Chương 486: Kẻ đi mỉa mai bị sưng mặt



Thôi vậy, chúng ta ra ngoài trước đã.
Mộc Hàn Yên cũng không làm khó nó thêm nữa, nàng thu kiếm lại rồi đi ra ngoài.
<8br>Đến lúc này Mộc Thành và Ngô Tề Vân vẫn không biết nàng đang tìm cái gì, chỉ thấy nàng cầm kiếm đi xung quanh đâm chém l3oạn xạ, nên cũng thử làm theo, ngáp ngắn ngáp dài mà chẳng phát hiện ra gì cả, thấy nàng thu tay lại, bọn họ cũng vội vàng 9thu kiếm lại, đi theo sau nàng.

Cả đám đã mệt mỏi suốt một ngày, lúc nãy lại phải tập trung tìm kiếm khắp bốn phía,6 khó tránh khỏi việc dáng vẻ trông hơi mệt mỏi, nhếch nhác.


Ta đã nói rồi, bên trong không có gì cả mà các ngươi 5không tin, cứ thích lãng phí sức lực, bây giờ thì đã hài lòng rồi chứ?
Nhìn thấy mấy người đều tay trắng trở về, tên người hầu của Khuất Phong Đình lại cười châm biếm.
Triệu Tứ tiểu thư còn chưa nói hết đã nghe thấy một tiếng
bộp
rất nhẹ vang lên. Một vật tròn vo đột nhiên xuất hiện cách đỉnh đầu Mộc Hàn Yên nửa thước, sau đó đập thẳng lên đầu nàng.
Mộc Hàn Yên giật bắn cả mình. Nàng giơ tay ra theo bản năng, dùng tay tóm lấy vật đó.
Là một quả trứng, thứ nàng tóm được là một quả trứng, mặt trên hiện đầy hoa văn như mây bay thác đổ, phát ra ánh sáng thần bí mà đẹp tuyệt diệu trong bóng đêm.

Vẫn nên nghe lời ta thì hơn, cầu cứu minh chủ đại nhân của chúng ta đi, chưa biết chừng minh chủ đại nhân vui lên, sẽ thưởng cho ngươi chút lợi ích, còn tốt hơn là cắm đầu bay loạn như con ruồi mất đầu.
Mấy người trong số đó cũng hùa theo cười nói.

Vận may trước giờ của Mộc đại công tử đều rất tốt, chưa biết chừng lát nữa vận may đến, muốn tránh cũng không tránh được.
Triệu Tứ tiểu thư quyết tâm trừ khử Mộc Hàn Yên ở Dị Thú cốc, cho nên nàng ta luôn giữ kiềm chế, không mỉa mai châm chọc như hồi trước nữa. Nhưng khó khăn lắm mới có một lần thấy Mộc Hàn Yên chật vật, nàng ta vẫn không nhịn được mà cất giọng châm biếm.
Nghe thấy những tiếng cười châm chọc của bọn chúng, Mộc Thành và Ngô Tề Vân mới nhận ra hành động ban nãy của mình hơi ngớ ngẩn, không tự chủ được mà đỏ mặt.
Rõ ràng đây không phải là một quả trứng bình thường. Nói một cách chính xác, đây là một quả trứng dị thú, cũng chỉ có trứng dị thú mới có thể xuất hiện hoa văn ánh sáng kỳ lạ như vậy.

Vẻ mặt Mộc Hàn Yên thảng thốt, nàng ngẩng lên, trên đầu chỉ có bầu trời, chẳng lẽ quả trứng dị thú này là từ trên trời rơi xuống. Nhưng nếu là thế, phải nghe thấy tiếng gió thổi mới đúng, làm sao có thể giấu nổi đôi tai của một người đường đường là kiếm sĩ cấp mười như nàng, càng không thể có chuyện nó rơi thẳng lên đầu rồi nàng mới phản ứng kịp.

Nếu như cảm giác của nàng không nhầm, quả trứng dị thú này vẫn luôn ở nguyên vị trí cách đỉnh đầu nàng nửa thước, sau đó mới đột nhiên rơi xuống, mới khiến nàng trở tay không kịp. Nhưng cũng may là nàng trở tay không kịp, nếu phát hiện sớm hơn thì nàng đã thuận tay chém một kiếm, lòng đỏ và lòng trắng trứng đã lẫn lộn trên đầu rồi.

Nhưng nếu nó lơ lửng ở trên đỉnh đầu nàng nửa thước, tại sao nhiều người như vậy mà không có một ai phát hiện ra? Cách giải thích duy nhất, đó là do kết giới! Rõ ràng quả trứng dị thú này luôn nằm trong kết giới bảo vệ, nên mắt thường mới không thể nhìn thấy được. Nhưng kết giới cũng có thời gian hạn định, nếu như không có người duy trì liên tục, khi đến thời gian hạn định, kết giới sẽ tự động biến mất, trùng hợp lại rơi trúng đầu nàng.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Tiểu Thư Thần Toán.