Chương 488: Còn lâu hắn ta mới cưới nữ nhân nham hiểm này


Chu Khải nghĩ kỹ lại những hành động lúc trước của Mộc Hàn Yên, thậm chí hắn ta hoài nghi, không phải vận may của Mộc Hàn Yên tốt,8 mà vốn dĩ nàng đã biết từ trước rằng bên trong có một thứ hay ho tồn tại.

Dù sao hắn ta càng nghĩ lại càng cảm thấy bất 3an, không có kế sách vẹn toàn, hắn ta tuyệt đối không dám ra tay qua loa đại khái.


Chu Khải, huynh lo xa quá đấy.
Triệu9 Tứ tiểu thư im lặng hồi lâu, lúc này nàng ta mới sầm mặt, chậm rãi nói:
Quân cờ đó, về sau chắc sẽ không thể dùng được nữa, lần6 này ta sẽ để hắn ta phát huy tác dụng lần cuối. Cho dù Mộc Hàn Yên tính trăm phương nghìn kế, cho dù vận may của hắn nghịch thiê5n, thì lần này hắn cũng sẽ chết chắc!

Trong sơn cốc là những mỏm đá lởm chởm, tựa như phế tích. Tuy đã trải qua thời gian lâu đến nghìn vạn năm, nhưng nếu nhìn kĩ vẫn có thể thấy vết tích đao chém, búa bổ, tên bắn còn lưu lại trên những mảnh đá vụn. Có ai ngờ, phế tích ẩn sâu trong ngọn núi lớn này lại là di tích còn của chiến trường thời viễn cổ, không biết đã có bao nhiêu cao thủ thời thượng cổ phải vùi thây ở nơi này.
Trải qua sự phong hóa hàng vạn năm, thi thể, áo giáp và cả binh khí của bọn họ đều đã hóa thành tro bụi, nhưng ở trung tâm của phế tích, có một tấm bia đá không còn nguyên vẹn vẫn đứng sừng sững không hề bị lay đổ.
Lúc này, có một ông lão mặc kiếm bào giống Đoàn Thiên Nhai đang đứng bên cạnh tấm bia đá. Trong tay ông ta liên tục xuất ra một chuỗi thủ quyết, văn tự cổ xưa trên tấm bia đá biến thành những văn tự kỳ ảo.

Muội đang nói đến Mộc Thành sao?
Dường như Chu Khải nhớ ra điều gì đó, ánh mắt hắn ta bỗng dưng sáng rực.
Triệu Tứ tiểu thư không đáp lời, mà chỉ đứng dậy, lẳng lặng đi ra ngoài.
Chu Khải nhìn theo bóng lưng của Triệu Tứ tiểu thư, ánh mắt hắn ta rất phức tạp, có sự ác độc, có sự khinh bỉ, còn có một chút sợ hãi nữa. M kiếp, loại nữ nhân gì thế này? Đùa giỡn nam nhân trong lòng bàn tay, kẻ nào kẻ nấy đều mê nàng ta như điếu đổ mà không hề biết tâm địa nữ nhân này hiểm độc đến mức nào, xấu xa đến mức nào. Loại nữ nhân như thế này, nếu muốn gả cho hắn ta, cho dù hắn ta sống một mình cả đời cũng không muốn lấy nàng ta đâu.
Nói chung cứ chơi trò hai mặt với nàng ta trước đã, lợi dụng nàng ta để đối phó với những thế lực cản trở kia. Chờ sau khi gia tộc hắn ta lớn mạnh ở thành Hắc Thạch, chờ sau khi tổ phụ hắn ta ngồi lên vị chí thành chủ và lập hắn ta làm thiếu thành chủ, lúc ấy một cước đá văng nữ nhân ác độc nham hiểm này là được. Trong lòng Chu Khải đã tính toán chu toàn, nhưng hắn ta không hề biết rằng dã tâm của Triệu Tứ tiểu thư đã không còn giống lúc trước nữa rồi.
...
Màn đêm bao la, trong một sơn cốc nhỏ cách dãy núi Long Nham ở thành Thương Sơn hơn nghìn dặm lại là ánh đèn đuốc sáng trưng.
Đây gọi là thần văn, hiện tại đã không còn ai nhận biết được loại văn tự này, nghe nói đây là văn tự mà những cường giả thời thượng cổ sử dụng, trong mỗi một văn tự đều ẩn chứa huyền cơ bao la vô tận, kết hợp lại thì còn có thể nhìn thấu cả thiên địa.

Đoàn Thiên Nhai và mấy nam tử khác đều xúm lại xung quanh, căng thẳng nhìn ông lão đứng chính giữa. Nhìn từ kiếm hiệu màu bạc được thêu trên y phục, có thể nhận ra những người này đều là đạo sư của Học viện Chính Anh, nhưng địa vị của bọn họ thấp hơn Đoàn Thiên Nhai và ông lão kia một bậc.

Ông lão kia mồ hôi đầm đìa, liên tiếp xuất hết thủ quyết này đến thủ quyết khác, ngón tay của ông ta hơi run rẩy, sắc mặt cũng trắng bệch.

Đột nhiên, thủ quyết của ông lão ngừng lại, chân ông ta mất thăng bằng, suýt nữa thì ngã lăn ra đất.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Tiểu Thư Thần Toán.