Chương 337: Không nỡ


Thấy bộ dạng như đã lĩnh giáo của Nghiêm Vũ Sơ, Mộc Hàn Yên nở nụ cười gian xảo. Cùng là người lưu lạc chân trời góc biển, có chuyện hay8 sao lại không chia sẻ cho nhau chứ? Đương nhiên không thể hưởng danh xưng Mộc Đại Bại Gia, Mộc Đại Công Tử Bột, Mộc Xé Áo một mình đượ3c rồi, thêm một người cùng gánh vác giúp cũng tốt.

Bên cạnh, Mộc Tử Thanh há hốc miệng, muốn nói gì đó nhưng không nói được ra,9 chỉ là ánh mắt hắn nhìn Nghiêm Vũ Sơ tràn đầy vẻ thương cảm, giống như trơ mắt nhìn một thiếu niên vốn dĩ từ nhỏ đã thiếu tình yêu thư6ơng, trong lúc kích động đang từng bước từng bước trượt chân xuống vực sâu.

Hắn nhìn sang Mộc Hàn Yên, cảm thấy sau nụ cười tha5nh nhã tuấn tú kia là một cặp sừng nhọn màu đen lặng lẽ mọc lên, ừ, đó chính là cặp sừng của ác quỷ.
Lẽ nào không đánh không thành bạn? Nhưng trông ánh mắt của thành chủ đại nhân giống như lưu luyến không nỡ rời xa vậy, dù có giao tình tốt cũng không đến mức như vậy chứ? Lẽ nào, lẽ nào... Đột nhiên tên lính hộ vệ nghĩ đến những lời đồn kia, nghe nói những công tử sinh ra trong đại gia tộc có những ham mê không tốt, như là đồng tính luyến ái gì gì đó. Lẽ nào, thành chủ đại nhân cũng có những ham mê như vậy.
Nghĩ đến đây, tên hộ vệ không khỏi rùng mình.

Sao thế, ngươi không sao chứ?
Tuy tối nay Nghiêm Vũ Sơ đã bị hành thích nhưng đại nạn không chết, lại được Mộc Hàn Yên giúp đỡ thanh lọc kình khí, cuối cùng nút thắt tu luyện bó buộc hắn ta bấy lâu cũng đã được cởi bỏ, tâm trạng hắn ta vô cùng thoải mái, hiếm lắm mới biểu hiện sắc mặt tốt như vậy, hắn ta vỗ vỗ vai tên hộ vệ, nói.

Đi thôi, ta tiễn ngươi.
Bởi vì hai người có cảnh ngộ tương tự, Nghiêm Vũ Sơ có cảm giác gần gũi vô hình với Mộc Hàn Yên, lại mong sau này nàng giúp hắn ta tinh lọc kình khí, tất nhiên không thể làm chậm trễ việc của nàng. Hắn ta đích thân tiễn Mộc Hàn Yên ra khỏi phủ thành chủ.

Được rồi, đến đây là được rồi.
Ra khỏi phủ thành chủ, Mộc Hàn Yên mỉm cười với Nghiêm Vũ Sơ rồi phi thân rời đi.
Nghiêm Vũ Sơ nhìn theo bóng lưng của Mộc Hàn Yên, lại có ý như tiếc nuối không nỡ rời xa, một lúc lâu sau mới quay người bước đi.

Được rồi, không còn sớm nữa, ta đi trước đây Tứ thúc, sáng mai trở lại đến đón thúc.
Mộc Hàn Yên nhìn trời đã gần sáng, quay sang nói với Mộc Tử Thanh.

Đi đi, phiền ngươi phải đi một chuyến nữa rồi.
Mộc Tử Thanh nói.
Nếu muốn che giấu chuyện tối hôm nay, tất nhiên Mộc Hàn Yên không thể đưa Mộc tử Thanh đi về như vậy được, ngày mai đành phải đến một chuyến nữa vậy.

Thành chủ đại nhân, chẳng phải hai người là kẻ thù à, sao lại đích thân tiễn hắn?
Một người lính hộ vệ lặng lẽ đi theo phía sau, thấy lạ nên hỏi.

Trên đời này làm gì có kẻ thù thật sự nào, đặc biệt là những đại gia tộc như chúng ta, chỉ có lợi ích, không có bạn bè hay kẻ thù.
Nghiêm Vũ Sơ thuận miệng trả lời cho qua, không nhịn được quay đầu lại nhìn theo bóng lưng của Mộc Hàn Yên rời đi.

Ồ.
Cận vệ ồ lên một tiếng nhưng trong lòng càng cảm thấy kỳ lạ hơn. Hắn cứ cảm thấy biểu hiện tối nay của thành chủ đại nhân không giống như trước đây. Hắn còn nhớ trước đây thành chủ vui buồn thất thường, hở một chút là nghiêm mặt ra uy, chưa bao giờ thân thiết với người khác như vậy, mà rõ ràng người đó còn là kẻ thù, bây giờ lại đích thân tiễn ra khỏi thành.

À... không sao, không sao, thành chủ đại nhân định quay về phải không, bây giờ ta sẽ đi mở đường cho đại nhân.
Người lính hộ vệ nhảy lên như con mèo bị giẫm phải đuôi, vội vã chạy như bay về phía phủ thành chủ.


Tên đó bị điên hay sao vậy?
Nghiêm Vũ Sơ khó hiểu nhìn tên lính hộ vệ chạy bán sống bán chết, lắc lắc đầu, bình thản đi về phía phủ thành chủ.

Nghiêm Vũ Sơ không hề hay biết, hắn ta còn chưa vào đến cổng thành thì đã có tin tức từ trong thành lan truyền ra ngoài.


Ngươi có biết không, thành chủ đại nhân có bệnh đồng tính.



Không phải chứ, thành chủ đại nhân còn trẻ như thế, sao có thể mắc bệnh đó được?



Ngươi không thấy thành chủ đại nhân không gần nữ sắc hay sao? Chính là vì có bệnh đồng tính đấy.

Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Tiểu Thư Thần Toán.