Chương 64: Nghỉ đông rồi


Bạch Niệm Niệm tưởng tin tức này được trang web chính thức thả ra, nhưng trên diễn đàn rất yên tĩnh, không hề có tin tức mở chức nghiệp8 mới gì cả. Cô mở mấy bài viết trong khu đăng bài trên diễn đàn ra nhìn, mới biết ngọn nguồn của tin tức này là xuất phát từ khu đề xu3ất ý kiến, người đăng bài lại là người bí ẩn K có tên tuổi vang dội.

Vì vậy, Bạch Niệm Niệm lại đi tới khu đề xuất ý kiến, cuố9i cùng cũng thấy được bài viết trong truyền thuyết đó.

Điều khiến Bạch Niệm Niệm thấy kinh ngạc nhất chính là, bài viết trong 6truyền thuyết thật ra là một bài viết đã cũ, nó được đăng lên mấy ngày rồi. Đúng ra thì nó đã chìm đến tận mấy trang sau nhưng chẳng b5iết vì sao mà hôm nay lại bị đẩy lên lại.
Hai tay đang đóng gói hành lý của Bạch Niệm Niệm khựng lại: Biết đâu, có thể, chắc là, không chừng... anh ấy có bạn gái?
Hắn luôn giữ khoảng cách với cô, lại không chủ động cung cấp phương thức liên lạc, thậm chí cũng không xin phương thức liên lạc của cô, có phải không bình thường hay không? Đừng nói là Triệu Tiểu Dã vừa vào trò chơi một tuần đã thêm được một đống bạn tốt, ngay cả Vu Văn Tu không thể online đều đặn mà cũng có một đoàn đội QQ - tất nhiên là chuyện này liên quan đến việc anh ta là bang chủ một bang.
Cho nên, nếu đem so sánh với bọn họ thì mới thấy Không quên tình đầu khác loài. Nhưng nếu như... giả như anh ấy có bạn gái thì mọi chuyện đều đã có thể nói xuôi được rồi.
Bạch Niệm Niệm hoàn hồn lại:
Em...

Không được, còn chưa làm rõ ràng mọi chuyện mà, ngộ nhỡ là thật thì mất mặt lắm, cho nên càng không thể nói. Hơn nữa, nếu hắn không phải thì sao? Đúng rồi, có lẽ Không quên tình đầu biết người bí ẩn K, cho nên lần trước mình bị treo người bí ẩn K mới tới giúp đỡ... Chắc chắn là như vậy. Lại suy nghĩ kỹ càng chút, hình như anh ấy cũng đã từng nói là đang học đại học mà? Không biết là do đã lâu rồi hay là lúc anh ấy nói mà cô đang nghĩ tới chuyện khác, tóm lại, là cô không nhớ rõ nữa.
Bạch Niệm Niệm suy nghĩ một đống thứ có hay không, sau đó dừng câu chuyện lại, chạy đi làm nhiệm vụ.
Bạch Niệm Niệm ôm lòng hiếu kỳ đọc bài viết của người bí ẩn K, chân mày dần nhíu lại. Vì sao những đề nghị mà anh ta đưa ra lại quen như vậy? Quen đến độ giống như ngày đó lúc cô và Không quên tình đầu bàn về chức nghiệp Thần y với nhau thì người bí ẩn K này đã đứng ở bên cạnh nghe rồi ghi chép lại vậy.

Chẳng lẽ Không quên tình đầu là người bí ẩn K?!
Bạch Niệm Niệm bị chính suy đoán của mình dọa sợ,
Không thể nào, không phải người bí ẩn K là một thầy giáo già sao...

Vừa nghĩ tới có lẽ người mình thích là một ông lão râu tóc hoa râm, Bạch Niệm Niệm đã thấy cả thế giới này khá là huyền ảo. Mặc dù cô là một bé ngoan kính già yêu trẻ, trong kỳ nghỉ không có việc gì làm sẽ đến viện dưỡng lão và viện phúc lợi để làm công việc tình nguyện, nhưng mà điều này không chứng tỏ cô có thể chấp nhận nói yêu thương với một người có thể làm ông nội của mình!
Bạch Niệm Niệm bật người ngồi dậy, mặc quần áo vào thật nhanh rồi kéo màn cửa sổ ra.
Một thế giới trắng xóa sau trận tuyết rơi đập thẳng vào mắt, ánh sáng sáng ngời đến nỗi khiến mắt cô đau nhói. Tuyết vẫn còn đang rơi, từng bông tuyết lả tả rơi xuống khiến cho Bạch Niệm Niệm chẳng hiểu sao lại nhớ tới trò chơi chiến đấu bằng gối lông ngỗng rất vui trong một chương trình tạp kỹ nào đó. Nếu như còn ở trường học thì tốt rồi, cô có thể cùng các bạn trong phòng đi ra ngoài đắp nặn người tuyết, chơi ném tuyết, chắc là vui vẻ lắm.
Nhưng dù cho chỉ có một mình thì cô vẫn có thể vui vẻ như thường.
Bạch Niệm Niệm giống như bị sét đánh mà đứng đờ người ra một hồi lâu, lâu đến nỗi Meo thật to thật to cảm thấy kỳ lạ. Vừa nãy chị đã đi tới chợ tự do, kiểm kê lại hàng hóa mà mình đã treo ở sạp nhỏ, rồi châm thêm hàng vào. Khi đó, Bạch Niệm Niệm đang đứng bên cạnh ruộng dưa hấu để xem bài viết, nhưng sao bây giờ mình đã về rồi mà Bạch Niệm Niệm vẫn còn giữ nguyên một tư thế đứng như lúc nãy vậy? Cô ấy không thấy mệt sao?

