Chương 2006: Thuấn sát Tiên Đế
-
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
- Ta Là Lão Ngũ
- 2498 chữ
- 2019-03-08 05:38:08
Diệp Mặc còn chưa kịp tới gần mấy gốc Xích Vân Thần Thảo, hai đạo độn quang liền lao tới từ một phương hướng khác. Diệp Mặc dù sao cũng biết nơi này là Mộ Hoa Thần Sơn, trong quá trình hành tẩu phải cực kỳ cẩn thận, vậy mà hai người này lại không hề kiêng kị, tốc độ nhanh như lôi quang.
Trong chốc lát, hai người đã chỉ cách Xích Vân Thần Thảo có mấy trượng.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, mấy gốc Xích Vân Thần Thảo này là hắn phát hiện ra trước, người khác muốn cướp đoạt thì hắn tuyệt đối sẽ không tùy tiện buông tha. Ngay khi Diệp Mặc muốn xông lên, lại trông thấy bóng dáng hai người muốn tiếp cận Xích Vân Thần Thảo kia đột ngột biến mất.
Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc trông thấy tình cảnh quỷ dị như thế, đối phương tuyệt đối không có khả năng đột nhiên tiến nhập Hỗn Độn Giới giống như hắn.
Trông thấy tình huống quỷ dị này, Diệp Mặc theo bản năng dừng bước, một đạo tuế nguyệt hoành lưu cực kỳ đáng sợ tựa hồ cọ sát qua người hắn, Diệp Mặc theo bản năng lại lui về phía sau hơn mười mét, loại cảm giác này mới biến mất.
Ngay khi Diệp Mặc lui lại, hắn một lần nữa nhìn thấy thân ảnh của hai người kia, nơi mà thân ảnh của hai người kia xuất hiện cách chỗ bọn họ biến mất không đến một trượng. Mà trước khi biến mất, hai người đều là con người bằng da bằng thịt. Đợi đến bọn họ xuất hiện ở nơi cách chỗ cũ một trượng này, hai người đã biến thành hai bộ xương khô màu trắng.
Sau khi hai bộ xương khô này xuất hiện, chỉ lao tới được vài bước, liền ngã trên mặt đất. Nếu như không phải là Diệp Mặc sớm đã nhìn thấy trên thân hai người đều mặc y phục, có lẽ hắn còn cho rằng thị giác của mình có vấn đề.
Lúc Diệp Mặc chú ý tới nơi này một lần nữa, hắn mới phát hiện xung quanh mấy gốc Xích Vân Thần Thảo kia sớm đã có rất nhiều xương khô.
Diệp Mặc hít vào một hơi khí lạnh, cái này thật sự là quá đáng sợ rồi. Một trượng cự ly, thời gian mấy lần hít thở. Liền khiến hai Tiên Đế hậu kỳ hóa thành xương khô. Chuyện đáng sợ này coi như là Chứng Đạo Thánh Đế cũng không cách nào làm được.
Diệp Mặc rất nhanh hiểu rõ là chuyện gì xảy ra. Xung quanh mấy gốc Xích Vân Thần Thảo này hẳn có một luồng lốc xoáy thời gian nhìn không thấy, một khi có người muốn lấy Xích Vân Thần Thảo, sẽ xông vào lốc xoáy thời gian, trong nháy mắt đó tuổi tác sẽ già đi.
Coi như là muốn lấy Xích Vân Thần Thảo, Diệp Mặc cũng sẽ không đem cái mạng nhỏ của mình đi đùa cợt. Hắn trực tiếp gọi ra Vô Ảnh cùng Tiểu Băng Tham, nói cho hai tên gia hỏa biết tình huống nơi này.
Vô Ảnh cùng Tiểu Băng Tham đều lắc đầu như trống bỏi, hiển nhiên là cũng không có biện pháp vượt qua vòng lốc xoáy thời gian này, đào đi mấy gốc Xích Vân Thần Thảo.
