Chương 1195: Xin hỏi, anh có biết cản thi không? (3)
-
Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ
- Mao Mao Ru
- 609 chữ
- 2022-02-09 03:42:13
Trời biết, chính Phong Quang mới muốn thở dài đây này!
Tóc thì ít ra còn có thể nhuộm, nhưng đôi mắt màu lam này của cô 8đâu thể ngày nào cũng đeo kính áp tròng màu đen được! Đôi mắt cô sẽ không chịu nổi. Còn cả cái hiệu ứng đặc biệt mọi thứ bay đầ3y trời này nữa, cô cũng bó tay luôn. Nhưng ít ra thì tiền lương và đãi ngộ của nhân viên vệ sinh thành phố A cũng đặc biệt cao.9 Đương nhiên, tiền lương này là do nhà họ Hạ chi trả.
Tôi thấy ấn5 đường của cô Hạ biến thành màu đen, sắp tới chỉ sợ sẽ gặp phải thứ gì không tốt.
Sắc mặt Tony thận trọng, tựa như chuyện đó sắp xảy ra tới nơi.
Thái dương cô giật giật,
Ngoài làm tóc ra anh còn biết đoán mệnh hả?
Tony vén tóc mái của Phong Quang lên, hắn nhìn Phong Quang trong 6gương, đột nhiên trầm ngâm trong chốc lát.
Phong Quang liếc mắt nhìn hắn qua gương,
Làm sao vậy?
Đây không phải là đoán mệnh, mà là xem tướng, bí kíp do tổ tiên tôi truyền lại.
Tony còn nói thêm:
Cô Hạ, tôi thấy sắp tới cô vẫn nên ít ra khỏi cửa thì hơn.
Phong Quang nhớ lại cốt truyện một chút, cũng không thấy có giả thiết xuất hiện ma quái gì, cô tùy ý bĩu môi nói:
Tôi thấy trán tôi rất trắng nha, biến thành màu đen chỗ nào chứ?
Tony thấy mặt Phong Quang đầy vẻ không tin, hắn lại hết sức u buồn mà lắc đầu, tiếp tục nói:
Nhưng tôi thấy mệnh cách của cô Hạ cực kỳ cứng rắn, nếu có khắc thì cũng là cô khắc chết người ta, chứ cô sẽ không việc gì cả.
... Rất cảm ơn anh đã an ủi tôi.
Tôi đang ăn ngay nói thật đó, người có mệnh cách cứng rắn ấy mà, thường thì phải ở bên một người mệnh cách càng cứng rắn hơn để khắc chế lẫn nhau, như vậy mới không làm hại đến người khác, còn có thể sống yên lành tốt đẹp.
Tony tiếc nuối nói:
Đáng tiếc là tôi chưa học cách xem nhân duyên, nếu không tôi còn có thể giúp cô Hạ tính nhân duyên một chút.
Tôi đúng là... quá mức cảm ơn anh.
Cô thầm nghĩ, sao mình lại đi lảm nhảm với một ông thợ cắt tóc thế này?
Cô Hạ chưa từng học xem tướng, đương nhiên là không thể nhìn ra.
Rồi rồi rồi, coi như anh lợi hại, thế đã được chưa?
Hai giờ sau, mái tóc bảy màu của Phong Quang rốt cuộc cũng trở thành tóc đen. Nhìn chính mình trong gương mà cô mừng muốn khóc, mấy ngày nay tới giờ, cô thật sự còn không muốn nhìn mái tóc cầu vồng kia của mình nữa, lại càng không dám đi chơi bên ngoài, ngày nào cũng vừa tan học liền về nhà ngay. Tuy những người khác đều khen tóc cô đẹp, nhưng cô thật sự không thể lờ đi mắt thẩm mỹ của chính mình.
Tony nhìn hoa đào bay khắp nhà, trong lòng hắn liền cảm động, nghĩ hẳn là cô Hạ cảm thấy cực kỳ vừa lòng với tay nghề của hắn, nếu không cô ấy cũng sẽ không vui đến mức hạ mưa hoa đào.
Phong Quang vui vẻ chỉ vì một chuyện, đó chính là rốt cuộc cô đã có thể ra ngoài gặp người. Cô không còn là yêu quái cầu vồng nữa!
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.