Chương 628: Chạy trốn


Bạch Nhược Y đã ở trong biệt viện rộng lớn này mấy ngày trời, trong mấy ngày này trừ người giúp việc đưa cơm tới và một số người quét dọn biệt v8iện ra thì Bạch Nhược Y không gặp ai nữa.

Hơn nữa họ đều nói tiếng Nhật, Bạch Nhược Y không hiểu họ nói gì, dù là để hỏi mấy vấn đề nhỏ3 cũng không biết phải mở lời như thế nào
Cô kinh hoàng đến mức hai tay run rẩy, vô thức nhìn xung quanh xem có người tới không
Vẫn không có ai tới, Bạch Nhược Y nhẹ vỗ ngực mình, cũng không để ý tới việc mình vừa giẫm lên cái gì, tiếp tục bước về phía trước
Rất nhiều phòng có thiết kế bên ngoài g6iống nhau, điều khiển cố nghĩ mãi không ra đó là rõ ràng Đằng Y cũng ở trong biệt viện này nhưng cô đi tới đi lui cũng không nhìn thấy anh ta. 5
Nhưng cũng may Bạch Nhược Y đã lén lút vẽ lại kết cấu cả biệt viện này ra giấy, cô có thể biết hòm hòm là đi bộ khoảng mấy ngày thì có thể đến công và lén lút rời đi.
Thò đầu ra ngoài, đôi mắt màu hổ phách liếc nhìn xung quanh, bên ngoài toàn bóng cây, không hề nhìn thấy ai
Quái lạ, Đằng Y không sợ cô chạy mất sao? Lại có thể không để bất cứ ai trong biệt viện
Đèn ở cửa phòng cũng được bật lên, trong bóng đêm tối tăm cuối cùng cũng có một chút ánh sáng.
Bạch Nhược Y nhìn qua khe hở, thấy rõ mấy người đàn ông mặc vest đen, trong đó có hai người chính là người đã đưa cô từ thành phố H tới Nhật Bản
Tiếng kêu thảm thiết đó chính là tiếng của người đang nằm dưới đất kia nhưng Bạch Nhược Y không nhìn thấy rõ mặt họ, cũng không biết họ đang làm gì.
Một lát sau, Bạch Nhược Y nghĩ nên bỏ qua, vẫn nên nhanh chóng rời khỏi biệt viện này
Vừa ngồi xuống cô đã ngửi thấy mùi tanh nồng, hai tay cô dò xét mặt đất, phát hiện đám có đều ướt
Cảm giác sền sệt khiến Bạch Nhược Y thấy buồn nôn, cô giơ tay lên nhìn một cách cẩn thận, chỉ thấy tay dính đầy máu
Đêm đó không trăng không sao, gió thổi lạnh lẽo
Bạch Nhược Y tìm được bộ quần áo ngày đầu tiên mình tới Nhật Bản, sau đó chờ tới một giờ sáng.
Sau khi xác định không còn tiếng động gì khác, Bạch Nhược Y mới tiếp tục bước đi, tim cô đập nhanh dữ dội.
Con đường chỉ vài phút thôi mà Bạch Nhược Y cảm thấy rất lâu, cuối cùng cô đi tới gần một căn phòng cách cổng không xa.
Biệt viện này rất lớn, có sân có vườn, có đủ tất cả mọi thứ, không thiếu thứ gì cả.
Bạ9ch Nhược Y đi một mình trong biệt viện, có lúc bị lạc đường, không tìm thấy phòng mình ở đâu cả
Cô lại nghe thấy tiếng kêu thảm thiết vang lên trong phòng:
A...
sau đó là một đống tiếng Nhật mà Bạch Nhược Y nghe không hiểu gì, nhưng thông điệp thì có thể dễ dàng nhận ra, đó là cầu xin tha thứ kèm theo sự sợ hãi
Sự tò mò khiến cô lặng lẽ nhìn qua cửa sổ, trong phòng không hề bật đèn, tối đen như mực nên không hề biết họ trông ra sao cả
Nhưng khi đi tới cửa, cô lại do dự trong chốc lát rồi lấy hết can đảm bước qua căn phòng đó