Thần thức của Diệp Mặc cẩn thận thăm dò vào lốc xoáy thời gian phía trước. Thần thức của hắn quét qua lốc xoáy thời gian kia, không phát hiện có cái gì, cũng không ảnh hưởng đến mình. Diệp Mặc lại không buông tha, thần thức của hắn thi triển vài đạo thần thức đao trong lốc xoáy thời gian. Thần thức đao của hắn vừa mới thi triển ra, một đạo tuế nguyệt hoành lưu cường hãn tới cực điểm liền quấy thần thức của hắn đến không còn một mảnh. Một cảm giác thọ nguyên xói mòn dâng lên, Diệp Mặc nhanh chóng thu hồi thần thức của mình, lại phát hiện phần thần thức bị lốc xoáy tuế nguyệt xoắn vào đã biến mất.
"Lốc xoáy thời gian quá lợi hại." Diệp Mặc thì thào nói một câu, loại lốc xoáy thời gian này không cần nói đi lĩnh ngộ Thời gian pháp tắc, coi như là có thể tiếp xúc đến biên giới mà không trọng thương cũng không làm được.
Người ở Mộ Hoa Thần Sơn đều rất cẩn thận, nếu như không phải là nơi này có mấy gốc Xích Vân Thần Thảo. Có lẽ vừa rồi hai Tiên Đế kia cũng sẽ không mạc danh kỳ diệu bị lốc xoáy thời gian giết chết. Bất quá lốc xoáy thời gian này có chút cổ quái, chỉ có thời điểm thần thức ba động mới có thể bị kích thích lên.
Xem ra tu vi của hắn còn quá thấp. Vô pháp cảm ngộ được thời gian quy tắc nơi này, hiện tại nhất định phải ở chỗ này thu thập thiên địa linh túy, đề thăng tu vi của mình, Diệp Mặc nhanh chóng liền quyết định.
Vừa quyết định thế này, Diệp Mặc liền để cho Tiểu Băng Tham hỗ trợ tìm kiếm Tiên linh vật. Đương nhiên ngọc giản Nữu Như Nam cho hắn cũng phải tham khảo một chút, nhưng tuyệt đối không thể trở thành mục tiêu chủ yếu. Lúc này Diệp Mặc đã hiểu rõ, Nữu Như Nam có ngọc giản, người của thế lực khác khẳng định cũng có. Mấy chỗ bị người khác tìm kiếm nhiều lần, nói không chừng đã sớm vô ích. Hắn có thể đi, nhưng không thể chỉ đi qua nơi đó, mà là một đường vừa đi vừa tìm kiếm.
Mấy gốc Xích Vân Thần Thảo thì Diệp Mặc trực tiếp bỏ qua, nếu không chiếm được đồ vật thì tiếp tục ở lại nơi này không có chút ý nghĩa nào.
Tiểu Băng Tham có quy tắc cảm thụ trời sinh, một ít lốc xoáy thời gian không quá rõ ràng đều bị Tiểu Băng Tham bỏ qua. Diệp Mặc đi theo đằng sau Tiểu Băng Tham, rất nhanh đã tìm được hơn mười gốc thần linh thảo không tệ, còn tìm được một mai Kim Chung Phật Quả màu hoàng kim.
Giá trị của Kim Chung Phật Quả cũng không thấp hơn so với Tuế nguyệt quả bao nhiêu, chỉ là loại Đạo quả này đối với Diệp Mặc không có bao nhiêu tác dụng mà thôi.
Đây là một loại Đạo quả có thể giúp người dùng lĩnh ngộ Phật đạo thần thông, tiên nhân tu luyện Phật đạo thần thông nếu như lấy được loại Đạo quả này, vậy đó là thứ tốt đỉnh cấp. Đối với Diệp Mặc mà nói, nếu như có thể gặp Phùng Độ La Hán liền đem mai Đạo quả này đưa cho hắn, thứ này cho tên đó thì quá phù hợp.
"Phía trước chắc là Mộ Hoa Huyền Cốc, chúng ta trước tiên đi tra xem có Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền hay không. Tiểu Băng Tham ngươi theo sát Vô Ảnh, không được rời đi quá xa." Diệp Mặc trông thấy Tiểu Băng Tham đã cách hắn khá xa, nhanh chóng kêu một câu.
Xa xa truyền đến một tiếng trả lời của Tiểu Băng Tham, liền cùng với Vô Ảnh lập tức lại chạy ra xa.
