Chương 1231: Chủ nợ tới cửa


Rút tiền xong, tôi bỏ tiền vào lại trong túi giấy đỏ, rồi giao cho chú Lê... Giờ chỉ hi vọng sau khi đối phương tới có thể thu 8hồi món tiền, giải quyết triệt để chuyện này.

Y tá đã bắt đầu chuẩn bị chuyển Tưởng Hạm tới phòng bệnh bình thường, vì3 sắp phải đưa một bệnh nhân trở nặng vào phòng ICU. Nhưng khi chúng tôi đang đứng ngoài cửa chờ Tưởng Hạm được đẩy ra, thì thấ9y một tốp y tá đẩy bệnh nhân trở nặng kia đi tới.

Ngay khoảnh khắc lúc những người đó lướt qua bên cạnh chúng tôi, tôi6 bất chợt cảm nhận được một cơn
ác ý
mãnh liệt. Tôi vội xoay người nhìn về phía những người đẩy giường bệnh, phát hiện trong5 đó có một người đàn ông vóc người gầy gò, đang nhìn chúng tôi với vẻ mặt thù hận.
Lòng tôi lập tức chùng xuống, xem ra chủ nợ đã tìm tới cửa rồi đây. Tôi chỉ không ngờ trên đời lại có chuyện trùng hợp như vậy, hóa ra người mượn tuổi thọ kia lại ở cùng một bệnh viện với Tưởng Hạm. Bây giờ Tưởng Hạm đã tỉnh lại, chỉ sợ vị vừa mới được đẩy vào kia... dữ nhiều lành ít.
Lúc này vừa vặn Tưởng Hạm cũng bị đẩy ra ngoài, tốp chúng tôi lập tức đi theo y tá đẩy giường của Tưởng Hạm đến phòng bệnh bình thường... Xem ra buổi tối hôm nay lại là một đêm không ngủ đây!
Tối thoáng nhìn đồng hồ, giờ đã là hơn ba giờ đêm, tôi sợ An Ni ở lại chỗ này không an toàn, nên nghĩ hay là đưa cô ấy về trường học trước đã, vì ánh mắt của người đàn ông vừa rồi thật sự làm tôi hơi e ngại. Nhưng không ngờ cô nhóc thổi này lại cự tuyệt tôi thẳng thừng, khăng khăng nói giờ Tưởng Hạm tỉnh rồi, cô ấy càng không thể rời đi được, mấy người chúng tôi đều đàn ông, ít nhiều gì vẫn có vài phần không tiện. Tôi thấy cô ấy không chịu trở về, cũng không ép buộc thêm, chỉ dặn dò cô ấy lần nữa là ở yên trong phòng bệnh với Tưởng Hạm, đừng ra ngoài chạy lung tung, trước khi hừng đông chúng tôi sẽ luôn canh giữ ở ngoài cửa. Hiện giờ cách hừng đông còn một khoảng thời gian nữa, đối với Tưởng Hạm mà nói đây cũng là khoảng thời gian quan trọng nhất. Nếu đối phương còn muốn làm ra chuyện gì, chắc chắn hắn sẽ xuất hiện rất nhanh thôi. Nói thật bây giờ tôi cũng có hơi căng thẳng, không giống như chú Lê và Đinh Nhất, có thể bình thản ngồi trên ghế ngoài hành lang nhắm mắt nghỉ ngơi, tôi không thể ngồi yên được, chỉ đành giả vờ nhàm chán đi bộ qua lại ở hành lang.
Ai ngờ khi đi qua buồng y tá, tôi nghe thấy hai y tá trực đêm ở bên trong đang thầm thì tán chuyện. Trong đó một cô nói với một cô khác:
Không phải giường 37 sắp xuất viện rồi à? Sao đột nhiên bệnh lại trở nặng phải vào ICU thế?



Ừ đấy, mấy ngày vừa rồi các chỉ số đều bình thường, tôi còn nghĩ ngày mai cô ấy có thể xuất viện được rồi cơ. Ai ngờ đùng một cái bệnh lại trở nặng.

