Chương 101: Sao hạnh phúc có thể đến đột ngột như vậy?


Lần này Giang Chấp nể mặt, cắn một miếng bánh rồi hỏi:
Hm?


Thịnh Đường nghiêng mặt nhìn anh, cười cực kỳ trong sáng, n8gây thơ rồi hạ thấp giọng hỏi:
Chúng ta đã đi xem cả ‘Dạ yến đồ’ và ‘Huyễn hí đồ’ rồi, chắc chắn cũng sẽ được đi xem tranh ba 3chiều đúng không?



Khảm trúc ti quải thiền, tương ngọc thấu tú phiến
, câu nói này chính là lời miêu tả của Càn Long về nơi người ta tới để nghe khúc tiêu khiển - Quyện Cần Trai.

Cảm ơn sự phụ.
Tâm trạng vui vẻ kiểu gì cũng phải có hành động thể hiện. Ngay sau đó, Thịnh Đường lại chất đầy thức ăn vào chiếc đĩa để trước mặt anh.
Nhìn thái độ niềm nở kính cẩn này của cô, Giang Chấp lại muốn cười:
Lúc trước ai là người tỏ ra không cam tâm tình nguyện, buộc phải cưỡng ép, dụ dỗ mới theo tôi tới Bắc Kinh ấy nhỉ?

Nhưng mà…
Nụ cười thấm vào ánh mắt anh:
Cái miệng cũng ngọt đấy.

Thịnh Đường lập tức bê cốc nước đưa cho anh.
Tiêu Dã đang trò chuyện với thầy Lư6u chợt đánh mắt nhìn sang bên này. Làm cái gì thế kia? Hay là Giang cố chấp lại đang bắt nạt Đường Đường?
Sao hạnh phúc có thể đến đột ngột như vậy?
Ông trời chịu mở mắt rồi.
Ông và Tiêu Dã cũng được coi là chỗ quen biết từ trước, sau khi gặp mặt đã đứng trò chuyện, hàn huyên một lúc.
Sau khi nhìn thấy Giang Chấp, hai mắt thầy Hứa sáng rực lên, ông hỏi Tiêu Dã: Vị này chính là Giáo sư Giang phải không?
Bên này Giang5 Chấp rất nhàn nhã, cũng chẳng màng tới ánh mắt của Thẩm Dao và Tiểu Du đều đồng loạt nhìn qua. Anh đường hoàng đón lấy cốc nước, uống cứ gọi là thản nhiên như không. Uống xong, anh đặt chiếc cốc sang bên cạnh, cuối cùng cũng mở lời vàng ngọc:
Đúng vậy.

Có một khoảnh khắc Thịnh Đường đã ngẩn người ra. Cô vốn nghĩ anh sẽ chẳng thoải mái đến vậy, không ngờ anh cứ thế đồng ý với cô?
Thịnh Đường nghiêng đầu nhìn anh, lập tức như bị hút vào một nơi sâu trong đôi mắt anh, đen tối sâu xa lại ẩn giấu chút ánh sáng, trong mơ hồ khiến người ta bị mê hoặc. Cô cảm thấy đôi môi mình hơi khô, bèn nói ngày:
Đồ ăn khuya và trà sữa lúc nào cũng sẵn sàng hầu hạ sư phụ.

Giang Chấp nghe thấy hai chữ
hầu hạ
quả thực cảm thấy không ổn ở đâu đó…
Tiêu Dã cố nhịn cười trong lòng, vội vàng long trọng giới thiệu với thầy Hứa.
Quả nhiên, thầy Hứa trở nên nhiệt tình khác thường, bắt tay với Giang Chấp rất lâu không thấy buông ra, nói một câu: Tới là tốt rồi.
Thịnh Đường đứng ở bên cạnh nghe cực kỳ rõ ràng, sao cô cứ cảm thấy câu nói
Tới là tốt rồi
của thầy Hứa mang một ý nghĩa khác biệt nhỉ?
Khi nhìn lại Giang Chấp, anh chỉ vờ cười xã giao, đáp lại một câu: Các thầy cô ở Cố Cung ai nấy đều giỏi giang, quan trọng nhất là có lòng kiên nhẫn, dĩ nhiên em phải tới đây để cố gắng học hỏi rồi.
Lần này Giang Chấp và mấy người họ tới đây lại đúng dịp Quyện Cần Trai sửa chữa. Đây là chín gian phòng có trình độ xây dựng cực cao, trong đó trình độ khôi phục cũng sở hữu những giá trị rất cao.
Thầy Hứa đã đợi sẵn ở hoa viên từ lâu. Đây là một ông già đã sáu mươi tuổi, nhưng lại ăn mặc vô cùng hiện đại và hợp thời trang, gương mặt sáng sủa, tinh thần phấn chấn.