Diệp Mặc có chút bất đắc dĩ, tuy 'Thế giới trang vàng' hiện tại đã là Thế Giới Ngũ Hành hoàn chỉnh, thế nhưng Tiểu Băng Tham cùng Vô Ảnh ở bên trong 'Thế giới trang vàng' vẫn quá mức cô đơn, không có bạn chơi. Vừa đến Mộ Hoa Thần Sơn, hai tên gia hỏa lập tức liền lên tinh thần. Mộ Hoa Thần Sơn có rất nhiều lốc xoáy thời gian, lại có rất nhiều Tiên Linh Thú, thậm chí còn có một bộ phận Thần Thú.
Diệp Mặc quyết định đợi sau khi rời khỏi Mộ Hoa Thần Sơn này, hắn phải kiếm vài tiên thú cho vào trong 'Thế giới trang vàng', tránh 'Thế giới trang vàng' của mình quá mức đơn điệu.
Một tiếng kêu chói tai truyền đến, Diệp Mặc lập tức chấm dứt tâm tư của mình, thân thể mang theo một đạo độn quang đuổi tới.
Thanh âm mới vừa rồi là Vô Ảnh truyền đến, thần thức của hắn cũng cảm ứng được.
Chỉ mười mấy lần hít thở, Diệp Mặc liền đến bên người Vô Ảnh cùng Tiểu Băng Tham. Đã có bốn người vây quanh Tiểu Băng Tham cùng Vô Ảnh, bốn người này hai người là Tiên Đế hậu kỳ, một người là Tiên Đế đỉnh phong, còn có một người rõ ràng đã là tu vi Bán Thánh. Tên Tiên Đế đỉnh phong kia có một mái tóc xanh lam, làm cho người ta có ấn tượng sâu nhất, bất quá thần nguyên ba động trên người hắn thậm chí còn không bằng hai tên Tiên Đế hậu kỳ kia.
"Oanh..." Đầu tiên Diệp Mặc liền một quyền đánh bay hắc côn đáng về phía Vô Ảnh của tên Tiên Đế hậu kỳ kia, đồng thời Tử Đao đã tế ra, vắt ngang ở trên không, tựa hồ tùy thời đều có thể chém giết tới.
"Ngươi là ai? Dám ngăn trở ta bắt tiên sủng?" Tiên Đế hậu kỳ kia trông thấy Diệp Mặc ngăn trở đòn oanh kích của hắn, lập tức rất không thoải mái quát lớn.
"Ngăn trở ngươi bắt tiên sủng? Tiểu Băng Tham cùng Vô Ảnh đều là bằng hữu của ta, ngươi dựa vào cái gì muốn bắt?" Diệp Mặc sắc mặt trầm xuống nói.
"Đồ đạc của ngươi? Mộ Hoa Thần Sơn Thần linh vật quá nhiều, ngươi dựa vào cái gì nói Băng Tham Vương này là đồ vật của ngươi?" Nữ tử bên cạnh tên Tiên Đế hậu kỳ này khinh thường nói.
"Cùng hắn nói nhảm làm gì, chỉ là một Tiên Đế trung kỳ, trực tiếp giết đi." Tên Tiên Đế đỉnh phong tóc xanh lam kia có chút không kiên nhẫn nói. Xem ra thực lực của hắn không tốt, nhưng địa vị lại không tệ.
Hai tên Tiên Đế hậu kỳ ứng tiếng, lập tức nói, "Hảo."
Lời của hai tên này còn chưa dứt, hai đạo pháp bảo đã được tế ra, giống như hai tấm lụa một đen một trắng cuốn về phía Diệp Mặc.
Đồng thời Tử Đao của Diệp Mặc đã tế ra, Tiên Đế lĩnh vực cùng thần thức lĩnh vực hoàn toàn chồng lên nhau, tụ kết thô bạo sát khí mở rộng ra, đối mặt với bốn người muốn giết hắn này, Diệp Mặc quyết không có nửa phần khách khí. Hơn nữa đối phương có bốn người, thừa dịp hiện tại còn rất xem nhẹ hắn, trước hết giết hai người rồi nói.
Tử ngân thần thông phá toái hư không đánh xuống, hai tên Tiên Đế hậu kỳ một nam một nữ này đang đánh tới Diệp Mặc liền lập tức cảm nhận được áp lực không gian trói buộc cường đại. Tiên Đế lĩnh vực của hai người bọn họ thật giống như vỏ trứng gà, vỡ vụn ra.
