Chương 522: Nàng tự hỏi lòng không hối hận
-
Tiểu Thư Thần Toán
- Bạch Thiên
- 724 chữ
- 2022-02-08 11:38:34
Mặc dù để cứu Dương Bá Kiều, nàng đã bỏ lỡ đi cơ hội duy nhất, nhưng nàng cũng không hề hối hận. Trên thực tế, nếu như Dương Bá Kiều không xả thân g8iữ chặt Khuất Phong Đình, nàng cũng sẽ không có cơ hội kia, nàng làm như vậy tự hỏi lòng không hối hận, cũng không thẹn với lương tâm.
Có đ3iều, cho dù bỏ lỡ cơ hội kia, nàng cũng không để cho Khuất Phong Đình đạt được mong muốn.
Hắn ta không thể trốn trong cung điện cả đời, đến9 một lúc nào đó cũng phải ra ngoài thôi. Mặc dù nàng không biết rốt cuộc thượng cổ kỳ bảo là cái gì, nhưng càng là thiên tài địa bảo trân quý, muốn6 luyện hóa thì càng khó khăn, thậm chí còn có người dùng mấy chục năm bế quan luyện hóa một món kỳ bảo, một khi thành công thì mọi người đều phải k5inh ngạc.
Có điều, nhìn qua thì Nghiêm Vũ Sơ có cảnh giới Đại Kiếm Sĩ, nhưng cảnh giới đó là dựa vào Thiên Tinh Công Pháp đi đường tắt, nền tảng kém xa những cao thủ đồng cấp, tiến rất nhanh thì có, tuy nhiên sau đó lại có cảm giác không duy trì được.
Mộc Hàn Yên nhíu mày, nếu như còn tiếp tục như vậy, sợ rằng Nghiêm Vũ Sơ sẽ không chịu nổi, nàng cũng chỉ có thể đi lên hỗ trợ.
Ha ha, cuối cùng ta đã lấy được rồi, lấy được rồi.
Đột nhiên Khuất Phong Đình điên cuồng cười vang lên.
Cho đến lúc này, những người khác mới biết được, ngoại trừ Khuất Phong Đình, vẫn còn có một cao thủ bậc Đại Kiếm Sĩ khác, tinh thần bọn họ lại càng phấn chấn hơn, nhìn thấy Khuất Phong Đình đóng cửa cung điện, chặt đứt đường lui, bọn họ cũng không tuyệt vọng như trước, ai nấy đều cắn chặt răng cố gắng chống đỡ.
Thấy tạm thời bọn họ vẫn ứng phó được, Mộc Hàn Yên cũng không đến hỗ trợ, nàng điều hòa hơi thở và kình khí, nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ Khuất Phong Đình ra mặt sẽ cho hắn ta một đòn trí mạng.
Kỳ thực ban đầu Nghiêm Vũ Sơ chỉ nhận lời chăm sóc tốt cho đám người Mộc Thành, không hề nghĩ tới sẽ bị cuốn vào vũng nước đục này. Tuy thực lực của hắn ta mạnh, nhưng nếu như rơi vào trong bầy thú, hắn ta cũng khó mà bảo toàn cho bản thân, cho nên Nghiêm Vũ Sơ cũng chỉ có thể liều chết chống đỡ và kề vai chiến đấu cùng với mọi người.
Mộc Hàn Yên tin rằng, sau khi Khuất Phong Đình lấy được, hắn ta sẽ không nán lại bên trong quá lâu, như vậy lúc hắn ta đi ra, chính là lúc nàng ra tay.
Trải qua chuyện ngày hôm nay, tất cả con em thế gia ở đây đều trở mặt thành thù với Khuất Phong Đình. Cho dù là bọn họ không báo thù, Khuất Phong Đình cũng sẽ không bỏ qua cho bọn họ, cho nên Mộc Hàn Yên tuyệt đối sẽ không nương tay.
Dưới bậc thang, dị thú tiếp tục vọt tới như thủy triều. Có điều, dựa vào thực lực Đại Kiếm Sĩ của Nghiêm Vũ Sơ, vẫn miễn cưỡng giữ được cửa vào cầu thang.
Cửa đá chợt mở ra, Khuất Phong Đình bay ra như mũi tên rời cung.
Khí vật luyện kim, làm sao ta lại không nghĩ đến cơ chứ!
Mộc Hàn Yên vỗ vỗ lên trán, thất vọng nhớ ra.
Trên người Khuất Phong Đình mờ ảo hiện lên một ánh sáng bạc, hiển nhiên là hắn ta mang theo đồ vật luyện kim có thể ngự gió mà phi hành, thế đi cực nhanh, đừng nói hiện tại Mộc Hàn Yên chỉ ở mức kiếm sĩ cấp mười, kể cả tấn thăng đến cảnh giới Kiếm Sư, bất ngờ không kịp đề phòng cũng chưa chắc đã đuổi kịp hắn ta.
Thảo nào ngay cả tâm phúc mà tên này cũng dám giết, không để lại một đường lui cho bản thân, thì ra hắn ta đã có sách lược vẹn toàn từ sớm rồi.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.