Ấy, sao có thể dùng bốn chữ cưỡng ép, dụ dỗ để hình dung về sư phụ chứ? Sư phụ phải nói là đã ôn tồn chỉ bảo, tận tình khuyên răn. Đệ tử ngu muội nên mới chẳng ngẫm ra được lòng tốt và nỗi khổ tâm của sư phụ.


Bây giờ chợt phát hiện ra tôi tốt rồi?


Ý em là em phải hết lời cảm ơn sư phụ chứ.

Giang Chấp nhìn cô chăm chú, khóe miệng cong cong:
Đúng là mặt trời mọc từ đằng Tây rồi. Được thôi, cô định cảm ơn tôi bằng cách nào?

Thịnh Đường bày ra vẻ mặt vô tội:
Thầy lâu nay vẫn luôn rất tốt mà, tốt lắm, tốt lắm luôn.

Giang Chấp bật cười:
Được rồi đấy Đường Tiểu Thất, lúc nào về tôi sẽ tìm cho cô một thầy dạy kịch Tứ Xuyên để cô bái người ta làm sư phụ.

Thịnh Đường thấy anh nhướng mày, sợ lại bị anh bắt bẻ, lập tức bổ sung thêm:
Sư phụ là người có thân phận gì? Sao có thể dùng đồ ăn bán bên ngoài hạ nhục dạ dày của sư phụ chứ? Em sẽ đích thân làm, yên tâm, em chắc chắn sẽ làm theo đúng khẩu vị của anh mà.

Giang Chấp cười từ tận trong lòng, nói cứ như thể cô biết thân phận của anh là gì vậy.
Đi xuyên qua hoa viên Càn Long, nó nằm ở phía Đông Bắc Cố Cung, từ Đông sang Tây tổng cộng có chín gian phòng, bên trong được khảm nạm trúc và ngọc vàng, đứng ở trong như được thả mình giữa đất Giang Nam vậy.
Quyện Cần Trai cực kỳ ít khi mở cửa cho tham quan, đã đóng cửa suốt sáu mươi năm rồi. Về sau, đến đầu mùa đông năm 2008, nó lần đầu được mở cửa.
Anh biết ngay trong lòng cô nhóc này giấu tâm sự, quả nhiên.
Giang Chấp không buồn ngước mắt9 lên, chỉ chìa tay ra:
Nước?

Thịnh Đường cắn đũa, cụp mí mắt xuống, nói nhỏ nhẹ như thầm thì:
Tôi cũng đâu… có hãm hại gì anh nhỉ?

Giang Chấp hơi ghé sát mặt lại:
Cái gì cơ?

Hả?
Thịnh Đường: …

Cô có năng khiếu ‘biến kiểm’() đấy, chắc chẳng cần học cũng thành tài. Cần đến tôi thì hết lời sư phụ trước sư phụ sau. Còn không cần tôi nữa thì suốt ngày Giang Chấp Giang Chấp mà gọi. Còn nghĩ đủ mọi cách hãm hại cái dạ dày của tôi. Đường Tiểu Thất, cô phân liệt thành mấy nhân cách vậy?

() Biến kiểm là một kỹ thuật trong kịch Tứ Xuyên. Diễn viên mặc trang phục sặc sỡ, di chuyển theo tiếng nhạc, đeo mặt nạ nhiều màu khắc họa các nhân vật kịch tiêu biểu, khi nhạc lên đến cao trào, diễn viên phất quạt hoặc tay áo qua mặt, trong tích tắc sẽ thay đổi từ mặt nạ này sang mặt nạ khác, mỗi mặt nạ biểu thị một tâm trạng khác nhau.

Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Tên Anh Là Thời Gian.