"Oanh."
Hai pháp bảo tấm lụa một đen một trắng va chạm với tử sắc đao mang Diệp Mặc tế ra, trong hư không nhất thời quang thải tràn ra bốn phía, từng không gian ba động thấp thoáng khuếch trương ra xung quanh.
Tên Bán Thánh đang xem cuộc chiến kia sắc mặt nhất thời biến đổi, Chấn Thiên Đăng trong tay đã tế ra.
Thời cơ hắn lựa chọn không thể nói là không tốt, nhưng coi như là như vậy, tốc độ của hắn vẫn chậm một chút, tử sắc đao mang đã mang đi hai màn huyết vụ. Hai tên Tiên Đế hậu kỳ này vậy mà qua một chiêu đã bị Diệp Mặc chém giết. Mà bọn họ ngay cả thần thông của mình cũng chưa hoàn toàn thi triển ra.
Không phải là bọn họ không kịp thi triển, mà là bọn họ căn bản không để Diệp Mặc Tiên Đế trung kỳ này vào mắt. Diệp Mặc cũng chỉ là một Tiên Đế trung kỳ mà thôi, hai Tiên Đế hậu kỳ đồng thời công kích hắn không phải là bởi vì sợ đánh không lại, mà là sợ Diệp Mặc đào tẩu.
Thế nhưng vừa động thủ, hai người liền biết bọn họ chẳng những sai lầm lớn, hơn nữa còn là sai lầm đến mất mạng. Hai nguyên thần tràn ra, Vô Ảnh sớm đã ở một bên nhìn chằm chằm, thấy vậy lập tức xông lên mở miệng một cái, hai cái nguyên thần lại bị Vô Ảnh ăn.
Tiên Đế đỉnh phong tóc xanh so với tên Bán Thánh kia chỉ là hơi hơi chậm một hơi, lập tức sắc mặt cũng đại biến, ngay lập tức tế ra Khô Thiền Song Kiếm của mình.
Đối với Khô Thiền Song Kiếm của tên Tiên Đế đỉnh phong tóc xanh kia, Diệp Mặc cũng không lo lắng, hắn lo lắng là Chấn Thiên Đăng của Bán Thánh này. Chấn Thiên Đăng vừa tế xuất liền hình thành ánh đèn rực trời, khóa chặt hắn ở trong không gian. Ánh đèn vô cùng vô tận như sao trời rơi xuống, hoàn toàn đánh về phía Diệp Mặc.
Mà Diệp Mặc lúc này lại cảm giác được nguyên thần của mình có chút tán loạn, cả thần nguyên cũng có chút không tụ tập được. Mặc dù đối phương không có biện pháp ngăn cản hắn giết hai tên Tiên Đế, thế nhưng bởi vì chọn thời cơ tốt, xuất thủ ngay khi hắn vừa mới chém giết hai tên Tiên Đế, liền đẩy hắn vào tình thế xấu.
Những ánh đèn kia lại nhanh chóng xoay tròn, thậm chí mang theo vũ trụ tinh cầu, hơn nữa càng xoay những ánh đèn này càng sáng. Thậm chí để cho Diệp Mặc nhớ tới Thiên Hỏa Cửu Dương của hắn, Thiên Hỏa Cửu Dương cũng là càng về sau càng chói mắt.
Diệp Mặc đang bị Chấn Thiên Đăng trói buộc chẳng những có thể cảm nhận được rõ ràng sự đáng sợ những ánh đèn này, còn có thể cảm nhận được những ánh đèn này càng xoay thì lĩnh vực của đối phương lại càng cường đại, mà hắn lại càng bị áp chế lợi hại. Nếu như tiếp tục như vậy nữa, e rằng một mảnh không gian này đều biến thành lĩnh vực kiên dày rắn chắc của đối phương.
Không cần nói Tử Đao của Diệp Mặc lúc này vẫn chưa thu về, coi như là hắn đã thu về, dưới sự trói buộc của lĩnh vực ánh đèn vô tận, muốn đánh ra thần thông của mình cũng có chút khó khăn.
Vô Ảnh cũng nhìn thấy không tốt, lập tức vỗ cặp cánh vàng bay về phía tên Bán Thánh kia, mở ra đại khẩu cắn xuống một ngụm.