Chương 320: Không cần lo lắng cho ta



Hàn Yên, ngươi đang nói năng linh tinh gì thế, nhanh chóng quay về đi, đây không phải là thành Hắc Thạch, không phải chuyện gì cũng làm theo ý của ng8ươi được đâu.
Mộc Tử Thanh cũng cảm thấy tên đại công tử bột nghe danh đã lâu nhưng lại rất ít khi tiếp xúc này có vấn đề về đầu óc, hắn càng lo lắn3g hơn nên khiển trách.

Hắn nói xong lại quay sang nói với Nghiêm Vũ Sơ:
Nghiêm thành chủ, chuyện của Mộc Hàn Yên, ta nghĩ hẳn là thành chủ c9ũng đã nghe nói qua, nó căn bản chính là một kẻ bỏ đi, vô học, vô tài nghệ, nhờ vào thân phận thành chủ của phụ thân nó mà tung hoành khắp thành Hắc 6Thạch. Có giữ nó lại cũng không có chút tác dụng nào cho thành chủ, chi bằng hãy thả nó về đi.


Thường nói đánh người không đánh thẳng mặt, m5ắng người không moi điểm yếu ra mắng, Mộc Tử Thanh nói những lời đó ngay trước mặt tất nhiên là nghe không lọt lỗ tai, nhưng Mộc Hàn Yên lại chẳng hề cảm thấy không vui chút nào, trong lòng lại còn cảm thấy ấm áp. Tất nhiên nàng biết, những lời nói đó của Mộc Tử Thanh là để cứu nàng, xem ra chuyến đi đến thành Tú Thủy này không vô ích, ngoài mấy người thân kia ra, nàng lại tìm được một người trọng tình thân hiếm có như vậy trong số con cháu của Mộc gia.

Đúng là hơi vô dụng một chút, nhưng chí ít thân phận không giống nhau, nếu giữ hắn lại, có lẽ Mộc Hàn Phong hoặc là Mộc Hàn Phong sẽ nhanh đến hơn!
Rõ ràng Nghiêm Vũ Sơ không có ý định tha cho Mộc Hàn Yên, lạnh lùng cười nói.

Ngươi thật sự cảm thấy có thể giữ được ta lại?
Đột nhiên Mộc Hàn Yên rút trường kiếm ra, mũi kiếm từ xa chỉ thẳng về phía Nghiêm Vũ Sơ.
Thân kiếm hoàn toàn không sáng loáng nhưng lại mang đến một áp lực vô hình cho người khác.
Mộc Tử Thanh khó hiểu nhìn Mộc Hàn Yên, tuy thực lực của hắn được coi là không tệ trong số thế hệ thanh niên của Mộc gia, nhưng vẫn chưa được gọi là cao thủ, hiển nhiên không nhận ra được huyền cơ của thanh kiếm. Hắn âm thầm cười khổ nói: Ngươi rút kiếm dù dọa ai chứ? Không có chút khí thế nào cả. Ngươi có biết thực lực của đối phương không? Đến ta còn không phải là đối thủ của hắn ta, huống hồ một tên bỏ đi kiếm sĩ cấp hai thực ra chỉ là kiếm sĩ cấp một như ngươi. Lẽ nào ngươi thật sự coi đây là thành Hắc Thạch rồi muốn làm thế nào thì làm ư?

Mấy tháng nay hắn luôn bôn ba bên ngoài nên không hề biết đến cuộc tỷ thí của Mộc Hàn Yên và Mộc Phong, cũng không biết bây giờ Mộc Hàn Yên đã khác xưa, càng không biết thực lực của nàng còn cao hơn tưởng tượng của người khác rất nhiều. Còn về hành động không biết lượng sức này của Mộc đại công tử bột, hắn vừa thấy buồn cười lại vừa thấy thất vọng.


Ngưng lực nội liễm, ngươi là kiếm sĩ cấp bảy!
Nghiêm Vũ Sơ lại nhận ra Mộc Hàn Yên cố tình thể hiện thực lực ra ngoài, kinh ngạc nói.


Cái gì, kiếm sĩ cấp bảy!
Mộc Tử Thanh kinh ngạc nhìn sang Mộc Hàn Yên.

Lời nói của Nghiêm Vũ Sơ không khác gì sấm sét giữa đồng bằng đối với hắn, rúng động đến mức khiến hắn sửng sốt. Ai có thể ngờ được, công tử bột đệ nhất ăn hại của thành Hắc Thạch từng bị mọi người phỉ nhổ đó, chỉ trong vòng mấy tháng đã trở thành cao thủ kiếm sĩ cấp bảy, lại còn cao hơn hắn một bậc.


Đúng vậy, ta là kiếm sĩ cấp bảy, vì thế Tứ thúc không cần lo lắng cho ta.
Nhìn thấy biểu cảm ngạc nhiên như sắp lòi cả con mắt ra ngoài của Mộc Tử Thanh, Mộc Hàn Yên cười thầm.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Tiểu Thư Thần Toán.