Sao vậy hả?
Meo thật to thật to dùng một đầu khác của cây đinh ba chọt chọt Bạch Niệm Niệm,
Đứng lâu trong ruộng dưa hấu như vậy thật là giống một con tra đã tu thành tinh.

Trước đây, Bạch Niệm Niệm nói chị ấy là Nhuận Thổ, sau đó chị ấy đã biết.
Cuối cùng thì kì thi cuối kỳ căng thẳng đã tới, Bạch Niệm Niệm không hề cảm thấy hồi hộp mà nghĩ thi xong một môn cuối cùng, có thể thu dọn đồ đạc về nhà ăn Tết rồi.
Cách ngày cuối cùng Không quên tình đầu online đã được một tuần lễ rồi, Bạch Niệm Niệm nghĩ, không lẽ người này thi hỏng rồi bị gia đình buộc phải đóng cửa nghiền ngẫm lại lỗi lầm đấy chứ? Cô càng nghĩ thì càng hối hận, tại sao không xin phương thức liên lạc của anh ấy? Còn nói là mọi người muốn cùng nhau đến khu vườn ở ngoại ô chơi, vậy mà người này lại không chủ động đưa số điện thoại cùng số QQ lên cho mình, ngốc nghếch như vậy chắc là chưa có bạn gái đâu.
Từ từ!
Bạch Niệm Niệm chưa từng yêu đương bị những suy nghĩ giống như tơ nhện của mình quấn lấy chặt cứng, tựa như biến thành một con tằm cưng ngọ nguậy về nhà vượt qua kỳ nghỉ đông.
Triệu Tiểu Dã đi du lịch châu Âu cùng người nhà, trường học nơi ở của Bạch Hiểu không hề nghỉ
Tết âm lịch
, bình thường ba mẹ còn phải đi làm, cho nên Bạch Niệm Niệm chắc chắn phải trải qua kỳ nghỉ đông này một mình rồi.
Đồng hồ sinh học được nuôi dưỡng ra ở trường học cũng không trở nên vô dụng vì kỳ nghỉ. Nhưng khi cô mở mắt ra rồi phát hiện bên ngoài sáng choang thì lúc đầu còn tưởng là mình đã ngủ quên rồi, hai giây sau mới nhớ ra là tối hôm qua tuyết rơi cả đêm cho nên bên ngoài cửa sổ mới sáng trưng như vậy.
Bạch Niệm Niệm đi vệ sinh cá nhân, nghe thấy mẹ ở trong phòng bếp hỏi vọng ra vì sao lại dậy sớm như thế, được nghỉ mà sao không ngủ nướng thêm. Bạch Niệm Niệm muốn nói, cô là một bé ngoan ngủ sớm dậy sớm, còn muốn nói mình muốn ra ngoài chơi tuyết, nhưng cuối cùng ngậm bàn chải đánh răng trong miệng lầm bầm một hồi lâu, lại nghe thấy mẹ nói rằng
Con nói cái gì mà mẹ chẳng nghe rõ gì cả
, cho nên cô đành phải tập trung vào tiếp tục việc đánh răng rửa mặt.

Ăn bữa sáng xong, ba mẹ trước sau cùng nhau đi làm, Bạch Niệm Niệm nhận lấy nhiệm vụ cao cả là rửa chén. Sau khi dọn dẹp xong, cô cũng thay quần áo phấn khởi chạy ra ngoài chơi. Khu chung cư nhà cô ở đã khá cũ rồi, tầng lầu không cao, cũng không có thang máy. Mới vừa đi xuống lầu, còn chưa ra khỏi hành lang thì cô đã có thể ngửi thấy hương vị lạnh thấu xương của tuyết trắng, cho nên cô liền hít sâu một hơi.

Tuyết rơi thật là tốt, cô nghĩ, Không quên tình đầu có thích thời tiết có tuyết rơi không nhỉ?
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Nhà Cung Cấp Cẩu Lương.