Chương 474: Suốt đời ta không quên



Đại ca!
Dương Bá Hưng bị tát một bạt tay, mắt ngân ngấn lệ, không nói lên được lời nào.


Thôi được, các ngươi 8đi theo ta cũng chỉ thêm vướng víu, ta cũng không thể bảo vệ được tất cả mọi người. Các ngươi nên đi cùng mọi người sẽ 3an toàn hơn.
Mộc Hàn Yên thấy vậy không đành lòng, cười nói.

Vong ơn phụ nghĩa, biết trước thì lúc đó không cứu bọn họ nữa.
Đi một đoạn xa, Mộc Thành vẫn còn bực tức nói.

Dương gia phụ thuộc vào Khuất gia nhiều năm nay, bây giờ Khuất Phong Đình lại hô một tiếng trăm nghìn người theo, cho dù vì gia tộc hay vì cái mạng nhỏ của mình, bọn họ đều không có nhiều sự lựa chọn. Thật ra bọn họ có thể làm được đến bước này đã không dễ dàng rồi. Con cháu thế gia, nhiều lúc có những chuyện lực bất tòng tâm, không còn cách giải quyết khác.
Ngô Tề Vân nhìn thấu sự việc, cảm khái nói.

Ngươi làm được đến như vậy là cũng không tệ rồi.
Mộc Hàn Yên nói với vẻ không để bụng.
Ít nhiều gì Dương Bá Kiều vẫn còn chút kiên trì, tốt hơn những tên qua cầu rút ván, lấy ân báo oán kia gấp nhiều lần, tuy không thể trở thành bạn nhưng cũng không cần phải coi nhau như kẻ thù.
Tuy không thể khiến cho Mộc Hàn Yên bị chúng bạn xa lánh, nhưng có thể ép cho huynh đệ Dương Bá Kiều và ân nhân cứu mạng mỗi người một ngả, Khúc Phong Đình cảm thấy vô cùng thỏa mãn, hạ lệnh mở cửa lớn để cho huynh đệ Dương Bá Kiều vào.

Mộc huynh, ở đây có ít thuốc trị thương, có lẽ các huynh sẽ cần dùng đến.
Trước lúc đi, Dương Bá Kiều lặng lẽ nhét cho Mộc Hàn Yên một gói thuốc trị thương, giọng nói cố nén thật nhỏ, thật nhỏ và vô cùng áy náy.

Cảm ơn.
Mộc Hàn Yên không từ chối, nhận lấy gói thuốc trị thương.
Vốn không có thành kiến gì với Dương Bá Kiều, hành động nhỏ này lại khiến nàng có chút ấn tượng tốt đẹp về hắn.
Không phải gia tộc nào cũng như Mộc gia để cho nà9ng muốn làm gì thì làm, không ít gia tộc ở đại lục Thánh Đình có quy định nghiêm ngặt. Đặc biệt là những gia tộc nhỏ th6ừa kế lâu đời, trong phong ba bão táp càng phải tuân thủ nghiêm ngặt gia quy mới có thể duy trì được đến ngày hôm nay, 5vì thế nàng cũng không trách Dương Bá Hưng.

Xin lỗi Mộc công tử.
Dương Bá Kiều thấy áy náy trong lòng, nhẹ giọng nói với Mộc Hàn Yên.
Lúc đó, Dương Bá Kiều không hề hay biết, chính cử chỉ ăn năn nhỏ này lại cứu mạng hắn không lâu sau đó. Tất nhiên, nếu như biết trước, hắn ta cũng không đưa ra quyết định như lúc này.
Quay người lại, mấy người Mộc Hàn Yên đã nghênh ngang bước đi.
Mộc Hàn Yên sống qua hai kiếp nên mắt nhìn người chuẩn xác hơn, tấm lòng thật sự khoan dung độ lượng hơn người.

Mộc đại ca hãy tự bảo trọng, Dương Bá Hưng ta suốt đời không quên ân cứu mạng.
Dương Bá Hưng cũng áy náy, nghẹn ngào nói.

Ôi dào, chuyện trong gia tộc thật khiến người ta đau đầu.
Mộc Thành thở dài nói. Cùng xuất thân như nhau, thật ra hắn ta cũng hiểu sự tranh giành đấu đá lẫn nhau trong gia tộc, chỉ là không cam tâm, không thoải mái mà thôi.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Tiểu Thư Thần Toán.