gặp nạn mà cô lại có khả năng để giúp đỡ thì cô không thể khoanh tay đứng nhìn. Vả lại, nếu ông nội còn sống thì ông nhất định cũng không muốn bác Cả và chị cả lại tiếp tục lầm đường lạc lối. Nghĩ như vậy nên Lâm Thiển liền quyết tâm lái xe ra ngoại ô.
Chỉ một lát sau, Chu Mạn Ngọc ra ngoài mở cửa, miệng tươi cười nói khẽ:
Tiểu Thiển à, sao cháu đến mà không nói trước một tiếng để bác cho dì giúp việc đi mua nhiều đồ ăn một chút.
Chu Mạn Ngọc vô cùng đon đả, đưa tay kéo cô vào,
Buổi tối cháu nhất định phải ở lại ăn cơm. Hiếm khi cháu mới đến được đây.
Lâm Thiển cứ ngỡ rằng sau bao nhiêu chuyện xảy ra, bác gái sẽ tỏ ra xa lạ hoặc lúng túng một chút. Nhưng thực tế cho thấy khả năng thích ứng của bác gái tốt hơn cô, hoàn toàn không cần nhiều thời gian để thích ứng với quan hệ gượng ép này của hai người. Hoặc cũng có thể sự nhiệt tình của bác gái chỉ là giả vờ. Dù sao cũng không phải bác chưa từng diễn kịch. Lâm Thiển cũng có kinh nghiệm từ trước, tuyệt đối không đi tay không đến thăm bác. Cô vội vàng lấy ra ít thuốc bổ mới mua trên đường,
Bác gái, cái này cháu biếu hai bác. Hiện tại hai bác có khỏe không ạ?
Khỏe, khỏe cả. Cháu đến là được rồi, còn phải mang theo gì chứ?
Cháu nên vậy mà.
Lâm Thiển đi vào trong nhà nhìn bốn phía xung quanh. Bên trong ngôi nhà còn tráng lệ hơn so với tưởng tượng của cô.
Trong ấn tượng của cô, trước kia nơi này có phong cách tối giản hiện đại. Còn bây giờ nơi này đã thay đổi, mang vẻ đẹp xa hoa lộng lẫy. Xem ra, sau khi trải qua nhiều biến cố như vậy, Lâm Tiêu không những không từ bỏ phong cách xa xỉ mà lại còn khoa trương hơn.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.