Chương 421: Để ông ta vẻ vang một chút
-
Tiểu Thư Thần Toán
- Bạch Thiên
- 682 chữ
- 2022-02-08 11:35:43
Mộc Hàn Yên chú ý thấy, tuy nhìn thì không khí hơi ác liệt, hơi hỗn loạn nhưng bọn họ đều chọn những thứ mà mình cần dùng, không có ai nổ8i lòng tham.
Mộc Hàn Yên mừng thầm, các chi họ của Mộc thị ở thành Hắc Thạch có thể phát triển đến quy mô như ngày nay, quả nhiê3n là có đạo lý của nó. Phẩm hạnh của những người này đều không tệ, đợi một thời gian nữa chắc chắn trở thành những trụ cột vững vàng của9 gia tộc, làm rạng danh gia tộc Mộc gia.
Ồ.
Mộc Hàn Yên không thừa nhận cũng không phủ nhận. Nhìn Mộc Trạch khâm phục. Không thể không nói, để có được vị trí số một trong gia tộc, mấy năm gần đây Mộc Trạch đã bỏ ra không ít tâm huyết, đã sớm tìm hiểu rõ ràng tính cách của từng người từ trên xuống trong Mộc gia.
Rõ ràng là lòng tốt của huynh, tại sao lại may áo cưới cho người ta.
Mộc Trạch nhìn Mộc Hàn Yên khó hiểu.
Đừng lúc nào cũng nghĩ đến tranh quyền đoạt lợi, có một ngày ngươi sẽ biết, có những thứ còn quan trọng hơn địa vị, quyền lợi, danh vọng trong mắt ngươi nhiều.
Mộc Hàn Yên tỏ vẻ nghiêm túc, nói với Mộc Trạch.
Ừ.
Mộc Trạch vừa như hiểu vừa như không hiểu nhìn Mộc Hàn Yên, bất giác tăng thêm mấy phần kính trọng nữa. Tuy bây giờ hắn ta vẫn chưa lĩnh hội được hết ý nghĩa sâu xa trong câu nói của Mộc Hàn Yên, nhưng hắn ta lại biết, cho dù từ nhỏ người huynh đệ mà người ngoài vẫn gọi là công tử bột ăn hại kia đã chịu đủ sự khinh bỉ và châm chọc, chịu đủ bài xích và chế nhạo, lại có tình cảm và tấm lòng chân thành với gia tộc tuyệt đối không thua kém bất cứ người con cháu nào của Mộc thị.
() May áo cưới cho người ta: không nhận lợi ích về mình, đóng góp lợi ích cho người khác.
Cũng không phải là may áo cưới cho người ta, những thứ này vốn dĩ là những thứ Đại trưởng lão hao tâm tổn ý thu thập được, thật sự là vì tương lai của gia tộc, chỉ là tuổi tác đã cao, tính tình quá cố chấp, giữ gìn hơi quá mức mà không đủ chí tiến thủ thôi.
Ta làm như vậy chỉ là làm trước những chuyện ông ta sau này sẽ làm mà thôi, cũng là giúp ông ta hoàn thành tâm nguyện trấn hưng gia tộc sớm hơn.
Mộc Hàn Yên cười một cách hào sảng, nói.
Trấn hưng gia tộc sao?
Mộc Trạch nhìn Mộc Hàn Yên, trong mắt hắn ta lóe lên một tia sáng chói lóa.
Ta biết Đại trưởng lão không hào phóng như vậy, với tính cách của ông ta, đoán chừng k6hông để cho huynh lấy được thứ gì ra hồn đâu. Ta biết tính tình của Cảnh quản sự kia, thích nhất là nịnh nọt vừa ý bề trên, vì thế rất đ5ược Đại trưởng lão tín nhiệm.
Nếu như ta đoán không nhầm, ông ta vừa nhận được tin liền đem giấu hết số bảo bối này đi, chỉ có điều giấu không kĩ, lại bị huynh tìm ra, đành làm rồi thì làm cho trót mang hết số bảo bối đó ra. Ta đoán đúng không?
Mộc Hàn Yên đang mừng thầm trong bụng thì có tiếng nói của Mộc Trạch vang lên bên tai.
Suy bụng ta ra bụng người, hắn ta thậm chí cảm thấy Mộc Hàn Yên còn xứng đáng được tôn kính hơn mấy vị trưởng lão.
Được rồi, ta còn có việc phải đi, các ngươi cũng nhanh chóng tu luyện đi.
Mộc Hàn Yên nói xong liền quay người bước đi.
Chính trong khoảnh khắc quay người đi đó, tâm trạng của Mộc Hàn Yên như lắng đọng lại.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.