Chương 252: KHÔNG THỂ NÀO
-
Tên Anh Là Thời Gian
- Ân Tầm
- 1037 chữ
- 2022-02-06 09:27:53
Thịnh Đường cảm thấy bản thân của hiện tại có những thay đổi rõ nét, nhất là sau khi xảy ra sự kiện anh hôn cô, cô liền cảm th8ấy mỗi liền nhìn vào mặt Giang Chấp đều tim đập mạnh, tai đỏ bừng, nói chi tới những lúc anh áp sát gần đến mức này sẽ chỉ cà3ng khiến cô tinh thần chao đảo, đầu óc căng thẳng.
Thế nên, một lúc rất lâu cô mới đáp lại câu nói của Giang Chấp:
T9hiếu… Thiếu khách sáo?
Cô quan sát anh một lượt từ trên xuống dưới, thiếu khách sáo như thế nào cơ?
Chẳng phải tối 6qua em đã đi vào hang sao?
Giang Chấp nhìn bộ dạng của cô, phá lên cười thật to.
Tối qua, anh thật sự đã được lĩnh giáo khả năng bám dính người của cô nhóc này. Không nói đến chuyện cô ngang nhiên chiếm giường của anh, mà còn chiếm luôn cả cơ thể anh, sống chết không cho anh đi đâu hết. Thật ra đối với chuyện giường chiếu giữa nam và nữ anh cũng khá mong chờ; anh đâu phải người có bệnh tâm lý hay sinh lý, đối mặt với cô gái mà mình thích, nói anh không có suy nghĩ gì là điều không thể.
Nhưng anh cũng hiểu rõ cô nhóc Đường Tiểu Thất này sống chết bám riết anh không buông nào có phải vì cô đã nghĩ thông suốt chuyện tình cảm? Anh cũng không thể lợi dụng lúc cô không tỉnh táo chứ? Quan trọng hơn là, anh còn một người quan trọng cần giải quyết, Thịnh Tử Viêm.
Nhưng ở trong tình huống khi đó, người khiến mọi người lo lắng nhất lại không phải Thịnh Đường mà là Kỳ Dư. Trên đường trở về khu chung cư, cả cơ thể của anh ấy đều rất hưng phấn.
Còn ngược lại, Thịnh Đường suốt dọc đường về thì dính chặt vào người Giang Chấp, bám riết lấy anh như một con ốc sên vậy, không chút thả lỏng.
Thịnh Đường không về nhà của mình ngủ mà ôm chặt lấy cổ Giang Chấp không buông. Cuối cùng, anh thẳng thừng bế cô về nhà của mình ngay trước mặt Tiêu Dã và La Chiếm.
Thịnh Đường kéo ký ức của mình trở về hang số 0. Lúc đó thật ra cô muốn vào trong hang tì5m Giang Chấp, trong hang không có ánh sáng, chỉ có ánh trăng bàng bạc hắt vào.
Khung cảnh khi ấy cô nhớ rất rõ ràng, Giang Chấp ôm chặt cô, bảo cô quan sát bốn phía xung quanh hang. Cô nhìn quanh bằng chút ánh sáng lờ mờ, nhìn mãi nhìn mãi, cảnh tượng kinh người đã xảy ra!
Thịnh Đường rùng mình.
Nằm ôm cô ngủ là điều rất bứt rứt.
Cô thì vô tâm vô tính, cứ thích len lỏi vào trong vòng tay anh, thi thoảng lại lẩm bẩm mấy tiếng: Sư phụ, sư phụ…
Anh hết cách, chỉ biết thở dài, nhẹ nhàng vỗ về sống lưng cô, an ủi cho cô ngủ ngon, nói: Không sao đâu, đừng sợ, có sư phụ ở đây rồi.
Nghe tới đây, Thịnh Đường như bị trúng phải một quả bom. Cô trợn tròn mắt nhìn Giang Chấp:
Em… chủ động theo anh vào nhà?
Đây chỉ là vấn đề phụ.
Giang Chấp cười:
Quan trọng là em còn kéo anh ngủ chung với em, nửa đêm nửa hôm động tay động chân với anh.
Thịnh Đường thảng thốt:
Không đời nào!
Một khung cảnh chưa bao giờ nhìn thấy, lúc đó đã khiến cô hoảng sợ tới mức lập tức ôm chầm Giang Chấp.
Sau đó thì sao?
Sao em lại ngủ ở chỗ anh vậy?
Mọi chuyện sau đó đối với Thịnh Đường như bị ngắt quãng, ký ức dừng lại ở khoảnh khắc ôm chặt lấy anh.
Lúc trước anh đúng là bị hâm dở rồi, đang yên đang lành tự dưng ép cô gọi anh là sư phụ làm gì?
Quá nửa đêm, Thịnh Đường bắt đầu rục rịch không yên. Trong lúc mơ màng, anh nghe thấy cô cười gian xảo, khiến Giang Chấp rùng cả mình. Bật đèn ngủ lên anh mới phát hiện ra cô đang nằm mơ.
Nằm mơ thì nằm mơ đi, nhưng cô khiến anh bắt đầu nghi ngờ, có phải anh đã nghĩ về Thịnh Đường quá đơn thuần hay không? Trên thực tế, cô gái này muốn đen tối bao nhiêu có bấy nhiêu?
Giang Chấp nghe thấy cô hỏi vậy, bèn giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu cô:
Không nhớ một chút nào sao?
Thịnh Đường lắc đầu.
Giang Chấp mỉm cười:
Cô nhóc tội nghiệp.
Thế là anh bèn kể lại đại khái mọi chuyện cho cô nghe.
Lúc đó, Thịnh Đường quả thật bị khiếp sợ không hề nhẹ, bằng không với sự gan dạ có thể ra vào hang đá ban đêm mà không run sợ của cô, cô tuyệt đối không tỏ ra yếu đuối tới mức hét lên thảng thốt. Chính Giang Chấp là người bế cô ra khỏi hang. Suốt cả quá trình, Thịnh Đường đều không nói năng gì, chỉ yên lặng nép vào lòng anh.
Lúc trở về xe, Tiêu Dã còn thấy kỳ lạ vì phản ứng của Thịnh Đường. Khi ấy, Giang Chấp chỉ buông một câu nhẹ tênh: Có thể là bị hoảng sợ quá. Những lời thừa thãi, anh không nói một câu.
Cô nói: Sư phụ, sư phụ, anh để em sờ một chút đi…
Vừa nói cô còn vừa nhắm mắt cười, cười đến mức sống lưng Giang Chấp lạnh toát. Anh bất chợt liên tưởng tới yêu nữ trong bộ phim Tây Du Ký… Ngay sau đó, anh tự mắng mình trong lòng: Shit! Mày không có chút suy nghĩ đen tối nào khác với cô ấy ư? Đừng nghĩ mình là thánh nhân, có thể ngồi im không rung động như thế?
Bàn tay Thịnh Đường khuơ lung tung trong không khí.
Anh phì cười vì cô, kéo tay cô qua, hỏi cô muốn sờ chỗ nào. Cô dùng hành động bày tỏ…
Bàn tay đó lướt đi trên cơ thể anh như một con rắn đang trườn bò.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.