Chương 482: Tâm ma nàng đuổi mãi không đi
-
Tiểu Thư Thần Toán
- Bạch Thiên
- 672 chữ
- 2022-02-08 11:37:05
Vì món dị bảo đó có liên quan đến thượng cổ thần thú nên trận chiến giữa nàng và Khuất Phong Đình khó có thể tránh. Dương Bá Kiều tiết lộ bí8 mật của nàng, cùng lắm là làm cho Khuất Phong Đình đề phòng mà thôi, cũng không phải chuyện gì to tát.
Ngược lại là sự yêu thương 3đệ đệ của Dương Bá Kiều đã khiến nàng có chút xúc động. Bất chợt nghĩ về Mộc Hàn Phong đã lâu không quay về, thời gian của lần lịch luyện n9ày hơi dài, không biết rốt cuộc thực lực của hắn thăng cấp đến cảnh giới nào và cũng không biết có nguy hiểm gì không?
Nếu như ngườ6i gặp nguy hiểm là bản thân nàng và Mộc Hàn Phong, thực lực không đủ không thể không dựa vào sự che chở của người khác, vì an nguy của Mộc 5Hàn Phong, mình còn cò kè cái gì chứ, hay nói ngược lại, vì cứu mạng mình mà Mộc Hàn Phong đã từng lấy sinh mạng ra để đánh đổi, thì có gì đáng để cò kè?
Suy nghĩ như vậy, cơn tức giận trong lòng Mộc Hàn Yên tiêu tan thành mây khói, đột nhiên chỉ cảm thấy cởi mở.
Việc nhỏ thôi, hà tất phải vì chuyện này mà tức giận.
Mộc Hàn Yên bật cười.
Nhìn đường núi gập ghềnh không bằng phẳng phía trước, sương mù mây trắng phủ khắp đỉnh núi, trong lòng Mộc Hàn Yên bình tĩnh, bởi vì sự quỷ dị và tĩnh lặng của sơn cốc đem lại không còn tồn tại.
Dương Bá Kiều gật đầu, vừa chắp tay hành lễ rồi bước nhanh rời đi.
Lời nói của tên nhãi này không tin được, cứ vậy tha thứ cho hắn thì quá dễ dãi với hắn.
Mộc Thành chưa nguôi giận nói.
Nàng của lúc này, vẫn không cảm nhận được tác hại của sự tàn độc này, nhưng khi tu vi càng ngày càng cao, hạt giống này cắm rễ nảy mầm trong đáy lòng nàng, sẽ có một ngày, nó trở thành tâm ma mà nàng đuổi không đi, mấu chốt là có thể nuốt chửng cả nàng.
Trong phút chốc xúc động, khiến lòng nàng đột nhiên vui vẻ, sự tàn độc kia cũng được hóa giải đi một ít.
Đa tạ Mộc công tử độ lượng, Dương Bá Kiều ta ghi nhớ trong lòng ân đức của ngươi, lần này có thể bình an thoát nạn, sau này nhất định sẽ báo đáp.
Lúc đến đây, Dương Bá Kiều đã chuẩn bị sẽ đón nhận cơn thịnh nộ của Mộc Hàn Yên, nhưng không ngờ là nàng không nổi giận, thậm chí cũng không buông một lời nói nặng, trong lòng hắn càng áy náy, khóe mắt đã hơi ướt, hành lễ với Mộc Hàn Yên rồi nói.
Được rồi, ngươi về đi, lắm người nhiều mắt, để người khác trông thấy ngươi và ta ở cùng nhau thì không tốt.
Mộc Hàn Yên mỉm cười nói.
Lúc này Mộc Hàn Yên vẫn không biết, một chút xúc động nhỏ dẫn đến thay đổi trong lòng này sẽ mang lại nhiều lợi ích tu luyện sau này cho nàng.
Kiếp trước, lúc nhỏ nàng chịu đựng nhiều sự lạnh lùng và chế nhạo, khó khăn lắm lúc nàng mười sáu tuổi tu vi mới đột nhiên tăng mạnh vượt bậc, nhưng vừa mới bước chân vào hàng ngũ Kiếm Thánh thì lại bị bạn thân nhất lập kế hại chết, còn những người thân lại vì nàng mà chết từng người một. Tất cả những thứ này, để lại trong đầu nàng những ký ức không thể phai mờ, chôn chặt một hạt giống tàn độc sâu trong lòng nàng.
Sau khi ăn cơm trưa và nghỉ ngơi xong, Khuất Phong Đình hạ lệnh tiếp tục đi vào sâu sơn cốc, người của Mộc Hàn Yên vẫn đi theo phía sau từ xa.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.