Ôi... tiếc quá nhỉ, cô bé đó còn chưa đến mười tám tuổi. Theo lý mà nói, có thể chờ được người hiến tặng đã chẳng dễ dàng gì, không ngờ lại xuất hiện phản ứng đào thải mạnh như vậy.



Đúng vậy, mọi chuyện quả là khó đoán trước, tất cả mọi người đều cho rằng Tưởng Hạm trước đây ở trong ICU sẽ không qua được đêm nay đâu nhưng không ngờ người ta tỉnh lại luôn, lại còn được ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt. Cô xem, tuy rằng các cô ấy đều là bệnh nhân nặng của bệnh viện chúng ta, nhưng một người vào một người ra, số mạng lại hoàn toàn trái ngược.


Nghe đến đó, trong lòng tôi cũng cảm khái không thôi. Mặc dù trong mắt người thường, hai cô gái chỉ là trao đổi vị trí giường bệnh với nhau, nhưng không ngờ giữa các cô lại là sự trao đổi sống chết trong khoảnh khắc.

Hiện giờ tôi chỉ hi vọng cô gái nhỏ ở giường số 37 kia có thể cố gắng vượt qua, bởi vì tôi thật sự không hi vọng cô ấy vì một lựa chọn của tôi mà bỏ mạng hôm nay, tuy rằng cái chết của cô ấy mới là số phận đã định... Thời gian trôi qua từng giây từng phút, toàn bộ hành lang tầng bảy đều yên lặng đến đáng sợ, dường như tất cả mọi người đã chìm sâu vào giấc ngủ say, ngay cả hai y tá trước đó còn thì thầm tán gẫu cũng không biết đã ngủ mất từ khi nào. Nhưng tôi vẫn rất tỉnh táo, chẳng có tí buồn ngủ nào... Bây giờ tôi chỉ cảm thấy thời gian trôi qua quá chậm, không biết đến khi nào trời mới có thể sáng. Chú Lê thấy tôi cứ lượn qua lượn lại trước mặt chủ thì khẽ than một tiếng:
Cháu nói xem sao cháu vẫn thiếu kiên nhẫn như vậy hả? Tới đâu hay tới đó, việc này nếu cháu đã gánh lấy, vậy cứ yên tâm chờ xem, cái gì tới cũng sẽ tới thôi.
Tôi thấy cũng phải, thế là đành cam chịu ngồi cạnh Đinh Nhất, lấy di động ra mở một trò chơi, muốn cho đầu óc mình thả lỏng một chút... Nhưng vào lúc này, tôi chợt nghe thấy cuối hành lang truyền đến tiếng bước chân vững vàng. Tôi ngẩng đầu lên nhìn, thấy người đàn ông vóc người gầy gò mà chúng tôi đã đụng mặt trước đó ở cửa phòng ICU đang từ từ đi về hướng chúng tôi. Đinh Nhất vừa rồi còn nhắm mắt nghỉ ngơi đột ngột mở mắt ra và nói:
Tới rồi...
Nhìn vẻ ngoài, người đàn ông này chắc tầm bốn mươi tuổi, nhưng tóc của ông ta cũng đã thấp thoáng sợi bạc, ở tuổi của ông ta thì điều này rất ít thấy. Lúc này chú Lê cũng bày ra vẻ mặt cảnh giác ngồi thẳng người, sau đó lấy cái túi giấy đỏ đã chuẩn bị sẵn ra.

Ba chúng tôi đã bàn bạc từ trước, vẫn nên nói chuyện trước đánh đấm sau. Xét cho cùng, ông ta cũng là vì người thân gặp nạn lớn nên mới nghĩ đến cách
mượn tuổi thọ
này. Nhưng nếu đối phương không chịu nói lý lẽ, cứ phải lấy tuổi thọ của người khác để cứu mạng người nhà mình cho bằng được, vậy thì chúng tôi cũng hoàn toàn không sợ ông ta.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Người Tìm Xác.