Chương 366: Không thể khiến người khác chạnh lòng



Ngọc Oánh nói không sai, nói về công lao thì toàn bộ đều là công lao của một mình Hàn Yên đại ca, chúng con căn bản chỉ là đi theo vướng châ8n, không làm phiền huynh ấy đã là tốt rồi.
Mộc Trạch cũng nói phụ họa theo.


Đúng thế, đúng thế, toàn bộ đều là công lao của Hàn Yê3n đại ca, nếu như không thể thưởng hậu hĩnh cho Hàn Yên đại ca thì sẽ khiến cho con cháu Mộc gia chúng ta thất vọng.
Mộc Thành cũng lắc đầu9 nguầy nguậy, nói.
Người khác thì không nói, rõ ràng gia gia ruột của hắn ta còn muốn Mộc Hàn Yên gặp xui xẻo, đầu óc hắn ta có vấn đề rồi hay sao mà lại nói giúp cho Mộc Hàn Yên như vậy.

Các người đang làm gì vậy, lẽ nào muốn phạm thượng hay sao?
Đại trưởng lão chưa từng nghĩ chỉ ra ngoài một chuyến mà Mộc Hàn Yên lại có được danh vọng như vậy trong đám hậu bối Mộc thị kia, ông ta tức giận mắng.
Nếu như nói Mộc Tử Thanh đứng ra báo đáp ân tình cho Mộc Hàn Yên thì còn có lý, thấy Mộc Trạch cũng nói giúp cho 6nàng, những vãn bối khác của Mộc gia cũng cảm thấy hơi ngạc nhiên. Trong số những người trẻ tuổi này, Mộc Trạch rất kiêu ngạo, rất ít khi th5ấy hắn ta chịu phục ai, càng hiếm khi thấy hắn ta chủ động đứng ra vì ai, hôm nay chắc là lần đầu tiên từ trước đến giờ.
Đợi đến lúc thấy ngay cả Mộc Thành cũng toàn tâm toàn ý kể công cho Mộc Hàn Yên, các huynh đệ tỷ muội đều trợn tròn mắt ngạc nhiên đến nỗi con ngươi như sắp nhảy cả ra ngoài.

Đúng vậy, người ta là cao thủ cấp Kiếm Sư đấy, Hàn Yên đại ca lại cứu được Tứ thúc từ tay hắn ta, công lao lớn như vậy nếu không được thưởng thì sau này ai còn dám liều mạng vì gia tộc nữa?


Cho dù không ưa người khác, muốn thấy người khác gặp xui xẻo cũng phải nắm được điểm yếu của người ta mới được. Không phân biệt công tư, thưởng phạt không rõ ràng như vậy thì làm sao có thể khiến chúng con tâm phục khẩu phục được?


Đại trưởng lão đã quá lời rồi, chúng con chỉ là kêu oan cho Hàn Yên đại ca mà thôi. Mộc Hàn Yên lập đại công như vậy cho gia tộc, nếu như không thể luận công ban thưởng thì sau này chúng con ai còn dám liều mạng hy sinh vì gia tộc nữa?
Mộc Nam giữ chừng mực nói.
Không hổ là chủ nhân sau này của thương hội Nam Yên, dù tuổi còn nhỏ nhưng khí thế lại không hề yếu kém. Dù đối diện với Đại trưởng lão đang tức giận bừng bừng, Mộc Nam vẫn giữ được vẻ bình tĩnh như trước, không hề sợ hãi, thậm chí lời lẽ còn có ý uy hiếp.
Không thể không nói, trong số những thanh niên hậu bối thì đám người Mộc Tử Thanh và Mộc Trạch muốn nhân duyên có nhân duyên, muốn danh vọng có danh vọng, nghe những lời nói của họ, mấy tiểu bối kia cũng không nhẫn nhịn được nữa mà bất mãn xì xào bàn tán với nhau, rõ ràng cảm thấy bất mãn với cách làm của hai vị trưởng bối.
Giọng nói của họ không lớn nhưng cũng không giấu được lỗ tai của Đại trưởng lão, nghe thấy bọn họ bàn luận, trong lòng ông ta chỉ cảm thấy cảm thấy vô cùng bực bội, toàn thân khó chịu như có kim đâm.
Từ đầu đến cuối các trưởng bối đền không nói gì nhưng cũng không nhịn được lặng lẽ lắc đầu. Đường đường là hai vị trưởng lão mà lại thưởng phạt không phân minh như vậy để đối phó với một tên nhóc mười mấy tuổi, thực sự khiến người ta thất vọng.
Nhìn thấy ánh mắt thất vọng của bọn họ, trong lòng Đại trưởng lão càng thấy bức bối.

Được, được, Mộc Hàn Yên đã lập công lớn, theo như gia quy nên được thưởng lớn, muốn thứ gì thì đến kho bảo vật để chọn, chọn được thứ gì thì lấy thứ đó.
Đại trưởng lão thẹn quá hóa giận, phất ống tay áo nghênh ngang bước đi.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Tiểu Thư Thần Toán.