Chương 511: Mộc huynh, đồng tính không?
-
Tiểu Thư Thần Toán
- Bạch Thiên
- 743 chữ
- 2022-02-08 11:38:23
Ngươi đừng nghĩ chuyện tốt, ta có thể giúp Mộc Thành phạt mạch tẩy tủy, thứ nhất là vì Dịch Tủy Hóa Khí Đan đã hao mòn gần hết kìn8h khí trong cơ thể hắn, sẽ không xảy ra xung đột gì với kình khí của ta. Thứ hai là vì chúng ta tu luyện cùng một loại công pháp, 3ta rất thành thạo với phương thức vận công của hắn, nếu không cho dù có cứu được hắn, cũng sẽ tổn hại đến kinh mạch của hắn, biến 9hắn thành một người tàn phế. Còn với ngươi, nếu có phục dùng đan dược nào có độc thì cứ ngoan ngoãn chờ chết đi.
Mộc Hàn Yên nhìn6 ánh mắt hoảng loạn của Ngô Tề Vân, đoán được hắn ta đang có ý gì nên không chút lưu tình mà mắng thẳng. Tên nhãi này suy nghĩ nha5nh thật, Mộc Hàn Yên bĩu môi.
Như vậy đi, nếu như ta phế bỏ tu vi, tu luyện công pháp của các huynh có được không?
Ngô Tề Vân không từ bỏ, lại có thêm ý định khác.
Mấy năm nay nhân tài của Ngô gia suy yếu, ngay cả tài năng xuất chúng của đời này cũng là hắn ta, kiếm sĩ cấp bảy trẻ tuổi này, nếu cứ như vậy, sớm muộn Ngô gia cũng sẽ tiêu vong. Vì vậy Ngô Tề Vân có khát vọng rất mãnh liệt đối với thực lực. Có điều hắn ta vẫn biết, theo tư chất bản thân, so với nhiều người vẫn hơn nhưng so với những người cấp cao hơn thì tuyệt đối không bằng, rất khó khăn để đảm nhận trọng trách bảo vệ Ngô gia. Chỉ cần thay đổi tư chất, hắn ta sẽ có được tiềm thức tu luyện càng tốt, cho dù phải phế bỏ khổ luyện mười mấy năm hắn ta cũng cam tâm.
Thấy Ngô Tề Vân cố chấp như vậy, ngay cả Nghiêm Vũ Sơ cũng cảm thấy kinh ngạc. Đương nhiên hắn ta cũng nhìn ra được tư chất của Ngô Tề Vân không phải cao nhất, có thể có được thực lực của ngày hôm nay, không biết hắn ta đã bỏ ra bao nhiêu công sức và mồ hôi, lại có thể nói phế là phế sao. Tự hỏi lòng mình, ngay cả hắn ta cũng chưa chắc có được lòng quả quyết như vậy.
Ngươi tự phế tu vi cũng vô ích, công pháp gia truyền của Mộc gia, làm sao có thể dễ dàng truyền cho người ngoài.
Mộc Hàn Yên không ngờ rằng tên nhãi này lại quấn quýt lấy mình như da bò dính đường, chỉ đành tìm lý do hợp lý chặn nó lại. Công pháp gia truyền của mỗi nhà đều là bí mật không thể truyền ra ngoài, tin rằng lần này Ngô Tề Vân sẽ từ bỏ ý định.
Nhưng điều mà nàng tuyệt đối không nghĩ tới là, ngay cả lý do này cũng không làm Ngô Tề Vân từ bỏ ý định trong đầu.
Vậy, ta ở rể được không, huynh còn muội muội chưa xuất giá không, phải rồi Mộc Thành, ngươi có không? Xấu một chút cũng không sao. Ài, thật đáng tiếc, Mộc huynh là nam, nếu như là thân nữ nhi, ta có thể xem xét rồi. Thực ra thì cho dù là nam cũng không vấn đề gì, Mộc huynh này, huynh có hứng thú với đồng tính không? Mộc Thành, ngươi có không?
Ngô Tề Vân do dự một hồi liền nói lảm nhảm.
Cút!
Mộc Hàn Yên tức xám mặt, trong lòng lại bay ra một con lạc đà, lại còn đồng tính, ngươi không buồn nôn nhưng ta lại buồn nôn, quang trọng là nàng không thể nào đồng tính được.
Cút!
Mộc Thành cũng rướn giọng lên, đồng thanh mắng.
Mộc Thành bị Ngô Tề Vân quậy một trận, tâm trạng nặng nề của hắn ta cũng giải tỏa được phần nào. Nhìn thấy ẩn ý pha trò trong mắt của Ngô Tề Vân, hắn ta cũng biết tên nhãi này đang nói đùa, muốn chọc cho hắn ta vui thôi!
Đoạn đường này kề vai sát cánh chiến đấu, giữa hai người tự nhiên phát sinh tình bạn sống chết có nhau, Mộc Thành vốn có tâm trạng nặng nề, bỗng nhiên xuất hiện chút ấm áp.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.