Bốp!
Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, khiển Bạch Nhược Y sợ tới mức lập tức dán sát người vào tường
Bạch Nhược Y men theo con đường đã định sẵn trong đầu, rảo bước
Đi ngang qua gian phòng của người giúp việc thấy người giúp việc nói mơ khiến Bạch Nhược Y sợ đến mức thót tim, sợ là sẽ có người tới
Những tiếng thảm thiết vang lên liên tục không ngừng đánh thẳng vào tai cô, hòa với tiếng gậy gộc đập vào cơ thể người, Bạch Nhược Y cố gắng nheo mắt nhìn
Cô lờ mờ nhìn thấy trong đó có 7,8 người đàn ông đang vây xung quanh, không ngừng nói chuyện gì đó và có người đã bị đánh ngã sõng soài trên đất
Cửa phòng vừa vặn che kín người cô.
Bây giờ chỉ cần có ai đó đóng cửa phòng lại là có thể nhìn thấy Bạch Nhược Y đang ở phía sau cánh cửa.
Không cần phải quan tâm nhiều tới vậy, rời khỏi đây rồi tính tiếp
Bạch Nhược Y thở hổn hển, để cho tim mình bình tĩnh trở lại rồi vịn tường đứng dậy, cúi người đi qua bên dưới cửa sổ.
Sau khi xác định cửa sau không có người, cô mới từ từ nhấc chân, đi về phía cửa cổng.
Khi đi ngang qua căn phòng đó, tán cây đại thụ ở cạnh căn phòng bị gió thổi kêu lên xào xạc giống như tiếng than khóc thảm thương.
Một lát sau, khi Bạch Nhược Y đi tới cửa sổ thì đột nhiên trong phòng vang lên tiếng động
Là tiếng mấy người Nhật nói rất to, Bạch Nhược Y không hiểu họ đang nói gì nhưng lại khiến cô sợ hãi ngồi sụp xuống cạnh vách tường của căn phòng
Nghe vô cùng đáng sợ, nhưng Bạch Nhược Y chỉ một lòng mong bước nhanh tới cổng để rời khỏi biệt viện này và rời khỏi Nhật Bản
Một tiếng
tạch
vang lên từ dưới chân, Bạch Nhược Y có cảm giác mình đang giẫm vào vũng nước hay cái gì đó tương tự
Trong biệt viện chỉ còn tiếng côn trùng kêu, gió đêm thổi xào xạc qua các ngọn cây, không còn nghe được bất kỳ tiếng của ai hết
Bạch Nhược Y rón rén đi ra cửa, giơ tay khẽ chạm nhẹ để cửa mở ra, vừa đủ để một người có thể lách người qua thì dừng lại
Họ đang làm gì không hề liên quan tới cô
Cô ngồi xuống, lẩn tường đi ra ngoài
Điều đó khiến Bạch Nhược Y sợ hãi đảo mắt, suýt nữa hét toáng lên
Đây là..
đây là máu gì vậy? Cô nhìn vết máu trên tay mà không dám tin vào mắt mình
Có lẽ là máu lợn hay là máu gia cầm thôi..
Bạch Nhược Y vừa kinh ngạc vừa rón rén bước ra ngoài
Một bước, hai bước mà xung quanh vẫn yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió đêm xào xạc, ngoài ra không còn bất cứ tiếng động nào
Căn phòng đó trước đây Bạch Nhược Y cũng đã thấy nhưng chưa từng tới gần, có lúc muốn đến gần xem thì một người giúp việc xua tay, ý nói cô không được tới đó.
Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu, chú ý xung quanh một lần nữa
Trong tay họ đang giữ một người đàn ông bê bết máu, ném ra trước cửa phòng, sau đó có vài kẻ lăn qua lộn lại

Trong phòng vẫn vang lên tiếng kêu thảm thiết, xem ra người bị hại ở trong phòng đó không chỉ có một người

Bạch Nhược Y dán sát vào khe cửa, nhìn ra ngoài thấy bọn họ đang ra sức lấy chân đạp vào cơ thể người đàn ông kia
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Thịnh Thế Hôn Nhân.